Nhắc đến tập thơ Đồng tử (Prunelle, 2005) chúng ta liền nghĩ đến ngay đến nữ thi sĩ vang danh . Chị là một cây bút thế hệ trẻ nổi bật trong nền thơ ca nước nhà. Với tinh thần yêu thơ ca mãnh liệt, chị đã ra mắt rất nhiều thi phẩm được bạn đọc và dư luận quan tâm. Nhiều bài thơ đã được phổ nhạc trở thành ca khúc gắn liền với nhiều thế hệ Việt Nam. Cùng chúng tôi khám phá những thi phẩm mang đậm phong cách thơ của Vi Thùy Linh nhé!

Bản đồ tình yêu

Thềm mưa thềm mưa
Phấn hoa bay trên làn da cẩm thạch
Trời trong vắt như bình vang trắng
Cơn gió đực
Làm tình một mình trên mái
Anh tô son môi em chín chín lần trong buổi tối bằng môi anh
Điệu Samba thôi miên mùa thu
Rượu Bohême đổ không biết cạn
Tha bổng mọi ưu phiền ma mị
Anh – Matador chính hiệu
Lao vào đấu trường nguy hiểm
Tấm vải đỏ thành cờ thắng trận
Sính lễ trải xuống em nằm
Lưng anh lưng em lưng sóng
Vòm vòm hoa anh đào lấp lánh
Hạnh phúc không khó bắt như bầy sóc ăn hạt dẻ ngoài kia
Căn phòng thành đại dương
Em đi không ướt gót
Chiếc gối lưu dư chấn
Búp búp chồi lồng ngón
Thời gian thành rừng rêu
Anh cùng em làm bản đồ tình yêu
Chân mây thẳm thẳm
Xoải cánh mùi thịt da lồng lộng
Em luôn muốn hôn anh cẩn thận
Xiêm y vũ hội là làn da xuân
Dâng thuỷ triều sắc đẹp
Tiếng trầm trồ hoà nhạc
Mọi khách mời cùng nhảy Pasodobe khởi đầu
Suốt đêm suốt đêm
Những khát khao được giải phóng
Lời hẹn ước tiên báo tương lai
Ngày mai ngày mai nữa
Bản đồ vẽ thêm vùng cho đủ hết những người phụ nữ chưa được nâng niu
Tâm thất đang rung lời tiên đoán
Tâm nguyện chính đáng là nguyên cớ hành trình không nhút nhát
Hãy vĩnh biệt cuộc sống tĩnh mịch đơn điệu
Chịu đựng nô lệ giới tính bằng bị động
Hãy yêu nhau, đừng chần chừ nữa!
Đừng giam đời trong hèn yếu, sợ đàm tiếu điều tiếng lên án từ những kẻ vô hồn bạc nhược
Nào cùng đi
Chẳng thêm một giây chần chừ
Em dài quên cân đối
Ngày mới ly thân bóng tối
Đám bỉ ổi ăn năn trong hiu quạnh
Quỷ sứ chen nhau chạy về nghĩa địa
Kiêu hãnh dưới mặt trời
Sắc đẹp – hiểm hoạ được tồn vinh
Chân bước trên lối sỏi tím, sỏi bay theo tóc
Bề mặt bản đồ – lớp da phòng vệ nỗi đau bảo hộ chấn thương
Những người điếc nghe nhạc mải mê
Những người mù say sưa chụp ảnh
Những người câm reo cười nhún nhảy
Những người liệt chạy tung tăng hoan hỉ
Cùng cởi bỏ đời mình bằng tâm trạng đang yêu
Chiều ngọc lam
Xem trẻ con chơi
Anh lại tô mọng môi em bằng môi anh, lần thứ chín trăm chín chín

Đồng tử

Khi những ngôi sao nhảy dù khỏi bầu trời
Mẹ chỉ thấy ánh sáng tiếng con bay muôn vàn bích ngọc
Chỉ thấy mặt đất nứt theo đường chỉ tay mẹ mỏi mòn
Chờ con – Đồng Tử
Những sinh vật cần sống, bị huỷ diệt dần hoặc tuyệt chủng, bởi con người
(Loại người đem cho nhau bi thương và cái chết)
Thời gian đu màu tóc
Mẹ nhọc nhằn tìm miền Hạnh phúc
Con trai ơi! Con đã cho mẹ một sinh lực phi thường
Để biết im lặng và nhẫn nại
Để làm việc bằng hai, ba
Để đến ngày được làm người đàn bà bình thường nhất
Vào lúc những hạt mồ hôi cha thấm vào ngực mẹ
Mặt đất già chật chội nở dần những luồng hoa đồng trinh
Mẹ lẻ loi sống bằng mường tượng tỉ mỉ về ngày sống với Cha và con
Mùi da thịt bụ sữa của con khiến bốn bề bỗng nhiên ngây thơ ngào ngạt
Biển rộng ra, núi rừng xanh nguyên sinh, da trời liền lại
Hoa muôn loài ùa về Việt Nam ta nở theo mái tóc của những bé xù
Đêm tháng 5 mẹ nằm chờ sáng
Bầu nước mắt hàm tiếu trong tim mẹ
Chực vỡ oà theo bầu sinh sôi
Ngôi nhà đầm đìa trăng ngân mãi đại hồ cầm
Con trai yêu thương của cha mẹ ơi!
Hãy dỗ mẹ: “Đừng khóc!”
Vì mặt trời thiêu đốt ngã rồi
Tất cả các loài chim đều được sống để dậy thì tiếng hót hợp xướng cùng con bi bô
Những cánh sao măng tơ vươn vai vào ngày mai ngọt lịm
Vòng tay cha làm gối cho mẹ và chúng con
Một đời thường đẹp hơn những giấc mơ thiên đường
Không gì chia cắt, đe doạ được chúng ta
Khi những nơi cằn cỗi lụi tàn nảy lên mầm xanh hăm hở
Khi cha mẹ nhìn bằng mắt con – Đồng Tử
Chúng ta được làm người thư thả
Trong tình yêu cật lực của mình

Hãy phủ thơ khắp thế giới của em!

Thình lình, đàn nhện nối nhau nhảy dù bằng dây màng giăng sương xuống khu vườn thơ mộng, cùng kiếm mồi, chui ra chui vào những vỏ ốc rỗng tíu tít chuẩn bị kỳ sinh nở
Ngày đêm tuần hoàn kéo mặt trời mặt trăng theo chiếc ròng rọc khổng lồ thôi miên mí mắt
Nới kích thước tâm hồn bằng cảm xúc
Tự do – dòng máu nóng cương trực không cam chịu dưới lớp da nhiệt đới
Em từng sầu tủi hoang mang muốn giã từ, nhưng làm sao ra đi khi đã yêu thơ, yêu Anh yêu tự nhiên, chủ thể – người tình – nô bộc
Em lại trở về tràn trề, không bi luỵ lung lạc
Hoa sơn chi đón chào lễ cưới, thuỷ tiên cười nghênh xuân mới
Như bầy tiên nữ tắm trong nước khiết
Thành phố phù hoa rực hồng hạc
Những đuôi ngựa quất vĩ cầm nức nở
Bức tường than khóc nổi dàn bè báo động
Thế giới loạn ly vì lũ khủng bố cuồng man ngu muội cực đoan quá khích
Nắm lấy tay nhau, những bàn tay không biên giới!
Chuông nguyện hồn ai, Hemingway suy nhược thần kinh tự sát
Nếu nghe nhạc bằng đôi tai Betthoven, nhìn đời bằng cặp mắt L. Borges, thế gian này có khác?
Người vẫn bắn người đổ máu, đỏ hoa hồng trắng
Trong chăn ấm có gai nhọn sắc
Tiếng khóc cười móc xích
Acapella
Đô thị phồn hoa náo hoạt lúc 0 giờ
Khuôn mặt em toả bao tia sáng
Èn trong em, nữ thần Aphrodite
Đến với mọi người bằng sóng chữ tình yêu
Tung vó nhân mã bắn cung, yêu kiều nàng không dừng quyến rũ
Những quả bông nở thành chim trắng khắp cánh đồng mây trắng
Những làn môi mọng đỏ đòi hôn như dâu tây đòi nước và ánh sáng
Nếu cả loài người đều yêu nghệ thuật và thơ hay, sẽ không còn cái ác
Nhốt lại những trái ngang, đổi đời cho những bà goá bụa những ông trắng tóc héo da cô độc, những người thất cơ lỡ vận đói khát thiên tai tha hương, những kẻ lưỡng tính
mất phương hướng những nông dân mất mùa ngón chân gầy như củ lạc còi bấm vào ruộng cạn
Trái đất ốm yếu vì văn minh
Thế giới thiếu chất thơ nên loài người bi kịch
Thế giới khô cằn thế giới cần khôi phục
Thi sĩ là hoàng đế siêu năng của cuộc đời không bao giờ thiếu được!
Thơ đi!
Những chùm quả vòm cây như những chùm đèn huyền diệu
Rừng rừng xanh hiệu lệnh hy vọng
Nhân lên triệu cặp tình nhân, những đời yêu và hoa nở
Em phủ thơ khắp thế giới của mình!

Ngôi nhà

Vụng về làm sao
Tôi không thể đẩy mặt trăng u ám kia đính chặt lên trời như đơm lại chiếc khuy đen sắp rơi khỏi áo
Ở phía sau những tấm gương là gì?
Những cái hồ bị lấp – những tấm gương bịt kín
Dò bước chân tôi tìm nơi xây cất ngôi nhà bình yên
Những hòn đất chín nung lò ám ảnh mệt mỏi – những viên gạch – mọc rêu trên tay tôi
Bất thần
Tôi nhảy múa trong sự rắc rối
Tôi không muốn nhảy múa giữa rắc rối
Bắt đầu dùng tay cào đất đào móng ngôi nhà
Nước ngầm chưa ứa, tôi thấy nó thành đầm nước để tôi soi tôi mái tóc đang bạc vội vã
Màu trắng không trầm tĩnh
Không dám soi, tôi úp những tấm gương vào tường ngôi nhà đang ở
Ngôi nhà luôn chấn động giữa thế giới – Nhà cười
Những gương mặt tự chuyển động dựng thành tường cho ngôi – nhà – bình – yên – của – tôi
Từ mặt sau những tấm gương, hình ảnh Quả đất đang nứt vì bảy tỉ hạt – người vừa chết đi vừa nảy mầm vừa cười vừa khóc
Đứng giữa nhà gương
Tôi
Run môi
Tiếng cười long mạch đất đang ngâm những móng tay gãy của tôi
bấu mặt trăng
thăm thẳm

Nhật thực

Cắn giập cuống chiều
Bốn bề gió thốc
Nắng đen mặt người
Đất như ngừng thở
Khóc cười mệnh bạc
Em vẫn tìm Anh
Tìm trong bóng đêm
Tìm ngày rát nắng
Hơi thở cũng lạnh
Mặt trời mặt trời
Mặt trời quá xa
Anh còn xa hơn
Em nhìn bằng tim
Anh đừng đi nữa!
Ngày thì nhật thực
Đêm thì nguyệt thực
Sông thành sa mạc
Anh thì hư vô
Sót một tiếng kèn
Mắt như lá úa
Anh đừng xa nữa
Đường mờ lòng tay
Anh đừng xa nữa!
Em bỏ tất cả
Em quên tất cả
Quên cả tên mình
Quên cả tuổi mình
Quên cả lối đi
Chỉ còn nhớ Anh
Nam mô a di đà…

