Nhà thơ Mai Đình và tuyển tập thơ Đôi hồn hay đặc sắc nhất



Mai Đình là một nhà thơ có tâm hồn nhạy cảm và có khuynh hướng lãng mạn. Chính nét tính cách đó cũng được thể hiện rõ ràng thông qua các sáng tác của bà. Thêm vào đó nhà thơ này do không chấp nhận hôn nhân do gia đình sắp đặt nên đã bỏ đi và sinh sống bằng cách dạy nữ công gia chánh cho các gia đình khá giả. Dưới đây là những bài thơ của Mai Đình hay đặc sắc mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn.

Anh hứa đi anh

Em đã yêu anh đến dại người,
Lòng em ngày tháng dễ nào nguôi ?
Yêu anh trên hết tình yêu mến,
Và sẽ yêu anh suốt một đời.

Yêu anh trong lúc anh lâm chung
Mới thấy tình em yêu lạ lùng,
Rải hết bầu trời e chưa lấp,
Mong anh lành mạnh mới đang công

Anh lành anh sẽ tặng em chi ?
Tặng cả đời anh, cả hồn thi
Với tất những gì anh ước vọng,
Cả hồn, cả xác, cả tình si.

Anh hứa đi anh, hứa thế nghe!
Cho em tưởng tượng, em say mê,
Em quên ngày tháng, đời đau khổ
Để đón hồn anh lúc tái tê.

Biết anh

Em nhớ lần đầu em biết anh
Nhờ vần thơ mới dệt thêu tình
Lòng em rung động từ hôm ấy
Trong những đêm trăng tưởng bóng hình.

Còn anh, em đã gặp anh đâu.
Chỉ cảm vần thơ có những câu
Âu yếm, say sưa, đầy mộng đẹp
Xui lòng tơ tưởng suốt đêm thâu.

Rồi buổi chiều kia em tới thăm
Thăm người thi sĩ chốn xa xăm
Mà vần thơ mới làm rung động
Xa gọi hồn em mau tới gần.

Kịp nghĩ miệng đời hay mỉa mai
Tảng lờ ngừng bước và im hơi
Mộng hồn em gửi theo chiều gió
Để được gần anh ngỏ ít lời.

Rồi liền hôm ấy em xa anh
Với nỗi nhớ nhung, với hận tình
Với cuốn thơ văn anh gửi tặng
Với lòng tưởng tượng ảnh hình anh

Biệt ly

Em theo mây gió anh ơi,
Em đi đi mãi vào nơi vô hình.
Yêu anh trên bước phiêu linh,
Để lòng bớt khổ, để tình bớt đau.

Lòng anh là một con tầu
Đón em giữa bến u sầu phải chăng?
Gặp anh em nhớ hôm rằm,
Mất anh em bắt chị Hằng thường em!

Đời em như giấc cô miên,
Mất anh là mất cả niềm yêu thương.
Thơ em anh ướp đầy hương
Tính em anh giữ về phương nào rồi?

Đời em còn một anh thôi,
Nếu ngày ly biệt là đời em tan!
Thương hoa chớ để hoa tàn,
Yêu ai chớ để đoạn tràng riêng ai!

Điệu đàn êm ái

Đắm đuối say sưa điệu nhạc vàng
Bên người yêu, gảy khúc tình tang
ĐÔI HỒN hô hấp làn hơi thở
Và sẽ đi chung một nẻo đường.

Chưa có bao giờ ta thấy say
Cho lòng ngây ngất tuổi thơ ngây
Mà sao nay bỗng như điên dại
Bởi khúc người đàn gẩy quá hay…

Thôi chết, vô tình tôi đã quên
Ôm hình ảnh ấy giấu trong tim.
Trời ơi! Đến lúc ta hay được
Thì cả hồn ta đã đắm chìm.

Dại qúa mà lòng chẳng chịu khôn,
Đi tìm đau khổ để mà chôn,
Từ đây có lẽ hồn ta đã
Bị Trái tim người chiếm hẳn luôn

Này chàng nhạc sĩ của ta ơi!
Chớ thấy hồn ta chiếm được rồi
Mà bỏ khúc đàn không gảy nữa,
Cho lòng ta chết, lệ ta rơi!

Đêm vắng lòng ta vẫn đợi chờ
Khúc đàn êm dịu tự xa mơ
Gởi hồn ta nhập trong đàn ấy
Thu lấy dư âm khắp bến bờ…

Ta ở, lòng chàng sẽ ngất ngây
Khi đàn nắn phím lúc lên dây,
Ta như cô bé đầy ngoan ngoãn
Tuỳ cái tay chàng điểm đắm say…

Đợi chờ

Lệ Thanh ơi! vắng anh trong hai tháng,
Sáu mươi ngày dằng dặc nỗi nhớ nhung.
Những đêm thâu em sẽ nấp dưới bóng tùng,
Để hấp thụ lấy hồn anh đương chới với,
Cùng hồn anh đi khắp hết cõi không trung,
Tìm cho ra những lạc thú, những máu hùng,
Thu hết cả vào lòng cho khoan khoái.

Ghen trăng

Hôm nay sáng tỏ cung Hằng
Khiến lòng em nhớ hôm rằm bên anh
Hãi hùng em sợ trăng thanh.
Vắng em, anh lại tự tình cùng trăng.
Hôm xưa, anh đã nói rằng
“Chị Hằng, hẳn chị đã bằng em chưa ?”
Vì em là một nàng thơ
Của chàng thi sĩ ước mơ mộng vàng.
Em có điệu nhạc du dương,
Có đôi mắt ngọc để chàng say mê.
Nếu anh quên hết lời thề,
Em đòi tất cả những gì của em!
Ví lòng em đã qúa ghen
Chị Hằng, sao chị lại thèm duyên ta ?
Những đêm u ám trăng mờ,
Em buồn em sợ như là mất anh.
Cớ sao trăng lại ẩn hình
Hay là trăng ở bên anh lúc này ?
Có chăng anh hãy tỏ bày
Để em bớt sợ những ngày còn xa.

Ghen với Lệ Kiều

Anh thất vọng vì anh vô hy vọng
Với người yêu duy nhất của anh kia,
Lấy mộng lòng mong gửi tấm tình si
Anh cố gỡ nó càng thêm buộc chắc.

Em như kẻ tha phương cầu thực
Tìm tình yêu với chất đẹp vô song.
Được yêu rồi em giữ chặt trong cung
Khóa cửa lại ngoài đề “cung cấm”.

Em ghen lắm anh ơi, em ghen lắm!
Anh liệu chừng đừng tưởng đến em chi!
Để đời em mưa gió lấp vùi đi,
Thà như vậy mà không đau đớn mấy.

Anh không chịu em cũng xin van lạy
Tha cho em, đừng vương vấn vào yêu
Để cho anh được tưởng đến Lệ Kiều
Người anh đã phô bày trên mặt báo.

Nói hết ghen là thiệt em nói láo
Anh đừng tin và cứ tưởng em còn…
Vì hiện giờ em lại thấy ghen hơn
Tim còn đập, còn yêu, còn ghen mãi.

Hạnh phúc

Buổi đầu xuân giữa mùa hoa nở rộ.
Đúng hẹn kỳ, ta về với tân lang.
Ngày vu quy ta mừng vui hớn hở
Tối tân hôn chàng đẹp đến mê hồn!

Rượu quỳnh tương chàng dâng ta uống cạn,
Đàn ngọc trao, ta dạo khúc nghê thường.
Chàng nói khẽ: anh yêu em vô hạn,
Phút tương phùng anh dâng trọn niềm thương.

Ta đã ở bên chàng nơi cõi tục,
Quyết không về điện ngọc sống cô đơn.
Bốn bàn tay cùng chung xây hạnh phúc,
Túp lều tranh hơn cả cõi thiên đường.

Bỗng một hôm có chiếu trời ban xuống
Hết nợ rồi, đòi ta lại non tiên.
Nhưng hôm qua ta cùng chàng mới uống
Chén rượu thề: trần tục ở cho yên

Ta vội bảo sứ thần mau trở lại
Tâu Ngọc Hoàng: ta chẳng chịu về đâu
Ta đã hưởng biết bao điều êm ái,
Xa chốn này ta sẽ phải sầu đau.

Vì Thượng đế ngày đã ra lệnh cấm
Không cho người được hưởng thú thương yêu.
Nếu ta về, ta sẽ mang theo hận
Tiếc cõi trần hạnh phúc để cho tiêu.

Ta thử hỏi: tục, tiên, đâu hơn đã?
Tiên là gì mà chẳng được ái ân?
Ta gửi tấu trên Ngọc Hoàng lượng cả
Xét cho ta uất ức của muôn tiên.

Sứ đi rồi, chàng nhìn ta âu yếm:

Em của anh thiệt đã hợp lòng anh!
Ngâm thơ đi, ngâm cho hồn tê điếng
Theo điệu đàn êm ái giữa thời xanh!

Hương thơm

Ta là tiên, ta là tiên thượng giới
Xuống hồng trần để ban những hương thơm.
Nhưng không đâu, kẻ phàm phu đừng đợi,
Đừng yêu cầu, ta chẳng chút lòng thương!

Hương ta chỉ ban cho người khác thế,
Những trích tiên rực rỡ ánh ban mai,
Vì lầm lỗi một hôm chầu Thượng đế
Rơi chén vàng nên đọa xuống trần ai.

Rẽ mây gió, ta đi tìm cho khắp,
Luyện mắt thần ta liếc khắp năm châụ
Kìa đây thôi! Kìa đây đang tụ tập
Mảnh hồn thơ lai láng biển u sầu.

Ta vội gọi tên một chàng thơ ấy,
Này Lệ Thanh, chàng còn nhớ ta chăng?
Thiếp cùng chàng có nợ duyên kia đấy!
Ngọc nữ đây, và đó chính là Kim Lang

Căn nợ trước bởi chúng ta tội lỗi
Nên Ngọc hoàng ngài giận mới đày đi
Bắt xa nhau để đền cho xong tội
Em trở về trong một buổi vu quy.

Này bình hương trời ban riêng ta hưởng
Cất đi chàng, cất cho kín chàng ơi!
Ta sẽ chờ trong một ngày vui sướng
Mở hương ra cho bay khắp trần ai.

Thôi từ giã vì ta chưa hết nợ,
Sáu mươi ngày ta hãy trả cho xong.
Chỉ đầu xuân trong một mùa hoa nở
Em trở về trong một tối đầy trăng…

Tan rã

Trên đường vô định dẫn em đi
Đem lạị cho anh những mộng gì ?
Đem lại cho em bao ý chết
Bao tình tuyệt vọng lúc chia ly.

Anh chỉ như là mây gió thôi,
Em ghì sao được gió mây trôi ?
Ngậm ngùi nhìn cảnh đời hiu quạnh
Tê tái cõi lòng lệ ứa rơi.

Em biết yêu anh đã muộn màng
Mà lòng sao vẫn thấy càng thương
Tim em ngừng đập từng cơn một
Khi cõi lòng em đã tỏ tường

Em trách sao anh chẳng thiệt tình
Để em xây đắp mộng yêu anh
Rồi anh lại phá bao nhiêu mộng
Em đã ví anh đắp mộng thành.

Thôi nhé, từ rày đã biệt ly
Trên đường hiu quạnh dẫn em đi,
Món qùa “cô độc” em nâng lấy
Tạo hóa ban kia nghĩ ngợi gì ?

Một khi anh ở chốn xa xăm
Đã với người yêu đắp mộng vàng,
Nhìn cõi hư vô anh hãy nghĩ
Đời em đã chết, mộng em tan.

Tuyên bố

Tôi chẳng sợ cảnh nghèo hèn đói khó,
Tôi không kiêng thứ da thịt khác người,
Vì lòng tôi, tôi chỉ biết yêu thôi
Và thân thể có phải đâu châu ngọc?

Tôi yêu chàng đã khắc sâu vào tim óc,
Tôi thờ chàng như một vị thần linh,
Dẫu vì chàng đời tôi phải hy sinh
Tôi chấp nhận không so đo tính toán.

Trên đây là những bài thơ của Mai Đình hay đặc sắc mà chúng tôi muốn chia sẻ với bạn. Qua các bài thơ này ta cảm nhận được một hồn thơ rất riêng. Và nhà thơ này cũng cảm mến thơ của Hàn Mặc Tử nên đã tìm gặp và kết bạn văn chương với thi nhân đặc biệt là trong thời gian nhà thơ lâm bệnh hiểm nghèo. Đừng quên đón đọc những bài viết tiếp theo của chúng tôi để cùng cập nhật những bài thơ hay nhất nhé!

so1vn - Tags: