Đọc những thi phẩm của chúng ta thật không khó để nhận thấy tình cảm mãnh liệt ngọt ngào của anh đối với người mình yêu thương. Những vần thơ có cánh cùng những mơ mộng về tương lai đó thể hiện được một khát vọng hạnh phúc, khát vọng được đến điểm cuối của tình yêu. Anh là một nhà thơ trẻ nhưng lại được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ bạn đọc, điều gì khiến anh được như vậy? Hãy theo dõi những bài thơ dưới đây thì bạn sẽ có đáp án ngay thôi!

Tản mạn mùa

Bây giờ là mùa đông
Không còn mưa đâu để chúng mình chạy vòng vèo phố xá
Xoè tay ra làm chi khi cây đã thôi trút lá
Quay về thôi em…
Bây giờ là mùa đông
Phố đã già đi một chút
Chiếc khăn len trên vai em
Chỉ còn mơ hồ trong ngõ sâu hun hút
Bây giờ là mùa đông
Chẳng còn ồn ã để vui
Chẳng còn vàng cúc để mênh mang bùi ngùi
Chỉ còn cuộc rong chơi đơn độc
Bây giờ là mùa đông
Cái điệp khúc cứ lặp đi lặp lại
Như những cuộc rong chơi tẻ nhạt và nhàm
Suốt thời hai mươi tuổi
Câu hát Phú Quang nỗi nhớ Phú Quang
Đằm sâu trong tiềm thức
Mùa đông dù có thực
Mà sao lòng mình vắng hoe
Không có gì đâu em
Khi mùa đông đi qua nơi ta đã đi qua
Khi câu thơ rơi vào chốn không nhau
và nỗi nhớ trở nên xa lạ…

Tân niên

Như thể năm ngày chưa đủ Tết
Cô nương chơi áo đỏ xông… trường
Hạt dưa ăn nhiều môi đỏ choét
Chói mắt ta rồi, ới cô nương!
Đòi nhau lì xì bằng tiếng hét
Bằng sắc đỏ ran chạy cả người
Chói mắt, chói tai quên cả rét
Đối diện cô nương: Toát mồ hôi
Cô nương đỏ từ nơ xuống guốc
Tựa cửa cắn hạt dưa, nghĩ gì?
Phải hình như là cô nương tiếc
Năm ngày nghỉ Tết chóng quá đi!
Hỏi nếu cô nương còn ngơ ngác
Tìm Đôremon mượn cửa thần
Tôi sẽ đưa sang thế giới khác
Ở đó bốn mùa rặt những xuân
Nhưng xin nhắc để cô nương rõ
Qua xuân mùa hạ đã xập xình
Rằng nếu cô nương còn tiếc nữa
Bài vở mùa thi nhắc giật mình!

Tháng 11, tuyết và em

(Viết cho Teq)
Có thể tóc xoăn sẽ già hơn tóc thẳng
sẽ già như nỗi nhớ trong anh
Tháng 11, tuyết trắng và tuyết trắng
Những sợi tóc xoăn cứ xoắn nhớ chòng chành
Tháng 11, tuyết và anh
Đều lạnh
Đều mong manh và dễ tan
Trí nhớ của anh về những lọn tóc xoăn như níu lại

Những con đường hun hút mãi
Lối nào về tới em?
Xoè diêm mơ về nụ hôn thơm mùi con gái
Diêm tắt rồi còn lại anh với đêm
Chẳng thể tiếp tục oằn mình chở nặng lòng hoài niệm nhớ quên
Ôm guitare và hát
Tháng 11 không em ở Mát
Mà có em ở khắp phía anh nhìn
Từng bông tuyết rơi vào đêm
Bất giác anh rúc tay vào ngực
Thấy nơi tim mình vết đau ấm sực
Vết đau cũng tưởng lầm bàn tay ấy ngày xưa
Có gì nặng nề hơn là mỗi ngày dây dưa
Với khoảng trống từ ngày em xa cách
Mỗi ngày vết thương lại một lần tự rách
Khi anh nghĩ về em
Hít một hơi thật sâu như đêm
Căng cứng ngực
Tuyết tan như biết được
Tuyết tan thì nắng lên
Và em
Trong trí nhớ đang rệu rã của anh
Có như tuyết
Giữa xoá trắng, giùm anh một chồi xanh

Thành phố từ đó không còn chúng mình yêu nhau nữa.

Thành phố từ đó không còn chúng mình yêu nhau nữa
Những quán quen thưa những chiếc hôn
Bớt một cái cầm tay, phố rộng thêm như nỗi nhớ
Vắng những lời yêu thương sẽ tốt cho nỗi buồn
Thành phố sẽ chẳng cần mưa tuôn
Bởi đâu cần một môi trường lãng mạn
Quán xá chẳng cần cà phê đắng
Bởi chẳng còn ai ra dáng vẻ thất tình
Cam đoan với em về cái giật mình
Khi anh đi khắp những con đường thành phố
Sẽ chẳng phải là vì anh đang nhớ
Và chẳng phải giật mình vì ai đó giống em
Anh từ đó không khước từ hơi men
Uống chẳng phải vì xa em mà uống
Anh từ đó không làm ngơ, bỏ uổng
Những thứ bảy dài đằng đẵng không em
Thành phố rõ ràng đêm nối đến đêm
Ngoảnh mặt là lại ra Chủ Nhật
Anh cứ ngược xuôi Nam- Bắc
Trốn thành phố và em
Bạn bè vài đứa nhỡ miệng nên
Nhắc đến em và hỏi han vớ vỉn
Hoạ có điên mà anh thèm quyến luyến
Nên cứ toét miệng cười nói lảng chuyện… Tây
Thành phố từ chỗ không còn ta yêu nhau nữa
Chuyển qua thành nơi chốn không tên
Trong tài sản chữ nghĩa của anh cũng quên
Tất cả những nick name yêu dấu
Anh ngẩng cao đầu mà tim rỉ máu
mà tim cứ chùng buồn nỗi gì đâu
Thành phố không tình yêu- Thành phố tựa váng dầu
Em xa vắng! Ôi, nhớ sao họng đắng
Thôi post vu vơ mấy đoạn thơ tình
Chẳng mong ngày em đọc tới
Chẳng mong thay lời xưng tội
Giữa thành phố không nhau

Thơ cho mùa khai trường

Lại vọng về tiếng trống trường nao nức
Chở bâng khuâng từ một chốn xa nào
Trong trẻo quá màu nắng ngày khai giảng
Bao năm rồi ta vẫn thấy nôn nao…
Lại thấy tuổi mình xa chút nữa
Thủa em ngẩn ngơ đếm lá rụng sân trường
Thủa mái tóc dài bắt đầu vương bối rối
Còn giật mình trước một lời thương
Lại thấy từng mảnh trời xanh quen thuộc
Xanh dịu dàng ngoài cửa lớp thân quen
Mỗi mùa thu cứ ngỡ còn đi học
Thủa bồi hồi khi nhắc một cái tên…
Câu thơ gửi cho một người năm cũ
Nghiêng nghiêng về một nỗi nhớ xa xăm
Nét chữ run run trong ngăn bàn thủa trước
Ướt nhoè theo những lối mưa giăng…
Gọi mùa trống trường nữa là kỉ niệm
Vẳng lòng ta mỗi lúc bước chân qua
Để tìm mãi trong rợp trời áo trắng
Bóng một người mới đấy đã rất xa

Thơ dạy dỗ

Nhóc mà yêu sớm, nhóc sẽ già
Anh thề anh chẳng nói điêu ngoa
Đã yêu thì cứ là nhớ lắm
Đã nhớ thì như trúng phải tà
Nhóc sẽ lơ mơ ngày tiếp ngày
Vô tình ai nhắc mặt đỏ gay
Sán gương chiều lược đêm nhớ mộng
Tâm hông di tản phía ngọn cây
Nhóc sẽ già đi là cái chắc
Học hành chểnh mảng chẳng nói ngoa
Anh đi ngoài đường mà gặp nhóc
Tin không, anh lễ phép thưa… bà
Nhớ nhé! nhóc đừng mà yêu sớm
Tin anh cứ tính chuyện học hành
Đảm bảo sau này không lo ế
Bằng như nếu ế vẫn còn… anh

Thơ tình gửi vu vơ

Em ơi! Một nửa của tôi ơi
Em đang trốn ở đâu trên đời?
Đêm nằm mộng thấy vầng trán bướng
Thơ trượt chân vồ cóc mất thôi.
Em ở đâu em đang làm gì?
Sao không ú oà với tôi đi
Tình bất ngờ có tên là Sét
Sét xuống đầu thi sĩ hoá Si.
Em mặc áo màu gì em nhỉ?
Vàng, trắng, xanh, tím, đỏ hay đen?
Là đỏ nhé để nhớ màu phượng vĩ
Mùa thi về tim nhớ cài then.
Em nói giọng thế nào em nhỉ?
Chua như chanh hay ngọt như đường
Khàn để Rock, trong veo để nhé…
Thơ của tôi em đọc giọng sương
Em ở đâu ba sáu phố phường
Hà Nội nhỏ như bàn tay em vậy
Sáng nay nhé nhìn vào gương
Cô gái đó là người tôi thương đấy
Hãy xuống phố nhìn trong xe cộ
Một gã con trai ngơ ngác giữa đường
Vai đeo cặp đợi mùa thi tốt nghiệp
Bên cạnh tên em thêm một chữ “thương”!

Thơ viết năm cuối cấp

Đẹp như một bài thơ và chua như trái sấu
Cô nương mùa hạ của tôi ơi!
Mời lên gióng xe tôi ngồi
Hà Nội mười vòng chưa đủ
Hãy dậy đi hỡi trái tim ngái ngủ
Xin lắng nghe hoa tím hát bồi hồi
Năm cuối cấp chia cho nhau nỗi nhớ
Cơn mưa chiều hai đứa sóng đôi
Cô nương mùa hạ đôi mắt mùa thu
Trái tim mùa đông và nụ cười rất tết
Mười tám tuổi, trái tim tôi biết…chết
Xin cấp cứu mau một cái gật đầu
Đẹp như bài thơ và chua như trái sấu
Cô nương mùa hạ của tôi ơi!
Thuở má bầu và ngón tay đụng độ
Cái lườm cô nương ngọt chết điếng người
Tôi viết câu thơ nhan sắc bốn mùa
Nhưng âm hưởng lại của năm học cuối
Chiếc lá rơi cũng nôn nao tiếc nuối
Kỉ niệm xanh xao vòm lá xà cừ
Hồi hộp thời gian run rẩy câu thơ
Cuống cuồng mùa thi nhốn nhác nỗi nhớ
Chiều nay mây về bay qua cửa
Cho tôi hoá thành thi sĩ mộng mơ
Đẹp như bài thơ và chua như trái sấu
Chút vẩn vơ rung động đầu đời
Sau sách vở gian nan thi cử
Trong giấc mơ tôi có một nụ cười
Cô nương mùa hạ của tôi ơi
Mời lên gióng xe tôi ngồi
Để thi cử dịu dàng như nỗi nhớ
Khi nỗi nhớ này chắp cánh cho tôi.

Thời sự anh và nhóc

Điểm nóng Taliban
Ảnh hưởng ghê gớm thật
Căng thẳng trên mặt anh
Căng thẳng trong mắt nhóc
Anh thành Binla…than
Nhóc thành Tổng thống Búps
Quán thành Taliban
Anh tìm nơi ẩn núp
Im lặng đến chết khiếp
Anh ngồi như…học trò
Thương từng giây chết trắng
Mắt ngún nhìn âu lo
Thời chiến tranh như điên
Căng thẳng đau tức ngực
Cạn kiệt chuyện thần tiên
Khủng bố trong mọi lúc
Biết nói gì với nhóc
Hoà bình cho mọi người
Để khắp trên trái đất
Máu – Lệ xin thôi rơi
Để giữa anh với nhóc
Sẽ xanh vui mắt cười
Để mai khi tan học
Anh đứng chờ,
nhóc ơi!

Thư gửi Cún Hin đọc ở cơ quan nhé

Em dậy đi làm sớm
Anh còn say giấc nồng
Nên thư này viết sớm
Em đọc trên cơ quan
Anh tưởng tượng em bật máy tính lên
Login vào Thăng Long (vì anh nhắn trước)
Ngón tay hồi hộp và muôn phần háo hức
Anh biết mà, cún… “cún” lắm, cún ơi!
Này, anh nhắc, vào phòng cởi áo khoác
Nhiệt độ trong ngoài chênh nhau mà em
Nếu muốn uống nước nhớ là tráng cốc
Anh nhắc vì Em chúa hay quên
Anh sẽ dậy vào lúc mười hai giờ
Trưa nay có hẹn đi ăn cơm với khách
Yên tâm đi, khách này em cũng biết
Anh sẽ nhắn tin nói quán anh ngồi
Mà này em nhé, anh cũng nhớ rồi
Không phải nhắc, trước khi đi anh nhớ
Cho cá ăn, tắt điện và khoá cửa
Tất nhiên không quên viết giấy nhắn giấu đi
Trưa nay cơ quan em không có cơm trưa
(Hàng cơm tạm nghỉ, em kể mà, anh nhớ)
Thì em cứ cùng đồng nghiệp xuống phố
Lên Ciao ăn tạm pizza
Anh gặp khách xong, anh về cơ quan
Anh sẽ gọi điện cho em, nhất định
Chiều nay có quá nhiều dự tính
Nhưng sẽ không về muộn đâu em ơi!
Anh về anh sẽ đi chợ gần nhà
Lâu lắm rồi không ra chợ đấy
Mấy bà bán hàng nhớ anh không vậy?
Chắc quên làm sao cái cậu tồ tồ
Tối nay mình sẽ ăn gì em nhỉ
Vẫn món vợ chồng, em nhé, chịu không?
Anh sẽ mua thêm dưa chuột, hoa hồng
Dưa chuột tráng miệng, hoa hồng choáng mắt
Em và anh sẽ gặp nhau từ chân cầu thang
(Dù đứa nào về sớm hơn cũng đợi)
Leo bốn tầng gác đi chung không thấy mỏi
Chúng mình sẽ kể nhau nghe chuyện của mỗi ngày
Anh đi chợ rồi nên em làm cơm
Anh sẽ xem phim hoặc chơi điện tử
Thỉnh thoảng sẽ bất ngờ từ đằng sau cánh cửa
Anh sẽ vòng tay ôm eo em và…
Bữa cơm nào em nấu cũng xuýt xoa
Anh thích cái cách em ăn không ép
Ăn cơm với em thì không nhóp nhép
Tuân thủ nội quy, vợ yêu không nào?
Thôi, dông dài quá, em làm việc đi
Sáng thứ hai đầu tuần nhiều việc
Khắc xuất đi em, thôi nào đừng tiếc
Để tối về ta sẽ cùng vào Thăng Long xem
Nào cún hin, nghe anh chúc này em!
Ngày mới, tuần mới nhiều phi vụ mới
Cứ từ từ nhé đừng phải vội
Đưa tay cho anh nắm chặt đôi tay

Thư gửi mùa đông

Ai đốt lá xui sương mù đến sớm
Phố bồng bềnh mây trôi
Cho nhau gọi “người ơi!”
Ngày cả gió một mình buồn nẫu ruột
Người hiền dịu, người bao dung như đất
Để câu thơ hoá cỏ lớn lên
Ta ngọn gió mãi chơi cút bắt
Vung vẩy thơ gieo vãi mọi miền
Ngọn gió mải chơi – ngọn gió vô duyên
Chỉ có đất bao dung
Chỉ có người lặng lẽ
Người thầm lặng hy sinh nuôi cỏ
Ta vô tâm mang cỏ rong chơi.
Những ngọn cỏ mọc xuống khắp nơi
Quên mình lớn lên nhờ đất
Những ngọn cỏ tặng cho các cô gái khác
Một ngày, một tuần, một tháng…. cỏ héo khô
Chỉ còn mình ta ngọn gió hoang vu
Ngọn gió chạy qua thành quách lê la qua đại lộ
Nhảy nhót qua các ô cửa sổ
Để chợt nhận ra vô vọng – gió buồn
Mùa đông
Gió cồn cào nỗi nhớ
Đất ơi! Đất ơi!
Những câu thơ lá cỏ
Chỉ còn lại cho riêng người
Để ngày mùa đông hết nẻ rát môi
Ta gọi!

Tí tị ca

Một tí tị em, một tí tị tôi
Một tí tị yêu một tí tị thôi
Cũng đủ làm nhiều người ghen tỵ!
Tí tị yêu-ừ tị tì ti
Nhớ chút xíu đủ làm thơ tặng
Nhưng không đủ để kí tên tôi
Tí tị yêu-một tí tị thôi
Tặng em thơ kí tên người khác
Em đọc thơ và em đỏ mặt
Em đỏ mặt và em mơ mộng
Hoàng tử là ai đấy chẳng phải tôi
Tí tị yêu nên chẳng dám trả lời
Tí tị yêu bằng một cái nhoẻn cười
Nhanh như đèn flash
Tôi lưu giữ trong tim khoảnh khắc
Em-một người tôi suýt nữa được yêu
Tí tị thôi nào có đâu nhiều
Tuổi học trò hầu như ai cũng đã…
Tí tị yêu mỏng như ngọn gió
Thoảng qua lòng mình một thoáng vu vơ.

Tình như trò ảo thuật

Có mà rồi không có
Gần mà như thẳm xa
Xuân mà không! Là Hạ
Ta chông chênh hai bờ
Tưởng hiểu mà chẳng hiểu
Đang yêu hay chưa yêu
Mới mà như xanh rêu
Chiều mà không là chiều
Chênh chao hai bờ thẳm
Bất trắc và hạnh phúc
Đêm nghe trận mưa ngâu
Thế là không ngủ được
Như vì sao – ta thức
Khói thuốc vàng ngón tay
Em – vì sao mơ ước
Cháy trong ta bao ngày
Có lẽ nào? có lẽ!
Đúng và sai quyện nhau
Ta đốt hai mươi tuổi
Trong màu em mắt nâu
Ở giữa mơ và thực
Đêm thức – ngày đi rong
Tình như trò ảo thuật
Ta đang học vỡ lòng…!

Tỉnh thức

Đã vỡ oà trong anh
Cả mùa hè nóng bỏng
Đã xót vào trong nhau
Những bạc đầu ngọn sóng
Đã thêm nhiều đêm trắng
Tìm nhau trong hư không
Chỉ gặp mùa bến vắng
Con đò quên qua sông
Giá em đừng cố chấp
Những vặt vãnh trong anh
Giá anh đừng hấp tấp
Vùi đi mùa xuân xanh
Giờ, đêm, tim loạn nhịp
Giờ, ngày, mắt chờ ai
Giờ, lòng thêm réo nhức
Bợt bạt tiếng thở dài
Biết chỉ là bong bóng
Nổi sau thời mình yêu
Mà sao thành vệt bỏng
Đau xé lúc về chiều
Trái tim dù đã rêu
Những ngu ngơ thuở ấy
Những ký ức lắm điều
Cứ cồn cào bốc cháy
Nhớ một thời còn yêu…

Tống biệt hành

Đưa người ta đưa ra sân bay
Đã nghe mây xám khắp mặt mày
Chiều xuống trăng lên sầu vạn thước
Một tấm kính ngăn tay rời tay
Đưa người ta chỉ đưa tới đây
Đã nghe hẫng lòng sống mũi cay
Ly khách! Ly khách! Đôi mắt đỏ
London- Hà Nội mấy ngàn cây
Hỏi người bao giờ nói trở lại
Hai năm cộng lại bảy trăm ngày
Ta biết London sương mù lắm
Bây giờ Hà Nội sương buông trắng
Một phố, hai phố trắng sương buông
Chẳng biết vẫy tay ai. Phố vắng
Ta biết người cô độc xứ người
Thân gái đường xa buồn chết thôi
London ko có mùi hoa sữa
Nên dẫu có sương buông ngang trời…
Người đi, ừ nhỉ, đừng ngoảnh lại
Mắt thà coi như chẳng thấy nhau
Tai thà coi như ko tiếng nấc
Chân thà coi như bước thật mau…

Tự dỗ

Người mà cứ dửng dừng dưng
Thì ta ơi cũng đừng chưng biển “BUỒN”
sinh ra ai cũng ba hồn
Mất đi một sẽ vẫn còn đến hai
Người mà nói “cóc thèm yêu”
Thì ta ơi dại gì liều mình mong
Vác xe xuống phố vài vòng
Là gom đủ chục người giông giống người
Người mà đã quên ta rồi
thì ta ơi nói nửa lời cũng không
Giữ hơi mà đợi một hôm
Gặp ai ưng ý thì còn nói năng
Người mà khuất chẳng qua thăm
thì ta ơi cũng chẳng cần đâu ta
Tha hồ bừa bộn khắp nhà
Chẳng lo người quát ta là “dọn ngay!”
Có gì đâu ta… ơ hay!
Sao còn vấp phải những ngày đã xưa?

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi

Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Cuộc đời mà dun dủi được nhau
Anh xin hứa sẽ trồng cây chuối
Mỗi lần mà đôi mắt em cau
Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sẽ để râu, chắc chắn mà
Em sẽ ngồi trên lòng anh hát
Chúng mình song ca: Bé lên ba
Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sắm chiếc xe cuốc vi vu
Em sẽ ngồi gióng ngang xe và tóc
Tóc bạc mà anh vẫn ngất ngư
Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Con chúng mình cũng đã lớn khôn
Còn bận bịu gì mà không du lịch
Anh sẽ đưa em đi khắp nơi hai đứa đã từng hôn
Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Anh sẽ thanh niên hơn cả bây giờ
Anh sẽ suốt ngày làm con hổ đói
Em cứ gọi là mệt hộc cả bơ
Tưởng tượng đến năm chúng mình 50 tuổi
Tình yêu chúng ta có vốn cỡ chín nghìn ngày
Nhân với 24 giờ được sống
Em tính được không nụ hôn thế này
Nụ hôn thế này, dưới chân cầu thang
Dưới ánh đèn vàng của khu tập thể
Nụ hôn chưa khi nào say thế
Dẫu biết hôn xong không biết bao giờ…
Không biết bao giờ mới hôn được tiếp
Em tựa lưng vào tường, đôi mắt chẳng nhìn anh
Nhưng những ngón tay chúng mình đan vào nhau da diết
Những ngón tay nói hết ý nghĩ mình
Nụ hôn sau nhiều ngày xa cách
Sau nhiều ngày môi hạn hán môi
Sau nhiều ngày chúng mình xa xôi
Miệng cười đấy mà lòng đau đáu nhớ
Tưởng tượng năm chúng mình 50 tuổi
Tưởng tượng vui để lại thấy bùi ngùi
Cánh cửa khép, anh trở về thực tại
Thấy bóng mình đổ dài run rẩy chơi vơi
Anh trở về, con phố ngợp gió. Đau
Thả xuống đường từng câu thơ lạc giọng
Hương hoa sữa cứ cồn cào rát bỏng
Ai hát Phú Quang thương nhớ se lòng