Nơi ánh sáng

Bóng tối ập đến, sớm hơn mùa ái ân, vì tháng 10 bồn chồn không kịp giấu đi nước mắt
Em lại hoang lại mang mầm thai chờ đợi
Như sự sống của em cần được nối vào Anh
Thấm sâu cực khổ cách xa
Hoảng hốt lên đèn không thấy mặt
Thành phố lên đèn không thấy mặt
Đến khi nào hết đêm ngày Anh vắng?
Mặt đất hoàn hồn sống – chết
Chúng ta đánh mất triệu năm trong nửa thế kỷ lệch trục phút sơ sinh
Chúng ta vượt 25 bậc thang đời, tìm nhau bằng khao khát đinh ninh
Và Anh đến, người đàn ông duy nhất yêu em như hằng muốn
Bởi vì Anh, em được trở thành em
Cuộc tồn sinh đi qua những bí mật thân thể đàn ông, những ẩn giấu thân thể đàn bà
Từng viên gạch lát từng thân cây già theo từng con đường yếu ớt cô đơn cả khi kẹt xe – người
Mặt hồ mặt trời mặt người mỗi ngày một khác
Mọi sự vật đều chồng hình người cũ
Những gương mặt nhoà tên nhoà nét –
Nằm trong dung nhan đương đại của chúng ta;
Những dáng vóc, linh hồn người đã chết –
Cư ngụ trong hình hài tâm thức chúng ta
Loài người đang lả đi vì những chuỗi thở dài và giấc ngủ chớp nhoáng
Em
rơi xuống
theo từng tiếng nấc bơ vơ
Khi chiếc ô tô vàng chở Anh đi
Phương Anh sống thừa nắng thiếu em
Chiếc ô tô vàng mang Anh đi
Em ở lại mùa vàng mê man gió
Ác mộng chầu chực cùng đám người – dã thú
Anh hãy phanh bão tố sầm sập tới nơi em!
Em tìm Anh biết bao năm – người du mục tự trấn giữ đức hạnh
Đã nhầm lẫn đã tội lỗi đã thất vọng muộn phiền nhiều mùa
Chúng ta tự hỏi được cơ thể, khi thấy nhau trong đêm lạnh
Mật mã 4041980 cho giấc mơ linh nghiệm
Em muốn Anh nhập em vào định mệnh
6 tỷ người trong nhịp dồn dập
Khi Anh hoà em vào máu
Anh hoà em vào máu
Em đã đu mình lên tên Anh, như đu cả số phận lên thập giá vĩnh viễn
Nước mắt mọc trắng thành pha lê san hô, em trang hoàng thế giới
Những bức ảnh không kích thước, Anh căng thành 4 phương trời vô tận
Anh hạ trời xuống Anh nâng đất lên
Anh bùng vỡ thanh xuân cuồng điên
Trên lưng Anh, bơi mải miết ngón ngón em dài trắng
Môi em trườn đêm căng
Duỗi chân dài, em nối những ranh giới, những núi đồi, sông biển, nhịp nhịp qua cầu đùi muốt
Vào lúc Anh lên em lên Anh
Thụ tạo giấc mơ ấp ủ
Em đạt khát khao làm Mẹ
Những người chưa gặp những người chưa đến
Những hoang tàn chưa quên lên men
Không thể làm em lơi con đường duy nhất
Đường đi cùng Anh và ở lại cùng Anh sau khi chết
Đường yêu, tình phu-thê không biết suy tàn
Đường xiêu liêu hồ say liên miên
Chỉ với Anh, em được ngủ yên trong kinh thành phì nhiêu cỏ
Chỉ với Anh, em chờ đón ngày sinh con trai Đồng Tử
Chúng ta được oà vỡ những bọng nước mắt khổ đau hơn ngàn năm tích tụ
Anh tạo ra khái niệm về sự vĩnh cửu!
Những muộn phiền tụ về náo nhiệt
Nhưng chúng, với bóng tối và cái chết không thể trùm lên em
Vì em biết mãnh liệt neo vào Anh yêu thương chan chứa
Vì Anh bao bọc em bằng hơi ấm thuỷ chung bằng ánh sáng
Tình yêu Anh khởi động lại thế giới!

Sinh nhật

Bánh ga-tô cho sinh nhật suốt thời ấu thơ
Treo trên cao trên cao lắm những dãy nhà cấp 4
Bọn trẻ rất thèm, bố mẹ chẳng với được
Không sinh nhật nào không mơ ga-tô
Bánh như trăng, cứ chạy theo nhìn theo
Rực sáng vì hàng triệu ước mơ trẻ em gửi lên theo hướng thang dây của ngước nhìn
Rồi những dãy nhà cấp 4 thành loạt căn hộ 4 tầng, trăng cũng không chạy nữa
Có thể mua nhiều bánh ga-tô, thêm gần mặt trăng (đã vắng chị Hằng, chú Cuội)
Nhưng cái bánh trăng đẹp nhất của tuổi thơ, thế hệ tôi đã không có được
Lớn rồi, lại hoảng sợ thời gian mỗi lần sinh nhật
4 hướng 4 góc nhà vây lấy ngày 4 tháng 4
Chỉ có thành phố mở ra, phóng thích chật nỗi niềm…

Thư gửi cha

Nhoài khỏi vòng vay chứa chan nghiêm cẩn của Cha
Con đi dọc đất nước mình 7 tuần hối hả
Tìm thêm được nơi chở che thiêng liêng: Chúa, các Thánh dưới sải tay thập tự
Trái Đất ngơ ngác một ngày con trải rộng tán tán mây phẳng phiu tựa hồ Cha có thể dắt con lang thang trên ấy
Khi soi gương và tắm, con thấy Cha, hình hài dung mạo đội kiếp trầm luân
Lòng tin thất tán dọc lộ tình chen chúc tối tăm những mặt người
Cây hàng hàng – người người chôn chân chật vật, những gốc cây sẫm màu hơn sau cơn mưa, nhìn nhau trầm uất
Sóng tất tưởi tắm lại cho bờ
Bầy chuồn đuổi nhau uể oải
Miệng núi miệng núi cắn vú đếm nhẫn nại
Đêm ngày hút nhau trong chiếc cốc khổng lồ
Vào lúc con thật thiếu phụ
Con đã thật thiếu phụ
Đấy là điều rất trầm trọng
Nỗi buồn hung hãn nhỏm dậy
Con không bỏ nổi gia tài cô đơn đầy ải
Không khẩn cầu cho những tổ sáng trên không trung diệu vợi đừng tới tấp sa khuê
Nước mắt đang làm mềm sỏi đá
Mềm vết chai đôi chân đen nhẻm đi vì nắng
Nương náu nơi Chúa, Chúa ở trong con
Con được thanh tẩy tối tăm, tội lỗi
Từ lớp mồ hôi nhờn trút sạch sau Thánh lễ
Từ bữa cơm bằng an sau dấu thánh
Từ nhoẻn cười hồn nhiên khi thấy những đứa bé
Con ước được trẻ con con ước được làm Mẹ
Giá mà con được trở lại 13 tuổi!
Váy sặc sỡ, nơ diêm dúa, kem cóng môi và mới cứng sách giáo khoa
Ôi ước mơ thơ ấu của con dằng đặc chở sau xe đạp cũ của Cha
Đang bay vào miền trắng tinh đau tiếc
Con thu mình để Cha bế con lên đu bay
Chiếc đu bay già trệu trạo quay công viên luống tuổi
Những cây cỏ gà đánh nhịp bỗng túa khắp phố cao giỡn gió lăng xăng thổi
Cha hãy thôi phiền muộn
Con đã làm câm tiếng kẹt cửa đêm đêm mất ngủ
Thôi đòi lặp lại tuổi thơ trong chiếc đu bay
Ngày mai mặt trời chín hơn
Ngày mai lưỡi mưa trong hơn
Con sẽ tươi như lá rau salade
Những bọng sương no căng làm nũng đầu cành
Con nép vào Cha cười óng ánh
7 tuần lên men ngọc bích

Tình tự ca

Em thích khám phá mình qua sự bí ẩn của đêm
Đi nhiều đường lạnh sẽ tới khu rừng nắng
Đêm khát nằm úp thìa yêu nhau trong giấc thiếp
Đêm thèm lăn mình vào cánh tay
Anh biết em không thể ngớt yêu Anh và yêu thơ dù chốc lát
Thật khiên cưỡng nếu một tối nào đó em ngủ sớm hay thu lu nhìn bầy mối lải nhải đay nghiến cửa
Quên rụt rè em chạy đến Anh hổn hển
Vừa thêm một tập thơ tuổi 25 nhánh xanh
Không có chân trời cuối cho đường bay tình yêu
Tạm vắng nhau nhiều đêm giương cánh
Chỉ có ân tình không gian tượng thanh
Yêu là liều, bất chấp ngặt nghèo ngăn cấm
Chẳng có gì trói buộc, hoãn, sợ run
Lúc 12 giờ đêm đến gần Anh đang đợi
Phòng ngủ biển xanh mây bay thiên thanh
Chiếc giường đàn hương – máy bay bằng gỗ
Dâng mình lên theo cơ thể ngụt ngàn
Dâng từng đợt mưa say đợt cắn
Anh trai tráng hệt như chưa lần nào
Em nữ tính nhiều mà sao vẫn thiếu
Đoá nhung đen nở mịn đường cỏ ấm
Còn nợ mùa thu vì em trắng quá
Suốt đời mải miết chạy theo tình yêu
Vì em trắng quá mà đêm trong hơn
Ngồi bên lò sưởi trên ghế chân quỳ, em chải tóc
Anh để dành cho em chiếc lưỡi
Da thịt dậy tình làm rơi xiêm áo
Eo chờ đợi vuốt ve thắt bão
Phòng sáng dịu đèn pin mặt trời, mùi ngọc lan tây búp lay tao nhã, mùi thịt da mượt mềm lan toả
Hàng thông bứt rứt nhựa tuôn hổ phách, cối xay gió cuồng khi Anh thổi từng trận gió lên lên xuống xuống
Mỗi đợt yêu lại sinh đời khác
Không thể lười, cũ kỹ, thoát ly nhau
Không thể ngưng bùng nổ sóng lạc giao
Lực tuyến dồn lưng nhịp gấp
Em rừng thơ để Anh thụ hưởng
Thon dài nằm ngoan trong tay Anh, khi thế giới hiểm hoạ bạo tàn bấn loạn
Có đâu dối gian kinh hãi vì tình yêu vĩnh hằng ngự trị
Mềm và ngon, thơm và ấm, Anh yêu em mang thai trái đất
Tình chiếu sáng muôn nơi bao mộng đẹp
Truyền thuyết tình yêu là lịch sử trần gian –
Lịch sử của sự sống không bao giờ lãng quên và kết thúc
Tự chủ và say đắm, Anh yêu em như thưởng thức chai rượu quý
(Làm cho rượu toả hương, các giác quan náo nức thấu được hồn men, rồi mới từ từ uống)
Roméo bế nàng Giselle đang nhón chân hát trong vườn:
“Hôn ngực em rất thơm
Xin cho hôn, hôn vào trái ngoan
Ngực đầy êm và ấm
Nụ hồng non đỏ thắm
Ngực tròn căng nhựa sống vươn lên mịt mùng”
Ào tới, Carmen quyến rũ tung váy hoan mê, cũng Adam vocal tự tình:
“Say sưa đi tìm lối
Đường vào sâu tình ái
Trầm mình trong dòng suối nhục tình không vơi”
Tuyệt vọng cực điểm để vĩnh biệt hoang mang
Dấu vết cuồng phong còn nguyên vết cắn
Tay mở bàng hoàng Anh chải mượt tóc em
Yêu nhau triệu năm dồn một đêm nay
Yêu nhau đời đời không thoả mảy may
Ánh sáng múa thân xuân
Loài người lại khai sinh từ cõi ấy…
Mặt trời thoát y vì em trẻ lắm

Yêu cùng George Sand

Cơ duyên thiên đường
Paris là nơi hò hẹn
Sao Anh lại chọn em
Để đưa tới ngả đường kỳ tú
Con đường Anh, em đã bồn chồn ước
Anh hiểu đúng em, những trang thơ lốc
Em giải phóng em trong thế giới tâm hồn
Hỡi những người phụ nữ, hãy yêu và sống đến cùng như mình muốn
Đừng mặc cảm giấu che! Nín đi! Bắt đầu cuộc sống không cần chịu đựng, chờ chiếu cố
Trổ nhiều ô cửa bằng vòm chữ, ngôn ngữ là di sản văn hoá
Viết bằng tiếng Việt thật đẹp và cuốn hút, miệt mài quá mức
Anh khen em như thế, lời tỏ tình đầu tiên cho em
Paris lâng men
Em biết mình yêu Anh, bắt đầu bằng sự ngoan ngoãn
Chiếc xe thành đệm cưới bí mật bay giữa triệu lồng sáng nhiệm màu
Anh đưa em đến nơi này
Có phải vì đôi ta mặc định tri kỷ ngay từ giây đầu gặp mặt
Lượn môi mùa đông toả khói khi Anh hôn em suốt từ sáng đến giờ
Bằng cách yêu đặc hữu, Anh trao những đợt hôn mơn mởn làm hồi xuân thành phố bảo tàng-tranh ùa ra phố
Loài cây lạ không giả dối, không chịu cúi đầu, không chọn an toàn bằng nhập nhoà, kỳ hoa và biệt hương trong bãi cỏ không màu
Đã trọn nở đêm đồng tâm
Tất cả những gì đôi ta làm, chỉ theo mệnh lệnh sai khiến của trái tim
George Sand hiểu điều ấy, nàng quan sát đôi ta và mỉm cười trong góc quán đời
Nơi này, nàng đã nhiều lần đến để yêu, ăn và viết
Vẫn như hơn một thế kỷ trước, lilas tím mê mệt trên mái bao phủ dây leo đậu rợp lũ bồ câu không cần thuần hoá
Vẫn như ngày ấy, những bức tường trắng sữa như vầng ngực đầy nước tràn trề đỉnh nhà làm ướt nhoè tấm tường kính mời gọi
Cô Lucie Aurore của lâu dài Nohant, từ bỏ phận nam tước Dudevant đến Paris nổi loạn tạo một trật tự mới
Thay đổi thời đại với những cuộc tình đảo lộn xã hội
Bạo liệt bước vào lịch sử với nữ tính tột cùng, nàng quyết liệt cất lên giọng nữ mạnh mẽ, thoát khỏi thế giới phụ nữ thinh lặng
Làm cách mạng bằng sự đa tình táo bạo, người nghệ sĩ dũng cảm phản kháng lại thời đại của mình tạo trào lưu, dấu ấn
Đám đông đàm tiếu, nổi khùng, hoảng sợ và bất lực
(Đám đông bao giờ và ở đâu cũng vậy!)
Chỉ những người đàn ông đặc biệt đáng giá và hiếm có, biết yêu nàng
Thế là đêm nay, cuộc hội ngộ đặc biệt cho chúng ta
Ngôi nhà đầy hơi tình nhân
George Sand trong bộ váy áo kỳ lạ, ngồi cùng A. Musset, J. Sandeau rồi Chopin xuất hiện cùng âm nhạc bất hủ
Dạ tiệc Valentine, Chuyện đời tôi không hồi kết với những Balzac, Hugo, Proust, Flaubert cùng ăn tối, cụng ly và khói thuốc ngầy ngật, nhìn đôi ta vuốt ve nhau, cười khoái hoạt
Giọng George Sand lại bay, thoát hiểm giữa thời đại cô đơn, vang lên hứa hẹn đối thoại ở kỷ nguyên mới
Không ai có thể ghen tuông với người đàn bà hay như thế
Bà tỏ tình với những người đàn ông vĩ đại của mình và không quên chúc mừng đôi ta
Goerge Sand cũng yêu Anh, làm sao khác được?
Trái tim luôn xung động lãng mạn của nàng vẫn đòi yêu cuồng nhiệt đến bây giờ
Thế rồi, rất tâm lý, họ bỏ đi, cho chúng mình một thế giới riêng để yêu văn chương và âm nhạc
Chim hót mê ly thâu đêm cùng những bài tình ca yêu đương muôn thuở
Khi Anh mớm trái ô liu đầu tiên cho em – khắp châu Âu những cánh đồng ôliu động quả
Khi Anh cùng em ăn món cá nạc mềm – những con cá vỗ cánh trên trời hoan hỉ
Khi đôi ta đan tay nhau – mặt đất giãn nở vĩ tuyến
Khi đôi ta nối cặp chân – trái đất dài thêm kinh tuyến
Khi Anh ủ giữ em – xích đạo mở đường cong quyền biến
Quán George Sand thành lâu đài lộng lẫy, nhà thờ uy linh, phòng cưới nồng nàn
Đêm nay, yêu nhau như Sand và Musset kỳ lạ sao, đôi ta đã nối được hai thời đại bằng những mạch máu bốc lửa
Căn phòng mơ màng trái mọng vẫn ngất ngây rượu vang và môi Anh, truyền được đến nhau bằng nhiệt lượng vô biên bằng cường độ mắt si mê bằng xúc giác điện tín đặc danh trong thế giới dày đặc hỗn mang thường xuyên thất lạc
Trong xúc cảm miên mê, đôi ta càng thấy sự nóng lên toàn cầu
Mùa đông lạnh và hơn 5000 dặm không đáng kể
Không cần tìm nguyên cớ đâu, người đàn ông thông thái của em
Triết học bất lực rồi!
Im lặng, hãy thật im lặng
Để em cấy vào thế giới những lời hay nhất của tình yêu và hơn thế
Hình như không chỉ vì Anh muốn em yêu Anh và viết kiểu George Sand

Vi Thùy Linh là một gương mặt sáng giá của nền thơ ca nước nhà. Không phải ngẫu nhiên mà những nhà phê bình và bạn đọc nể trọng những thi phẩm của chị. Ở chị có một sức hút lạ kì mà khó có thể lý giải được. Thật không thể phủ nhận tài năng của Vi Thùy Linh qua những thành công vang dội mà chị gặt hái được. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!