Về cuộc điện thoại sau nhiều ngày xa cách

Rất có thể cuối cùng mình cũng sẽ
lãng quên nhau như chưa nhớ bao giờ
anh sẽ gọi điện, em cười như thể
đã lâu rồi hai đứa mình chưa…
Đã lâu rồi, như thể đã rất xưa
Em hỏi anh về những cô gái khác
Anh ậm ừ bịa ra tên lạ hoắc
Cốt để em yên lòng
Em nhắc đến cô bạn Nguyễn Thị Hồng
trên Thăng Long, dạo anh hay lên bốt
Anh ngắc ngứ bịa ra rằng hôm trước
Trong một bài cô ấy nhắc tên em
Chúng mình nói với nhau cho đến nửa đêm
Những câu chuyện lần hồi dần mà nhạt
Nhưng chẳng đứa nào muốn ngắt
suốt một đêm
Anh không vào topic viết cho em
Vì anh sợ thế nào anh cũng khóc
Thơ không dám về nơi cỏ mọc
Sợ màu xanh thương nhớ đến nhói lòng
Rồi Hà Nội cũng chầm chậm vào Đông
Hoa sữa rụng đau cả từng viên sỏi
Hồ Gươm biếc vì điều chưa ai nói
Hình như là câu chia tay – chia tay
Em sẽ kể về anh bạn nước ngoài
Cũng biết nói lời yêu bằng tiếng Việt
Chao, lá bàng vì chưng mà đỏ biếc?
Gió vì chưng mà thổi suốt tê lòng
Rồi có thể và em cũng sang sông
(Sến nguyên nải lúc người yêu lấy chồng)
Anh chẳng ham làm anh chàng thi sĩ
Đứng bên đường nhìn cô dâu sang sông
Thì vờ vậy, điện thoại hết pin và
Vội vã hẹn nhau một ngày không xa
Mình cà phê nhé! Tất nhiên, nếu được
Rồi cụp máy mà biết chắc… Kinh Kha
Kinh Kha qua sông ai oán bi hùng
Anh dứt cuộc điện thoại mà bi ai chẳng kém
Lại hiện về Hà Nội từng con hẻm
Hun hút suốt một mùa Đông
Và lặng lẽ cho phép mình buồn
Châm điếu thuốc online và post
Những câu thơ đắng đót
Nhớ thương em.

Viết khi em đang say ngủ

Đêm đầu tiên anh trở về nhà
Chiếc chìa khoá lại đeo lại ngực
Đêm đã rồi anh còn thao thức
Hạnh phúc khiến anh ngạt thở mất thôi
Em mơ thấy gì mà khoé miệng cười tươi
Mà bình yên thế, cả trong từng hơi thở
Anh lặng ngắm khi mà em đang ngủ
Khe khẽ, dịu dàng anh đặt nụ hôn
Anh đi khắp căn phòng, xoá hết những nỗi buồn
Còn vướng vất suốt những ngày anh vắng
Phả hơi anh cho ấm từng góc lặng
Cho cả căn nhà ngập bóng hình anh
Cho những góc nhà nơi em khóc nhớ anh
Cho từng mét vuông nơi em những lúc
giữa đêm, nghĩ về anh, bật khóc
Giận dỗi, ghen tuông, nhung nhớ, vui, buồn
Những con cá mua tặng em Valentine
Không bơi nữa, nhìn anh và trách cứ
Ôi, những chú cá, dĩ nhiên anh biết chứ
Chị chủ của mi thật sự tuyệt vời
Anh dỗ dành những chú cá rồi cười
Rõ ràng là anh hạnh phúc quá thôi
Nên lẩn thẩn nhìn đâu cũng thấy
Bốn chín ngày qua anh sai quá, em ơi!
Xin bù lại cho bốn chín ngày tồi
Bằng bốn chín ngàn ngày hạnh phúc
Và bắt đầu từ đêm nay, em ơi!
Xin đền em bằng tất cả cuộc đời
Bằng tất cả những gì anh có được
Ngủ ngoan nhé, đêm nay anh muốn thức
Và làm thơ ghi nhớ đêm nay.

Viết trên những chiều buồn

Sẽ thật buồn khi phố đã chẳng em
Tim thênh thang như buổi chiều chủ nhật
Mùa hạ buồn xếp mình trong căn gác
Thương ta một mình hồ Gươm nước lặng xanh
Tai như thể cỏ mọc đầy vắng lạnh
Thèm được nghe em nũng: “ứ ừ anh…”
Ta ngồi xuống một thảm cỏ xanh
Nghe cỏ hát về một thời chưa xa lắm
Hãy giùm ta tan nhoà dĩ vãng
Nỗi buồn là tất cả thuở tình yêu
Xanh rất cỏ và nhớ rất rêu
Những ngày nay là ngày xưa nấn ná
Vườn xưa những chiều nay trút lá
Một mình ta đứng ngó lại bóng ta
Mặt trời xuống chia cho mỗi căn nhà
Ánh đèn vàng gọi lời qua cửa sổ
Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ
Những kẽ tay trơn vắng những ngón tay
Hãy trở về, nghe em! chiều độ lượng
Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay
Chim sẻ lạc bầy giọng chấp chới bay
Cơn giông đã qua – chiều bơ vơ lại
Em sẽ về dẫu rồi đi xa mãi
Ta cũng bằng lòng như hoa cúc bao dung

Viết trong một buổi chiều đầy nắng

Có thể khoe với bạn bè được không em?
Rằng Trái Đất đã nở bừng hoa trái
Khu vườn cũ đã mướt xanh trở lại
Những nụ hôn lại đậu xuống môi mình
Có thể khoe với bạn bè được không em?
Chiều đầy nắng và chỉ hơi se sắt gió
Em đã trở về, nhìn anh từ ô cửa
Bát đũa thêm đôi, chiếu ấm chỗ ngồi
Có thể khoe với bạn bè được không em?
Trời đã sáng sau nhiều ngày u ám
Mây đã về xanh lơ xua ảm đạm
Tiếng trẻ con đã khúc khích mơ hồ
Có thể khoe với bè bạn được chưa?
Anh đã lại đánh vần từ Hạnh Phúc
Em đã lại hồn nhiên sáng rực
Nụ cười khoác lên anh không thể sáng hơn
Có thể khoe với bạn bè được chưa em nhỉ?
Những dự cảm đã tan sau cái nhíu bạn
Những hồi hộp mong manh ướt mướt bàn tay
Có thể bập bẹ gọi em: Vợ yêu như trước?
Anh giờ đây như cá vừa gặp nước
Chút rụt rè ngượng nghịu hôn em
Đã có thể ồn ào như trước
Sau cái rụt rè của phút dịu êm
Có thể được chưa? Em nói giùm anh
Hãy nói với anh bằng cửa nhà mở rộng
Bằng lời thì thầm một điều xúc động
Về tiếng trẻ thơ sẽ rộn rã sau nhà
Về những đứa con chỉ của hai ta
Những đứa con mang họ anh và sẽ
Chúng sẽ thật nghịch, thơ anh chúng xé
Và tung lên trời gọi em: Cô Dâu
Về những buổi tối anh chẳng đi đâu
Chúng mình sẽ ngồi xem chương trình thời sự
Nhất định nhé, trọn vẹn anh em cứ
Đặt nụ hôn vào bất cứ chỗ nào
Là thực nhé chứ đừng là chiêm bao
Chúng mình quấn nhau không hở chút nào
Khít khìn khịt và tay không rời nữa
Em vừa mở toang rối rít gọi anh vào.

Viết từ một quán nhỏ khi anh ngồi chờ một nụ hôn

Quán đã dọn rồi, anh phải đi
Ngoài kia gió buốt máy nẻo về
Nhớ em xuống phố và bỗng thấy
Cuộc đời như thể những chuyến xe
Cuộc đời như thể nhưng u mê
Đã trót ra đi chẳng hẹn về
Ai hát nghêu ngao bài hát cũ
Cho anh nhớ em đến sắt se
Cho tình đau đáu lời dâu bể
Cho xót xa thương biếc hẹn thề
Cho đôi mắt buốt nhìn năm tháng
Thời gian có kìm bớt đam mê?
Quán dọn hàng rồi, anh phải đi
Nhưng biết đi đâu? Đâu lối về?
Phố lạnh thương nhưng con ngõ nhỏ
Như thể co ro hun hút vì?
Phố lạnh thương cả lời thơ mảnh
Thơ gồng mình đau những lời thề
Phố lạnh thương cả cho đời bạc
Đời bạc từ em bỏ anh đi

Viết về anh ngày em đi công tác xa

Sáng tỉnh giấc thì em đã đi
Từ Hà Nội xuống tới Ninh Bình, tạm xa nhau 2 ngày công tác
Anh xuống phố, thấy phố như cũng khác
Không có em, phố như vắng ít nhiều
Anh bò lê qua đến buổi chiều
Sau cuộc họp trưởng phó ban là khoảng thời gian trắng
Cười đùa với đồng nghiệp để trốn sự im lặng
Đang tràn ngập trong anh
Không có em, Hà Nội vắng tanh
Giờ này ở Ninh Bình chắc em đang vất vả
(Chưa bao giờ anh xem em làm MC cả
Nhưng anh có thể tưởng tượng ra em đang nói thế nào?)
Anh tiêu hết buổi chiều bằng một bao thuốc
Bằng 3 cữ cà phê với tụi lính của mình
Chúng cũng nhắc đến em khi thấy anh ngơ ngác và ăn nói linh tinh
Chúng cũng biết là vì em đi vắng
Hà Nội hôm nay bói cũng không ra chút nắng
Ừ, nắng đã theo em về phía Ninh Bình
Anh hát một mình những bài hát thất tình
Không có em dù chỉ hai ngày đã nhớ nhung như thể…
Kìm chế mình để mình đừng như thế
Để em toàn tâm toàn ý với chương trình
Để Hà Nội không làm khóc Ninh Bình
Để anh chẳng khiến em rối trí
Qua đêm nay, chiều mai em về nhỉ?
Em về sớm với anh nghe em
Anh sẽ cắm đầu làm việc như điên
Để bớt nhớ, bớt cồn cào nhớ thế
2 giờ sáng rồi, chắc em đã ngủ
Giấc mơ xin đừng vào giấc của em
Để em ngủ thật sâu cho vừa vặn đủ
Hồi sinh sau những vất vả một ngày
Hà Nội chiều mai, anh mở rộng vòng tay
Mở rộng vòm ngực chờ em về úp mặt
Anh cũng sẽ ngủ sớm để sức mai sẽ hát
Hát cho em bài ca tình yêu của riêng hai đứa mình.

Với nhóc xa

Có một người sao giống quá nhóc ơi!
Khuôn mặt giống, cả nụ cười cũng giống
Trời không gió mà sao lòng anh động
Nghe bàn chân ngủ quên giữa đường
Anh bàng hoàng như đứng trước màn sương
Môi buột tiếng ‘‘nhóc ơi’’, anh gọi
Và người đó nhìn anh bối rối
Cái bối rối kia sao cũng giống quá nhóc ơi!
Anh vẫn biết mình nhầm lẫn đó thôi
Nhưng vẫn muốn mãi nhầm như thế
Cô gái đó là người thứ mười có lẻ
Anh đã nhầm là nhóc ngày xưa
Nhóc bây giờ có còn nghe nữa
Có còn đọc thơ anh viết hôm nào
Và nhóc có khi nào nôn nao
Cũng như anh thấy ai cũng tưởng…

Xa cách

Xa cách rồi
Em có hay?
Bàn tay đừng nắm bàn tay
Đừng mà!
Em đi
Anh ngóng nhạt nhoà
Tựa như đứng giữa ngã ba
Cháy lòng
Không yêu
Nói thẳng cho xong
Sao em cứ lòng vòng
Đan anh
Cỏn con chỉ một chữ tình
Để rồi hai đứa lại thành
Dửng dưng
Em di chân chẳng ngập ngừng
Sao anh còn mãi lừng thừng
Chưa quên
Từng đêm
Ừ, sẽ từng đêm
Hứng giọt trăng khuyết
Anh đem nẫu buồn
Yêu nhau vừa đúng mt tuần
Rồi em nói
“…Quá cù lần”
Bỏ anh
Bây giờ mới hiểu cỏ xanh
Vì sao không níu tụi mình cho nhau.

Trong tình yêu có muôn vàn những cung bậc cả xúc không nói thành lời nhưng tất cả lại được diễn tả rất chân thật trong những thi phẩm của nhà thơ Hoàng Anh Tú. Thơ anh chứa đựng bao tâm sự nỗi niềm cùng những trạng thái tình cảm sâu sắc. Đọc thơ anh khiến mọi người bị cuốn vào trong những vần thơ đó. Hy vọng bài viết của chúng tôi sẽ làm hài lòng các bạn đọc giả. Cảm ơn đã theo dõi bài viết này của chúng tôi!

Xem Thêm: