Du Phong với tập thơ và tản văn Tự Yêu (2015) Tiếp



Mời quý bạn độc giả yêu g cùng đọc và cảm nhận phần tiếp theo của tập thơ và tản văn Tự yêu (2015).

Tập thơ và tản văn Tự Yêu (2015) Tiếp

Hoài nghi

Một trong những điều nguy hiểm nhất trong tình yêu, đó là trao đi hết tất cả niềm tin và hy vọng của bản thân mình vào tay một người khác.

Cuộc đời chứa đựng vô số những điều bất ngờ ngoài sức tưởng tượng, rất nhiều trong số đó đến từ lòng người. Ví dụ như: “Không thể tin được, sao anh lại có thể yêu em nhỉ?”; hay “Không ngờ chúng ta có thể bên đến thế”; hoặc cũng có thể là “Hoá ra, anh có thể mang theo tất cả của em đi một cách phũ phàng, tàn nhẫn đến như vậy”. Ai cũng biết lòng người yếu mềm, vậy tại sao lại trao hết những điều quý giá của mình cho một người, rồi khi họ ra đi lại đem lòng oán trách họ?

Vì sao sau khi kết thúc một tinh yêu lại có người thì buồn đôi chút rồi vượt qua ngay, có người lại chìm sâu trong đau khổ tuyệt vọng, mãi không thể vượt qua nổi?

Có lẽ những người có thể tỉnh táo chấp nhận và vượt qua nỗi buồn phía sau một tình yêu, là bởi họ chưa bao giờ thôi hoài nghi về một điều gì đó, họ giữ cho tâm thế của mình luôn tỉnh táo và lường trước mọi thứ có thể xảy đến trong đời mình.

Khi ngồi trên xe bus, nếu chịu khó nhìn đường, bám chắc vào tay vịn và giữ trọng tâm chuẩn bị cho một cú phanh gấp thì sẽ không dễ gì bị ngã ngửa ra phía trước hoặc ngã nhào về phía sau.

Trong tình yêu cũng vậy, thay vì trao hết những gì mình có và phó mặc cho may rủi thì hãy giữ lại một chút hoài nghi, một chút tỉnh táo cho những hy vọng, niềm tin rất quý giá của mình.

Vì ngã xe bus thì chỉ sưng trán thôi, lần sau chú ý hơn là được. Nhưng ngã trong tình yêu thì sẽ không có nhiều niềm tin và hy vọng để lấy lại được như cũ.

Chị chắc rằng anh ấy yêu em
Bởi vậy nên mới quên một người nhanh đến thế
Không biết có khi nào trong câu truyện kể
Anh ấy lỡ miệng thôi nhắc đến một chuyện tình…

Chị đã bên anh trong suốt cuộc hành trình
Của năm tháng thanh xuân đầy sóng gió
Chị đã nghĩ rằng anh luôn chờ ở đó
Để sánh bước bên nhau cho tới bến sau cùng.

Nhưng anh ấy bỏ chị đi sau một trạm xe dừng
Chị ngơ ngác, thẫn thờ hướng mắt theo anh mãi
“Anh ấy sẽ không bao giờ quay trở lại!”
Chỉ nghĩ đến thôi cũng đã đủ đau lòng…

Rồi những tháng năm dài chị vẫn cứ ngóng trông
Vẫn ủ chặt ấm nồng đợi anh về mở cửa.
Đến một ngày, anh nói rằng anh không về bên chị nữa!
Chị hiểu mình đã chờ trong vô vọng… một người đã hết yêu.

Em biết không, cuộc sống có bao điều
Là vĩnh cửu, trường tồn theo năm tháng.
Nhưng tình yêu lại là điều hữu hạn,
Bởi thế, nên ai cũng có thể thay lòng.

Hôm nay, anh ấy có thể hứa sẽ bên em đến suốt kiếp trăm lần,
Nhưng ai biết ngày mai, lời hứa ấy có bao phần thành sự thật.
Lời nói ra rồi, có thể trôi đi mất…
Kẻ nói, quên rồi… chỉ khổ người mang cả trái tim mình làm tin.

Chị biết em đang vui bên hạnh phúc đắm chìm,
Chị cũng mong em được yên bình bên người đàn ông đã từng là của chị.
Nhưng nếu có thể, em đừng quên số kĩ
Một chút hoài nghi về những thứ tưởng chắc thuộc về mình.

Đừng đuổi nhau đi

“CÚT ĐI”

Họ rời xa nhau như vậy.

Tình yêu là một trong những điều mong manh nhất mà tạo hoá ban cho con người. Nó mong manh bởi dẫu cho có được hai người nhọc công gây dựng qua rất nhiều năm tháng, bằng vô vàn kỷ niệm, nhưng chỉ cần một câu nói gây thương tổn, tất cả sẽ như lâu đài cát bị sóng biển đánh tan.

Khi bạn giận dữ, ghen tuông, chán chường, đau khổ… đừng xua đuổi người đối diện bằng những ngôn từ nặng nề, làm tổn thương họ, dù cho chính họ là nguyên nhân đưa bạn đến tâm trạng đó.

Bởi biết đâu có một ngày bạn nhận ra mình cần họ hơn tất cả, lúc đó lại không thể gạt bỏ cái tôi để mở miệng ra gọi họ về. Còn họ, dù có hối hận, muốn quay về, thì khi nhớ lại những lời cay nghiệt từ bạn, cũng không đủ can đảm gõ lại cánh cửa đã từng hắt hủi họ bên ngoài nữa.

Người ta đến với nhau thì dễ, xua đuổi nhau lại càng dễ, nhưng tìm được nhau về thì khó biết bao.

Có hai người rất yêu nhau,
Tình qua năm tháng đậm sâu, tròn đầy.
Nhưng giông tố đến một ngày,
Hờn ghen, cáu giận bủa vây đường về..

Trăm ngàn nỗi nhớ tái tê
Vô vàn hứa hẹn, ước thề hiện lên.
Đôi lần muốn trở về bên…
Nhưng kiêu hãnh quá nên quên làm lành.

Trời thì trời vẫn trong xanh,
Gió mây thì vẫn an lành bên nhau.
Còn từ đó trở về sau
Họ không còn nói với nhau thêm gì…

Yêu và hận

Anh và cô đã từng yêu nhau say đắm hạnh phúc trong một thời gian dài, nhưng rồi nhiều hiểu lầm chất chồng theo thời gian khiến tình yêu của họ dần phai nhạt. Anh không còn quan tâm cô nhiều như trước nữa, cô cũng cảm nhận được điều đó, cô nghĩ anh có người mới và với tính cách mạnh mẽ, độc lập của mình, cô là người nói lời chia tay trước. Anh lặng lẽ gật đầu, dù trong lòng vẫn chỉ hướng về mình cô. Chính anh cũng không hiểu vì lý do gì mà tình yêu của hai người dần trở nên nguội lạnh, nhưng anh không nghĩ sau tất cả, cô lại dễ dàng quyết định rời xa mình như vậy, chẳng phải dễ dàng xa nhau thế chứng tỏ yêu chưa đủ sâu và không xác định bước bên nhau dài lâu đến cuối cùng hay sao?

Và họ rời xa nhau như thế, không một lý do nào cụ thể, tất cả chỉ vì ngộ nhận, hiểu lắm, im lặng và buông tay. Anh vẫn nhớ về cô mỗi ngày, nhưng lòng tự tôn của một người đàn ông đủ lớn để bóp nghẹt cái ý định quay về “van xin” thứ tình cảm của cô, thứ tình cảm mà anh mà với anh, cô đã không còn thiết tha gì nữa. Còn cô, cô hả hê với sự “mạnh mẽ” bên ngoài của mình, cô là người nói chia tay trước cơ mà, phải, chính cô mới là người không có anh vẫn sống tốt, chính cô mới là người phải cho anh thấy cô xứng đáng có được hạnh phúc thế nào, rồi một ngày anh sẽ phải hối hận, ăn năn vì đã không biết trân trọng cô, đã để cô rời xa như thế. Nghĩ vậy và cô lao mình vào một cuộc tình mới, cố để trưng ra cho anh thấy nụ cười giả-hạnh-phúc, cố để cả thế giới này hiểu được anh là kẻ ngốc nghếch thế nào khi đã để mất một người con gái như cô.

Và ý định của cô đã thành công mỹ mãn, anh đau khổ, dằn vặt, không phải vì tiếc nuối cô, mà vì thất vọng và vì mất niềm tin. Anh cho rằng tất cả những gì đã qua giữa hai người đều chỉ là giả dối, nếu không tại sao cô có thể quên đi dễ dàng như thế? Tại sao cô có thể đến với người mới nhanh như thế, hạnh phúc nhanh như thế? Anh cười chua chát, chặn Facebook cô, xoá số cô, vứt bỏ tất cả những kỷ niệm gắn liền với hình bóng của cô ra khỏi tâm trí mình. Một kẻ vô tâm và tàn nhẫn như vậy không xứng đáng tồn tại trong cuộc sống của anh thêm một giây nào nữa.

Còn cô, cô không vui dù đã “trả được thù,” bởi đơn giản tất cả những hào nhoáng cô đang có chỉ là để lấp đi một sự thật là cô đang yếu đuối và tổn thương ghê gớm. Chưa phút giây nào cô không mong anh xuất hiện trước mặt mình, quỳ xuống van xin tình yêu của mình, cô muốn anh nhận rằng anh đã sai, muốn anh trở về và yêu thương mình nhiều như trước. Rốt cuộc, cái cô nhận được chỉ là sự lặng im và biến mất như chưa từng tồn tại của anh. Cô hiểu, đây là dấu chấm hết cho tất cả. Và cô lại tiếp tục buông thả bản thân mình vào vị đắng của nước mắt cũng hơi men cay của rượu, mong một ngày có thể vứt bỏ hình bóng anh ra khỏi tâm trí mình…

Câu chuyên không mới với cái kết cũ mèm, nhưng có bao người vẫn ngày ngày đi theo lối mòn quen thuộc đó. Hiểu lầm, giận hờn, im lặng, ngộ nhận, chia tay, trả thù, đau khổ, dằn vặt, không thể quên.

Nếu thực sự yêu, đừng im lặng dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Vì chính chúng ta đôi khi còn không hiểu hết bản thân mình, tại sao tại bắt ai đó phải hiểu chúng ta qua sự im lặng chứ? Im lặng cũng giống như bênh AIDS, nó không giết ta trực tiếp, mà nó khiến hệ miễn dịch của ta yếu đi, rồi từ đó chết dần mòn bởi trăm ngàn thứ bệnh không biết từ đâu tới: hiểu lắm, ngô nhận, ghen tuông, chán chường, đau khổ và…chia tay. Vậy thì để phòng ngừa những căn bệnh kia, tốt nhất ngay từ đầu đừng thơ ơ, đừng lạnh nhạt, đừng để ai đó thấy bất an dù chỉ vì những điều vô cùng nhỏ.

Và nếu có chia tay, đừng nghĩ tới chuyện trả thù, dù với bất kỳ lý do gì cả. Vì khi đó cái mình nhận được chỉ là hả hê thì ít, mà cay đắng thì nhiều. Dằn vặt, đay nghiến nhau, làm tổn thương nhau làm gì khi một thời đã từng (Hay chí ít là đã từng ngộ nhận) là của nhau.

Nếu cô thể, hãy là những người quan tâm nhau và mỉm cười chúc phúc cho nhau. Còn khi đã nhận ra ai kia không thực sự còn muốn quan tâm mình chân thành nữa, mà thay vào đó là sự khoe mẻ ồn ào về một tình yêu mới ngọt ngào hơn, say đắm hơn – như để cố chứng minh rằng “bạn không được ở bên tôi vì bạn không xứng đáng,” rằng “hãy xem này, không có bạn thì còn vô vàn kẻ khác yêu tôi”… thì tốt nhất đừng nên là gì của nhau nữa. Tất cả việc làm của họ chỉ chứng minh một điều, đó là trong quá khứ, thứ tình yêu của hai người là thứ tình yêu giả tạo. Bởi nếu yêu nhau thực sự, người ta sẽ trân trọng những gì đã qua, và sẽ không muốn làm đau ai kia vì bất kỳ lý do nào cả, dù rằng không thể cùng nhau đi tiếp được nữa…

Bản chất con người ta là ích kỷ và hiếu thắng. Nhưng nếu đã yêu một ai đó, đừng để sự ích kỷ che lấp tình cảm thực sự trong mình. Nếu còn yêu, hãy nói. Nếu không thể quên, hãy chớ ngừng quan tâm. Nếu không thể rời xa, hãy chạy lại và nắm lấy tay ai đó, kéo về. Nếu đã xa một người, đừng tìm cách làm đau họ thêm, không thể ở bên đã là sự trừng phạt đau đớn nhất rồi, cớ sao phải làm đau người rồi tự làm tổn thương mình thêm chi nữa?

Hãy yêu thế nào để dù tình yêu còn lành nguyên hay đổ vỡ, tâm mình vẫn được bình yên.

Có một sự thật là nhiều khi chúng ta hết giận, hết buồn, hết trách ai đó rồi nhưng vẫn thể hiện ra bên ngoài như thể mình chưa tha thứ cho họ phút giây nào.

Có lẽ vì chúng ta sợ nếu không còn hận họ, ta không còn tìm được cái cớ gì để nhớ về họ nữa.

Người ta làm đủ mọi cách để không phải lãng quên nhau. Những người mạnh mẽ thì thừa nhận đó là còn yêu. Còn người khác yếu đuối hơn thì nguỵ trang nó bằng thù hận.

Hiểu và thương

Trước đây em vẫn cảm thấy mình thực sự may mắn khi tìm được một người đàn ông luôn đồng cảm với mình, luôn mang lại cho mình cảm giác hạnh phúc và bình yên. Rồi bất chợt một ngày, em đau đớn phát hiện thì ra bấy lâu nay thứ mà em vẫn gọi là tình yêu chỉ đến từ một phía. Em nhận ra người mà trước giờ em vẫn dựa dẫm có một bờ vai quá rộng, đủ để che chở cho rất nhiều cô gái yếu đuối khác ngoài em. Em lạc lối ra mất hết niềm tin, em không còn biết đâu là tình yêu thật sự, không biết phải đối xử với những kẻ xung quanh mình thế nào. Trước mắt em chỉ còn toàn ngờ vực, hoài nghi và tuyệt vọng. Em cảm thấy mình quá ư ngốc nghếch, khi tất cả những gì em tưởng như vững chãi nhất lại là những thứ chạm nhẹ là có thể đổ vỡ tan tành. Em tự hỏi mình: Tại sao một người hiểu em đến như vậy lại có thể làm tổn thương và ném đi của em tất cả khi em đang tràn ngập trong hạnh phúc như thế?

Em à, đừng lẫn lộn giữa hiếu và thương, để đội ngô nhận tình yêu một cách đầy hối tiếc.

Một người có thể hiểu hoặc tỏ ra thấu hiểu với rất nhiều người, nếu anh ta là kẻ từng trải và có nhiều kinh nghiệm chinh phục. Ở bên anh ta, em sẽ luôn tìm được sự đồng cảm và cảm thấy được che chở, từ đó có cảm giác ấm áp và an toàn. Nhưng em có biết rằng, thứ gọi là cảm-giác-an-toàn đó cũng là điều mà bao nhiêu cô gái khác cũng đang tự đánh lừa mình như vậy. Hãy nhớ lấy, một người có thể hiểu em từ chân tơ kẽ tóc, nhưng từ hiểu đến thương còn cách xa nhau nhiều lắm.

Ngươi thương em là người thành tâm muốn dùng sự am hiểu và nhạy cảm của mình để che chở chỉ một mình em, là người không có thói quen đa mang thêm nhiều mối quan hệ khác, đem sự từng trải của mình để gieo rắc yêu thương trên khắp mọi nẻo đường. Hay nói cách khác, người thương em phải là người đủ mạnh mẽ để từ chối hiểu bất cứ một ai khác ngoài em.

Để hiểu một người, hoặc tạo ra hiểu một người, điều này không khó, chỉ cần một chút láu lỉnh, một chút linh hoạt, một chút may mắn mà thôi. Nhưng để thương một người chân thành thì khó lắm, vì cần rất nhiều sự đồng cảm, rất nhiều lòng kiên định, rất nhiều sự thuỷ chung.

Em không về nữa đâu

– Chúng ta còn cơ hội trở về bên nhau chứ? – Anh nhìn cô, đôi mắt sũng nước.

– Chúng ta có thể về bên nhau, nhưng cũng những kỷ niệm tươi đẹp nhất, những khoảnh khắc hạnh phúc nhất sẽ vĩnh viễn không thể về lại với chúng ta nữa rồi. – Cô cười chua chát.

– Tại sao chứ?- Anh bóp chặt cánh tay cô, đau điếng.

– Vì trở về bên nhau là quyết định của chúng ta, còn có hạnh phúc được nữa hay không lại là quyền sắp đặt của định mệnh. Em nghĩ, không phải vô duyên vô cớ mà chúng ta dừng lại. Thôi thì đã dừng lại, hãy rẽ sang hướng khác mà đi, đừng cố tìm về bên nhau để nối lại những gì đã đứt.

Cô thở nhẹ, khẽ gỡ bàn tay anh ra khỏi cánh tay mình rồi đi thẳng.

Hôm nay mưa đầy trời, trắng xoá lòng cả hai.

Nếu biết em không về anh có đợi nữa không?
Chẳng có ai một lòng đếm đong sự hư vô đâu nhỉ!
Chuyện tình yêu trên đời vốn dĩ
Không có chuyện đợi chờ mà hoá đá trăm năm…

Nên nếu em không về anh sẽ chẳng bận tâm
Rồi anh sẽ thành chồng của một cô vợ khác
Chuyện dĩ vãng ngày xưa theo thời gian phai nhạt
Có lẽ chẳng bao giờ anh bất giác gọi tên.

Nhưng nếu em không về, em cũng chẳng thể quên
Những đắm say, những êm đềm, lời anh hứa.
Chỉ là… em biết mình có về đi chăng nữa
Thì chuyện cũ qua rồi, và hay đứa…
…cũng chẳng thể bên nhau.

Đừng đợi, anh à! Em không về nữa đâu.

Trong ký ức một người

Người yêu tới nhà chơi, vô tình tìm thấy một album ảnh cũ kĩ mà rất lâu tôi không còn nhớ mình đã cất ở đâu nữa. Cô ấy lật giở từng trang, chăm chú xem với vẻ rất phấn khích và cưới không ngớt. Bất chợt, cô ấy dừng lại ở một tấm hình, nhìn ngắm thật lâu rồi hỏi tôi:

– Anh ơi! Ảnh này anh chụp với ai đây?

– Một… người bạn cũ. – Tôi ngần ngừ, không biết phải dùng từ nào cho chuẩn xác.

– Em thấy anh có rất nhiều ảnh chụp cùng chị ấy, chắc hai người thân rất thân. Nhưng không bao giờ thấy anh nhắc tới.

– Ừ, đã từng rất thân.

Tôi quay trở lại bàn làm việc, để lại cô người yêu tiếp tục khám phá những bức ảnh về quá khứ đã qua của mình. Nhưng tôi không sao tập trung vào công việc được, hình ảnh về cô gái trong bức ảnh cũ cứ bủa vây lấy tâm trí, bao nhiêu kỷ niệm tưởng như đã ngủ say từ lâu lắm bỗng chốc hiện về. Thì ra, tôi đã bước đi những bước rất dài, rất xa, đến nỗi có những người thân thuộc từng đi qua mà tôi vô tình quên mất sự hiện diện của họ ở một phần trong ký ức của mình.

Trong một thời điểm nhất định nào đó, chúng ta tự nhiên thân thiết với một người, dành nhiều thời gian để trò chuyện, lắng nghe họ, thậm chí đã từng nghĩ rằng bản thân mình thật may mắn khi được được biết tới họ, mong rằng sẽ cùng họ đi tiếp những tháng năm sau này. Rồi như là sự sắp đặt của định mệnh, ta vô tình rời xa họ, là vô tình, bởi lẽ ta không muốn điều đó, chắc hẳn họ cũng không muốn, nhưng cuộc sống cứ đẩy hai người đã từng rất thân về hai hướng ngược nhau, đến khi nhận ra thì bóng họ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ khuất, tất cả những gì đọng lại chỉ là cảm giác thân thuộc và những nuối tiếc bởi chẳng hiểu vì sao.

Có lẽ vậy cũng tốt, ít ra những gì ta nhớ về họ đều là những thứ rất đẹp và vô cùng ấm áp. Được là một phần trong ký ức của một người cò hơn bước qua nhau mà không ngoái đầu nhìn lại một lần. Sau tất cả, người ta vẫn sẽ tìm lại được nhau, không phải ở ngoài đời thì cũng là trong kỷ niệm. Có một người để cùng tận hưởng những khoảnh khắc trong cuộc đời, đôi khi, như vậy cũng đã là quá đủ.

Có hai người chưa từng nói thương yêu
Đẫu từng bước bên nhau qua rất nhiều kỷ niệm
Bởi hai người vẫn luôn luôn tâm niệm:
Hạnh phúc giản đơn không định nghĩa mới bền.

Rồi một ngày cô gái có tình duyên
Chàng trai cũng tìm được miền êm ấm
Họ dành thời gian của mình để yêu đương say đắm
Rồi lặng lẽ quên người khác sống thế nào…

Những khi buồn họ cũng nhớ tới nhau
Nhưng cũng chỉ lắc đầu: “Chắc người ta đang bận!”
Năm tháng cứ trôi tưởng chừng như bất tận
Họ nhắc nhớ về nhau qua ký ức tỏ mờ…

“Có một người từng quan trọng với anh cơ”
“Cô ấy đâu? Chẳng bao giờ em thấy…”
“Cô ấy thuộc về cuộc sống riêng cô ấy,
Chắc chẳng quan tâm tri kỷ cũ đâu mà.”

“Em cũng từng quý mến một người nha!
Anh ấy cũng là người em từng không muốn mất.”
“Anh ấy đâu rồi, mau cho anh gặp mặt”
“Anh ấy… chắc đang vui bên một nửa của mình.”

Có hai người từng mơ mộng linh tinh
Sẽ mãi ở bên nhau cùng chuyện tình không tên gọi
Chẳng biết có chuyện gì mà không ai thèm đợi
Để lại dấu vết nhau trong mải miết kiếm tìm.

Những ký ức ngày nào còn đẹp mãi trong tim…

Không còn bùng cháy nữa

Bạn đã bao giờ ở vào hoàn cảnh thế này chưa: Yêu một người và làm tất cả để người đó hiểu được tình cảm của mình chân thành đến thế nào, đến mức chính bạn cũng không tin nổi mình đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác từ bao giờ nữa, vậy mà cái bản thân nhận lại chỉ là sự phủ nhận, hoặc thậm chí thờ ơ và im lặng tàn nhẫn đến đau lòng.

Bạn có hiểu cảm giác bất lực của việc cố gắng bao nhiêu cũng không đủ để lay động trái tim một người không? Đơn giản là trong lòng họ không hề nghĩ tới bạn, không lưu tâm đến sự cố gắng của bạn. Đơn giản là bạn không thể thuộc về họ, bắt đầu là như vậy và mãi mãi là như vậy.

Hãy dừng lại và đừng cố gắng nữa. Có những sự cố gắng đem lại sự rung động từ đối phương, nhưng có những sự cố gắng chỉ đem lại niềm tin mù quáng nơi bản thân mình mà thôi. Hãy trao nhiệt tình yêu của mình cho một người sẵn sàng giang tay đón bạn vào lòng. Chứ đừng mãi chạy theo kẻ sẵn lòng gạt bạn ra khỏi vòng tay bất cứ khi nào có thể!

Em chẳng còn khờ dại giống ngày xưa,
Tự đóng vai người thừa rồi đổ cho định mệnh.
Em sẽ thôi không một mình chịu lạnh,
Đứng co ro để đợi bóng anh về.

Em chẳng còn khao khát lửa đam mê,
Nhen nhóm mãi một tình yêu mù quáng.
Giờ em hiểu đâu mới là giới hạn
Của sự đơn phương, cố chấp đến đau lòng…

Em từng mệt mỏi níu giữ nhưng có-không,
Để nhặt về toàn chất chồng hụt hẫn.
Giờ chấp nhận đi buông, em thấy lòng nhẹ bẫng
Lẽ ra nên làm vậy từ lâu lắm rồi…

Em lại trở về góc nhỏ của em thôi,
Lặng lẽ ngắm bầu trời không ngấn nước.
Em sẽ yêu đời và yêu em như trước,
Để đón bình yên trở lại mỗi đêm về.

Anh đã thuộc về vùng ký ức ngủ mê
Còn mãi đó. Nhưng không bùng cháy nữa…

Trong ký ức một người

Người yêu tới nhà chơi, vô tình tìm thấy một album ảnh cũ kĩ mà rất lâu tôi không còn nhớ mình đã cất ở đâu nữa. Cô ấy lật giở từng trang, chăm chú xem với vẻ rất phấn khích và cưới không ngớt. Bất chợt, cô ấy dừng lại ở một tấm hình, nhìn ngắm thật lâu rồi hỏi tôi:

– Anh ơi! Ảnh này anh chụp với ai đây?

– Một… người bạn cũ. – Tôi ngần ngừ, không biết phải dùng từ nào cho chuẩn xác.

– Em thấy anh có rất nhiều ảnh chụp cùng chị ấy, chắc hai người thân rất thân. Nhưng không bao giờ thấy anh nhắc tới.

– Ừ, đã từng rất thân.

Tôi quay trở lại bàn làm việc, để lại cô người yêu tiếp tục khám phá những bức ảnh về quá khứ đã qua của mình. Nhưng tôi không sao tập trung vào công việc được, hình ảnh về cô gái trong bức ảnh cũ cứ bủa vây lấy tâm trí, bao nhiêu kỷ niệm tưởng như đã ngủ say từ lâu lắm bỗng chốc hiện về. Thì ra, tôi đã bước đi những bước rất dài, rất xa, đến nỗi có những người thân thuộc từng đi qua mà tôi vô tình quên mất sự hiện diện của họ ở một phần trong ký ức của mình.

Trong một thời điểm nhất định nào đó, chúng ta tự nhiên thân thiết với một người, dành nhiều thời gian để trò chuyện, lắng nghe họ, thậm chí đã từng nghĩ rằng bản thân mình thật may mắn khi được được biết tới họ, mong rằng sẽ cùng họ đi tiếp những tháng năm sau này. Rồi như là sự sắp đặt của định mệnh, ta vô tình rời xa họ, là vô tình, bởi lẽ ta không muốn điều đó, chắc hẳn họ cũng không muốn, nhưng cuộc sống cứ đẩy hai người đã từng rất thân về hai hướng ngược nhau, đến khi nhận ra thì bóng họ chỉ còn là một chấm nhỏ mờ khuất, tất cả những gì đọng lại chỉ là cảm giác thân thuộc và những nuối tiếc bởi chẳng hiểu vì sao.

Có lẽ vậy cũng tốt, ít ra những gì ta nhớ về họ đều là những thứ rất đẹp và vô cùng ấm áp. Được là một phần trong ký ức của một người cò hơn bước qua nhau mà không ngoái đầu nhìn lại một lần. Sau tất cả, người ta vẫn sẽ tìm lại được nhau, không phải ở ngoài đời thì cũng là trong kỷ niệm. Có một người để cùng tận hưởng những khoảnh khắc trong cuộc đời, đôi khi, như vậy cũng đã là quá đủ.

Có hai người chưa từng nói thương yêu
Đẫu từng bước bên nhau qua rất nhiều kỷ niệm
Bởi hai người vẫn luôn luôn tâm niệm:
Hạnh phúc giản đơn không định nghĩa mới bền.

Rồi một ngày cô gái có tình duyên
Chàng trai cũng tìm được miền êm ấm
Họ dành thời gian của mình để yêu đương say đắm
Rồi lặng lẽ quên người khác sống thế nào…

Những khi buồn họ cũng nhớ tới nhau
Nhưng cũng chỉ lắc đầu: “Chắc người ta đang bận!”
Năm tháng cứ trôi tưởng chừng như bất tận
Họ nhắc nhớ về nhau qua ký ức tỏ mờ…

“Có một người từng quan trọng với anh cơ”
“Cô ấy đâu? Chẳng bao giờ em thấy…”
“Cô ấy thuộc về cuộc sống riêng cô ấy,
Chắc chẳng quan tâm tri kỷ cũ đâu mà.”

“Em cũng từng quý mến một người nha!
Anh ấy cũng là người em từng không muốn mất.”
“Anh ấy đâu rồi, mau cho anh gặp mặt”
“Anh ấy… chắc đang vui bên một nửa của mình.”

Có hai người từng mơ mộng linh tinh
Sẽ mãi ở bên nhau cùng chuyện tình không tên gọi
Chẳng biết có chuyện gì mà không ai thèm đợi
Để lại dấu vết nhau trong mải miết kiếm tìm.

Những ký ức ngày nào còn đẹp mãi trong tim…

Quá khứ để trân trọng, không phải để hy vọng

Anh và cô quen nhau khi cùng học một lớp thời phổ thông. Tình yêu thời học sinh nhẹ nhàng, trong sáng như chính những tâm hồn non nớt vừa mới bước ngang qua ngưỡng cửa mới của cuộc đời. Cô là một cô gái xinh đẹp, dễ thương và dễ gần, còn anh là một chàng trai mọi thứ đều mở nhạt, không có gì đặc biệt. Có lẽ bởi vậy mà anh luôn tự ti khi bước bên cạnh cô và thấy mình kém cỏi khi cô được những chàng điển trai, giỏi giang, tài năng hơn cưa cẩm. Sự hờn ghen ích kỷ dần chiếm lấy tâm hồn anh, nó đẩy anh xa rời cô hơn, nhưng đó cùng là động lực khiến anh lao vào chứng tỏ bản thân mình.

Chuyện tình của hai người kết thúc bằng sự lặng im và mặc định, không một lời giải thích, không một câu chia tay. Cô cứ mang mãi theo mình những thẳc mắc và nỗi buồn, niềm nhung nhớ những kỷ niệm đã qua. Còn anh biến thành một con người hoàn toàn khác, mạnh mẽ, giỏi giang và ưa chinh phục. Anh muốn chứng minh cho tất cả thấy rằng anh là người xứng đáng có được cô nhất, dẫu việc đó phải trả giá bằng việc anh thay đổi đến chính mình cũng không thể ngờ.

Bảy năm trôi qua, anh giờ là một người đàn ông thành đạt, đứng đắn, tự tin vào quyến rũ. Biết bao nhiêu cô gái nguyện chết dưới chân anh, và anh cũng không đến được mình đã trải qua bao nhiêu mối tình. Anh tự hào với chiến tích của bản thân, anh dần quên đi một quá khứ đầy tự ti và ghen tức. Giờ đây anh nghĩ mình đã có đủ những gì cần thiết để tìm về, trói buộc cô mãi mãi. Còn cô, bảy năm dài sống trong chờ đợi, cô vẫn không thể quên đi những hình ảnh về anh, vũng như không thể mở lòng đón nhận thêm một người.

Họ vô tình gặp lại nhau trong đám cưới của một người bạn cũ cùng lớp. Anh là người tiến lại gần cô trước, với vẻ điềm tĩnh và kiêu hãnh. Cô ngay lập tức nhận ra trái tim mình sau bao năm lại thêm một lần loạn nhịp. Họ nói chuyện rất lâu về những chuyện đã qua.

– Em chưa yêu một người nào trong suốt những năm qua? Em còn đợi anh sao?

– Vâng.

– Vậy bây giờ, anh còn cơ hội chứ?

-…

Tháng sau, cô đồng ý theo anh và bạn anh đi chơi xa một chuyến. Đêm đầu tiên ở bên nhau, cô hạnh phúc trao cho anh thứ quý giá nhất của mình. Cô tưởng rằng đây sẽ là một cái kết êm đẹp phía sau tất cả những hiểu nhầm, cố chấp của cả hai.

Nhưng cô đã nhầm, sao chuyến đi chơi, anh bặt tắm không dấu tích, không thể liên lạc hay tìm kiếm anh ở bất kỳ nơi nào. Cô hoang mang và sợ hãi. Rồi một ngày cô bất chợt thấy anh nắm tay người con gái khác tình tứ đi ngang qua mình. Anh nở vội một nụ cười nhếch mép rồi quay sang hôn cô gái kia, trái tim cô như vỡ vụn. Vào khoảnh khắc ấy, có nhận ra tình yêu của mình đã chết từ lâu lắm rồi, thứ bấy lâu nay cô vân mang theo mình chỉ còn là mộng tưởng và ngộ nhận mà thôi.

Anh cũng thế, sau khi chinh phục được cô một lần nữa, anh bỗng thấy tim mình không còn chút cảm giác. Với anh bây giờ, cô chỉ là một trong những người phụ nữ nhạt nhoà lướt qua đời mình mà thôi. Và anh ngay lập tức chôn vùi những kỷ niệm bên cô để dạt về những mối tình nồng nàn mới.

***

Chúng ta vẫn thường lầm tưởng về thứ được gọi là tình yêu như thế. Đôi khi ta yêu một người không phải là yêu con người họ, mà là yêu cái cảm xúc của chính mình ở một khoảnh khắc nhất định nào đó khi bên họ. Để rồi khi khoảnh khắc đó quá đi, ta lại ôm nỗi dằn vặt không nguôi. Ta trách bản thân vì sao không tốt hơn một chút, trách họ giá như đừng tàn nhẫn đến nhường ấy, trách số phận sao cứ phải thử thách sự thành tâm của con người như vậy… Cuối cùng, ta cứ mang theo những niềm-đau-tưởng chừng-vô-hạn đó đi theo suốt một quãng đường dài trong đời.

Niềm đau, cũng như sự ảo tưởng của con người, chỉ là thứ hữu hạn mà thôi. Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra mình không đau nhiều như mình tưởng, không thương nhớ, tin yêu nhiều như mình nghĩ. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ nhận ra mình chỉ có thể thay đổi những điều gì chưa tới mà thôi.

Quá khứ là để trân trọng, chứ không phải để hy vọng. Nhiều người cứ ôm mãi những niềm tin mù quáng để rồi huyễn hoặc bản thân rằng những thứ đi qua rồi vẫn có thể quay lại thêm một lần, vẹn nguyên như trước. Chuyện xưa, người cũ, khoảnh khắc hôm nào… tất cả thuộc về một nơi gọi là dĩ vãng. Đã là dĩ vãng thì nên cất đi chứ đừng nên vương vấn. Đừng phí hoài những tháng năm dài đằng đẵng cho việc tiếc nhớ, đợi chờ và hy vọng. Để rồi khi nhận ra mọi thứ thực tại không tươi đẹp như trong mường tượng, có lẽ ngay cả những cảm tình, kỷ niệm, dấu vết ngày xưa cũng vỡ vụn tan tành, để lại trong ta những khoảng trống mãi không thể vẹn lãnh như cũ.

Hãy đến những thứ đã đi qua mãi là những khoảnh khắc đẹp và đáng nhớ. Người hạnh phúc là người nhìn về quá khứ mà nụ cười luôn nở trên môi.

Anh không còn yêu em nữa đâu!
Em là mối tình đầu không bao giờ trở lại.
Cô ấy mới là người yêu hiện tại,
Người sẽ bước bên anh cho tới hết cuộc đời.

Những lúc em buồn và thấy đơn côi,
Đừng gọi cho anh bằng những lời thổn thức.
Cô ấy dịu hiền và ngây ngô thật,
Nhưng chẳng lẽ không mang chút xíu chạnh lòng?

Em đừng tìm đến anh nữa, được không?
Mỗi lần hẹn đều kể mòn quá khứ…
Có còn gì để nói thêm đâu chứ,
Cô ấy cần anh cùng viết chuyện mai này.

Nếu em cần một hơi ấm, một vòng tay
Để sưởi ấm tấm thân gầy trong lạnh giá,
Xin lỗi em, anh chẳng còn gì cả
Mọi thứ thuộc về anh là của cô ấy rồi.

Hãy đề người đến sau được hạnh phúc, em ơi!

Đi ra khỏi vòng tròn

Lúc trước tôi có đọc được đâu đó rằng: Nếu bịt mắt bước đi thì con người sẽ không phải bước theo đường thẳng mà là theo vòng tròn.

Sau này được nghe đi nghe lại một câu: Tình yêu thì mù quáng.

Vậy có sự liên hệ nào giữa việc bịt mắt đi theo vòng tròn và việc yêu một người, quanh đi quẩn lại, trải qua bao nhiêu chuyện, gặp qua bao nhiêu người, rốt cuộc vẫn là không thể quên những điều không hề muốn nhớ?

Ai cũng giấu ít nhất một người ở đâu đó trong hoài niệm. Nếu đó là những kỷ niệm vui và người ta đã học được cách chấp nhận chúng, vậy thì tốt rồi. Nhưng đa phần những thứ thuộc về hoài niệm đều khiến người ta không giấu được nói buồn mỗi khi nhớ về chúng, hoặc tồi tệ hơn là không sao quên được chúng để bắt đầu cuộc sống mới sau này. Người ta nói chia tay và nghĩ đó là kết thúc. Nhưng không phải, câu nói chia tay thường sẽ là sự mở đầu cho những niềm nhớ, những khoảnh khắc cô đơn và những nỗi buồn xảy đến bất cứ khi nào người ta ngoái đầu nhìn lại cuộc đời mình, ngẫm lại những gì đã từng cùng ai đó trải qua, những gì luôn là rất đẹp. Người ta nuối tiếc, người ta đau khổ, người ta cho rằng sẽ không bao giờ được sống lại khoảnh khắc hạnh phúc khi ấy, người ta mất niềm tin vào những thứ tình cảm ngọt ngào tương tự, bởi vậy, người ta cứ đi mãi một vòng tròn…

Một khi đã yêu thì cũng giống như bịt mắt lại rồi đi vậy, tất cả nhung nhớ, hận thù, chia cách, thứ tha… đều là trong vô thức. Chừng nào còn chưa đủ can đảm tháo cái khăn trên đầu để mở mắt ra, thì chừng ấy vẫn còn đi trên một vòng tròn không lối rẽ.

Mở mắt ra nhìn cuộc sống xung quanh, bao nhiêu người hạnh phúc với hiện tại vì họ biết đặt quá khứ sang một bên. Nếu muốn thoát khỏi những nỗi buồn và tổn thương vì chuyện cũ, cách tốt nhất là đối diện với chúng, chấp nhận chúng như một điều không thể thiếu trong đời mình, và tự tin rẽ sang một hướng khác. Hướng đi đó, có thể sẽ có nhiều chông gai và không hề bằng phẳng, nhưng ít ra, đó sẽ là một đường thẳng chứ không phải một vòng tròn.

“Em đã sống thế nào?”

– Anh à! Ngươi yêu cũ nhắn tin hỏi thăm em.

– Em nói gì?

– Em không nói gì, em xoá tin nhắn đó đi rồi.

– Tại sao vậy? Biết đâu anh ta chỉ muốn quan tâm em như bạn bè bình thường.

– Em không nghĩ như vậy. Nếu em nói rằng chúng mình đang hạnh phúc, chắc hẳn anh ta sẽ không cảm thấy thoải mái. Con người rất ích kỷ, làm sao họ vui vẻ được với cái suy nghĩ rằng người từng yêu mình giờ lại đang hạnh phúc bên một người đan ông khác chứ? Còn nếu em nói em không hạnh phúc, thì sau đó sẽ là những cuộc điện thoại triền miên, rồi hẹn gặp tâm sự, rồi nhắc nhớ lại những kỷ niệm cũ, rồi tỏ tình lại từ đầu… Anh muốn như vậy sao?

– Hình như em hơi nghiêm trọng quá. Nói như vậy thì hai người sau chia tay không thể có mối liên hệ gì nữa hay sao?

– Tốt nhất là nên như vậy. Người ta không thoát khỏi được những ký ức buồn đa phần là vì bản thân không dứt khoát. Nếu em còn độc thân, em sẽ không liên lạc lại với người yêu cũ, vì em sẽ dễ rung động lại trước những kỷ niệm với họ. Điều không tránh khỏi là lại hẹn hò và chia tay, em không muốn dành những tháng năm tuổi trẻ ít ỏi của mình đi lại một vòng tròn cũ kĩ. Còn khi em đã có người yêu, lại càng chẳng có lý do gì cần liên lạc lại với người yêu cũ. Bởi em hiểu sự quan trọng của khái niệm “một lòng một dạ” trong tình yêu, đó không chỉ là không phản bội, mà còn là cho người mình yêu cảm giác tuyệt đối an toàn.

Đừng hỏi em rằng đã sống ra sao
Từ ngày anh đi chẳng lời nào để lại
Em vẫn sống vui hay chỉ còn tồn tại,
Em có ổn không… Anh biết để làm gì?

Nếu em bảo rằng mình đã khóc ướt mi
Đã tự đoạ đày vì nhớ anh nhiều quá
Trở nên bất cần, thản nhiên, xa lạ
Anh có thấy buồn vì đã tổn thương em?

Nếu em bảo rằng mình đã vội vàng quên
Để lại ngọt ngào, ấm êm bên tình mới
Ký ức ngày nào đã chìm vào bóng tối
Anh có vui không? Em hạnh phúc rồi mà…

Đừng hỏi thêm gì về những thứ đã qua
Em có ra sao cũng đã là quá khứ
Cất bước rồi đừng về đây hỏi thử,
Để biết không anh em đã sống thế nào.

Tha thứ cho một người

– Này, hôm nay vừa gặp người cũ của cậu đang ôm eo người yêu mới đi ngang qua. Nghe chừng đang sống hạnh phúc lắm!

– Vậy thì tốt rồi!

– Không còn cảm xúc gì chứ?

– Có chứ! Thỉnh thoảng vẫn nhớ, nhưng là nhớ tới chứ không phải nhớ nhung. Mà cũng chỉ là hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp từng có với nhau thôi.

– Có đáng không khi nhớ về một kẻ đã từng phản bội mình như thế? Sao không quên quách hắn đi cho rồi!

– Sao lại không thể nhớ chứ? Hồi ức là của tớ, tớ chỉ vứt bỏ thứ gì không thuộc về mình thôi, thứ gì là của mình tớ đều trân trọng cả.

– Anh ta biết cậu đã tha thứ cho mình thế này chắc sẽ vui lắm. Rời bỏ một người để đến với người khác, lại còn không bị giày vò bởi oán hận của người yêu cũ, anh ta lời quá rồi còn gì!

– Giả dụ anh ta hạnh phúc, chứng tỏ lựa chọn của anh ta là đúng đắn, chúng tớ thực sự không thuộc về nhau, chuyện này đáng mừng chứ, vì anh ta đã cho cả hai thêm cơ hội mà. Còn nếu như anh ta không hạnh phúc, vậy thì coi như anh ta chọn sai, người phải oán hận, giày vò bản thân mình cũng là anh ta chứ không phải tớ. Nghĩ đi nghĩ lại, cũng không tìm thấy lý do phải buồn hay đau khổ.

-…

– Mà tha thứ cho một người, có nhất thiết phải để anh ta biết không?

– Ừ, có lẽ vậy. Tha thứ cho một người…

Ngại yêu

Có đôi lúc trong cuộc đời, bỗng thấy ngại yêu ghê gớm. Không không phải là không muốn được ai đó ở bên, chỉ là thấy cảm xúc chai sạn, rồi nghĩ, có điều gì thú vị ở một cuộc tình?

Người kia đi, người này đến, rốt cuộc thì cũng từ hai kẻ xa lạ trở nên thân quen, rồi vẫn những câu chuyện làm quen cũ kĩ, những lời ngọt ngào hứa hẹn sáo mòn, những cảm giác, thói quen đã lặp đi lặp lại nhiều lần đến độ chỉ hình dung thôi cũng biết ngày mai bên người này sẽ ra sao, cái kết của câu chuyện kia sẽ thế nào… Không hẳn là đã cạn kiệt niềm tin vào hạnh phúc, chỉ là thấy sao cái thứ mà người ta vẫn hằng ước ao đấy trong mắt mình nó bình thương đến vậy, có cũng được, không có cũng không sao. “Tình yêu”… thứ đó chỉ là một trong vô vàn điều người ta cần có trong cuộc sống. Nhưng người ta không thể sở hữu tất cả những gì mình muốn, vậy nên nhất thời không có tình yêu chắc cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ!

Tự thấy bản thân đang sống rất tốt. Quá khứ đã qua, khoảnh khắc vui có, kỷ niệm buồn cũng không ít, nhưng thực sự chúng không còn ảnh hưởng quá nhiều tới hiện tại nữa. Nếu bảo rằng tổn thương quá khứ khiến trái tim khép cửa là không đúng, chỉ là, khi bước qua những nỗi buồn, thấy mình hiểu đời, hiểu lòng người hơn, sống thực tế hơn và không còn quá ảo tưởng về mọi thứ, trong đó có tình yêu nữa. Có phải khi trưởng thành, người ta sẽ quen với việc tự đứng vững trên đôi chân của mình mà không cần dựa vào một bờ vai xa lạ nữa không? Nếu quả thật như vậy, thì theo một hướng tích cực nào đó, không có tình yêu là một cách để người ta khám phá bản thân mình tốt hơn, sống với mình thật hơn.

Có nhiều người suốt ngày than thở rằng đã bị “ế”, rồi bạn bè người thân hỏi rằng xét về mọi điều kiện đều không thua kém ai, tại sao lại không thể yêu lấy một người. Vậy có nhất thiết phải lấy tình yêu ra để làm thước đo giá trị cuôc sống không? Như thể không yêu một ai là có vấn đề, là khiếm khuyết, là kém cỏi, là bất bình thường vậy. Con người ta hoàn toàn có thể sống vui, sống khoẻ, sống có ích… một mình!

Vậy nên ngại yêu chẳng phải điều gì to tát lắm. Chỉ là nhất thời cảm thấy cuộc sống đang rất tốt, bản thân vẫn đang muốn hưởng thụ điều tốt đẹp này nên chưa mong muốn tìm kiếm thứ gì khác mới mẻ hơn. Mỗi người có một cách khác nhau để đốt cháy tuổi trẻ, có người dành trọn nó cho những cuộc tình, có người dành trọn nó cho công việc, có người dành trọn nó để tự yêu thương mình, và cũng có những người chia nó ra, để yêu một vài người, sau đó yêu mình, yêu người xung quanh mình, rồi đến một lúc nào đó thích hợp mới tiếp tục muốn yêu thêm một người.

Hơn một người đã muốn nắm tay em
Từ ngày anh đi tìm bình yên bên tình mới,
Cũng hơn một lần em lắc đầu từ chối
Đời thật tâm em không thể mở lòng.

Đừng hỏi em còn nhớ đến anh không,
Ký ức về anh chẳng chất chồng như trước.
Cũng chẳng phải em cứng đầu hay nhu nhược,
Chỉ bởi bấy lâu nay em đã bước một mình.

Nên em ngại bắt đầu từ những thứ mới tinh:
Làm quen, hẹn hò, tỏ tình, tìm hiểu…
Sợ thân với một người rồi phải xa, thấy thiếu,
Không muốn đặt niềm tin vào những thứ mơ hồ.

Em chẳng còn nhiều khao khát, mộng mơ,
Ngóng đợi, mong chờ, với em xa xỉ lắm!
Sao em phải đưa tay ai nắm,
Khi có thể tự thân mang hơi ấm cho mình?

Em không muốn tốn thời gian cho những cuộc tình,
Kẻ hứa hẹn viển vông, kẻ bông đùa, dối trá.
Mỗi phút giây trong đời em đều quý giá,
Em sẽ nâng niu và sống để vui cười…

Nên ngay lúc này em muốn một mình thôi!

Tự yêu

Cô gái à!

Nếu em cảm thấy mình không chiếm trọn trái tim của một người vẫn đêm ngày gọi em bằng “người yêu”, nếu em cảm thấy bất an trong vòng tay của họ, em luôn phải tự hỏi bản thân mình rằng: “Liệu mình có giữ được anh ấy không? Mình có phải là duy nhất không? Tại sao anh ấy lại dửng dưng với nỗi buồn của mình như thế?”… vậy thì em hãy dành thời gian để xem lại mối quan hệ của mình một cách thực sự nghiêm túc và tỉnh táo.

Yêu là khi người ta mang bình yên tới cho nhau, chứ không phải mang ngờ vực, mang bất an và mang toàn hụt hẫng. Nếu một người đàn ông không nói lời yêu mà không cho người yêu mình cảm giác an toàn thì rất có thể em đang được bao bọc trong dối trá, có thể ngoài em ra có bao nhiêu cô “người yêu” khác đang hoang mang không biết mình nằm ở vị trí nào trong trái tim người đàn ông đó. Bởi vì đàn ông họ rất giỏi trong việc giấu giếm những mối quan hệ ngoài luồng của mình, nếu em cảm thấy mình đang hoặc sẽ không có được một danh phận từ anh ta, đừng dại khờ mà cho đi điều gì hết. Hãy tìm hiểu kỹ để chắc rằng em tin đúng người.

Người đàn ông thực sự yêu em phải là người khiến em mỉm cười chứ không phải giật mình trong giấc ngủ, là người nắm chặt tay em chứ không phải để em phải níu chặt lấy tay, và là người cùng em đếm những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, chứ không phải khiến cho em phải một mình đếm ngược cho tới ngày tình yêu dừng lại.

Nhớ nhé cô gái, nếu có chọn một người để yêu thì hãy chắc chắn rằng em yêu trong hạnh phúc chứ không phải trong dằn vặt, em xứng đáng được che chở trong vòng tay ấm áp chứ không việc gì phải co ro trong giá lạnh vì một người mang tên “người yêu”.

Em có thể tự yêu bản thân mình theo cách tốt hơn bất cứ chàng trai nào khác. Vậy nên đừng bi luỵ, nếu cảm thấy thực sự hạnh phúc thì hãy yêu, còn không, hãy tự yêu.

– Tại sao em không ngủ?

– Em thấy lạnh và cô đơn…

– Em có thể đan những ngón tay của hai bàn tay vào nhau thật chặt rồi gối lên đó, nhắm mắt lại không?

– Để làm gì ạ?

– Để sưởi ấm và em cũng sẽ có một giấc ngủ thật say bên đôi bàn tay của mình. Sáng mai thức dậy, mọi thứ vẫn như thế, không bàn tay nào của em rời bỏ bàn tay nào hết, em có thể ngủ thật ngon mỗi ngày.

– …

– Hãy luôn nhớ rằng chừng nào em còn chưa bỏ mặc chính mình thì em luôn có thể tự sưởi ấm, tự che chở, tự bình yên.

Yêu chính bản thân mình

Bước ra từ một mối quan hệ đổ vỡ, đàn ông thường tìm đến những cuộc tình mới để lãng quên, còn phụ nữ lại chọn cho mình cách đắm chìm trong đau khổ triền miên để nuôi hy vọng.

Bao nhiêu ngọt ngào, đắm say bỗng chốc trở thành cơn ác mộng, bao nhiêu mơ ước chợt tan tành, phụ nữ tiếc nuối và làm mọi cách để níu giữ niềm tin, kể cả dằn vặt bản thân mình trong vô vọng. Mặc kệ ai đúng ai sai, họ trách đối phương một, trách bản thân mình mười. Câu cửa miệng của họ luôn là “Tại mình chưa đủ tốt…”. Họ tìm mọi cớ để trì hoãn việc chấp nhận sự thật rằng mọi thứ đã đi quá xa khỏi tầm tay, mặc cho những người xung quanh có khuyên can thế nào đi nữa. Họ tự thanh minh, tự bào chữa cho sự cố chấp của mình bằng việc trông chờ vào một phép màu viển vông nào đó, rằng tất cả vẫn chưa thực sự kết thúc, rằng họ còn đâu đó một tia hy vọng cho những điều không bao giờ thành sự thực. Phụ nữ thật ngốc, mà cũng thật đáng thương.

Thời gian trôi qua, đàn ông đã quên và vui bên tình mới, còn phụ nữ vẫn loay hoay giữa quên – nhớ, thù hận – thứ tha, buông xuôi – níu giữ. Khi nỗi nhớ trong tim đông lại thành tảng băng giá buốt, họ không còn quá cuồng nhiệt, không còn muốn tin yêu. Mặc dù trong sâu thẳm bên trong, trái tim họ có thể vẫn còn hướng về ai đó, nhưng tuyệt nhiên không còn rung động nữa.

Có người nói với tôi, cái họ sợ nhất ở một người phụ nữ, đó là nước mắt. Nhưng tôi lại nghĩ khác, phụ nữ trở nên đáng sợ nhất là khi họ thản nhiên bất cần. Khi giọt nước mắt cũng dần trở nên xa xỉ, phụ nữ điềm tĩnh đón nhận mọi biến cố đến trong đời mình một cách vô thức, đó cũng chính là lúc không một người đàn ông nào, dù tốt và chân thành đến đâu đi chăng nữa, có thể lay chuyển được tảng băng giá buốt vây lấy trái tim họ.

Phụ nữ thích tự mình làm khổ mình. Họ lấy sự luỵ tình của bản thân làm rào cản ngăn cách mình với thế giới xung quanh. Họ tự cảm thấy có lỗi nếu mình dễ dàng quên đi điều gì đó, dù nó đã chết lâu rồi. Họ không cho phép ai đó lại gần, bởi cái suy nghĩ người này làm đau mình được, cớ gì người khác lại không? Vậy là chỉ vì một vết thương mà đêm ngày tự đục khoét, rồi lại kêu lên rằng bản thân không còn có thể đón nhận thêm ai nữa, bởi vết thương cũ chưa lành. Một vết thương sẽ lành nếu để nó yên. Phụ nữ, có thể thản nhiên yêu đời, nhưng tuyệt đối không bao giờ được thản nhiên đau khổ.

Tuổi xuân của mỗi người quá ngắn ngủi cho việc dằn vặt và trách móc bản thân. Khuếch đại nỗi đau không mang lại hạnh phúc, chỉ mang lại sự chán chường và thất vọng cho chính mình và những người xung quanh mà thôi. Rồi họ sẽ từ bỏ một kẻ suốt ngày đắm chìm tỏng những nỗi buồn xưa cũ để đi tìm hạnh phúc của riêng họ, chỉ còn một kẻ cứ mãi buông mình rơi xuống vực thẳm của nuối tiếc thê lương, không bao giờ chạm đáy.

Phụ nữ nên hiểu được rằng chỉ khi họ biết cách yêu thương chính bản thân mình thì mới xứng đáng được người khác trân trọng. Và bài học đầu tiên của việc yêu thương bản thân, là sống đúng bản chất. Bản chất của phụ nữ là hồn nhiên, lạc quan yêu đời và tin vào hạnh phúc.

Chỉ cần chấp nhận quá khứ, trân trọng hiện tại và tin tưởng vào tương lai, phụ nữ sẽ luôn hạnh phúc với những gì mình xứng đáng được nhận.

Điều gì tới sẽ tới

Có rất nhiều điều trong cuộc sống phụ thuộc vào may rủi, tình yêu là một trong số đó. Có những cô gái không cần tình yêu thực sự, cũng đối xử với người khác không ra gì, nhưng bao anh chàng chân thành vẫn đến với cô ta, chết vì cô ta. Nhưng cũng có những cô gái như em, thật lòng thật dạ mong đợi một tình yêu chân thành nhưng không có.

Không sao em ạ! Người ta bảo nếu không có được thứ gì mình yêu thì hãy biết yêu những gì mình có. Nếu em thấy cô đơn là buồn bã, là chán nản, tuyệt vọng thì em sẽ chìm trong nỗi buồn và bế tắc. Nhưng nếu em nhìn sự cô đơn của mình bằng đôi mắt lạc quan, em sẽ thấy mọi thứ không tồi tệ như em nghĩ. Hãy tận hưởng những phút giây một mình, làm những gì em thích và theo đuổi đam mê thay vì cứ mãi ngóng đợi những thứ, những người không biết biết bao giờ mới tới. Em có cả một cuộc đời mấy mươi năm để vui sống, chứ không phải để chờ đợi. Điều gì tới sẽ tới, có phải đón nhận niềm hạnh phúc trong bất ngờ sẽ ngọt ngào và đáng trân trọng hơn đón nhận nó trông chờ đợi mỏi mòn, để đôi khi hạnh phúc đó không như mong đợi, sẽ rất chán nản và mất niềm tin, phải vậy không?

Vậy nên cô gái, đừng kiếm tìm một ai đó để dựa vào khi em đã đủ trưởng thành để đứng vững và bước đi trên đôi chân của chính mình, cũng đừng chờ đợi một tình yêu nh em tưởng tượng, bởi đời thực khác trong mơ mà. Hãy sống và tận hưởng cuộc đời em đi. Người đồng hành đó, có chăng, cũng chỉ giúp cuộc sống của em thêm đôi phần thú vị mà thôi.

Vì em có mặt trên đời, trước tiên là để học cách yêu thương bản thân mình đã.

Bao năm rồi vẫn chẳng thấy anh đâu
Mối tình đầu sao trốn em kỹ quá
Nhưng anh ơi, em chẳng buồn gì cả
Bởi trước anh em vẫn thích yêu đời

Em thích một mình hứng hạt mưa rơi
Thích vẽ vời vào những ngày có nắng
Thích hát rồi cười những đêm thinh lặng
Thích tự thưởng mình những món ăn ngon

Những sáng cuối tuần em sẽ tô son
Váy áo điệu đà bước chân xuống phố
Góc quán ngọt ngào ly cà phê nhỏ
Ngắm ngoài đường các bạn trẻ yêu nhau

Em chẳng chạnh lòng vì ngóng anh đâu
Trang sách cũ em sẽ ngồi em đọc
Cũng chẳng vì cô đơn mà bật khóc
Những lúc một mình em sẽ xem phim

Em còn có thêm vô vàn thói quen
Như chuyện trò cùng bạn miu xinh xắn
Cùng bạn ấy ngắm hoàng hôn lặn
Đón bình minh trên biển vắng êm đềm

Rồi một ngày em sẽ bắt gặp em
Dưới nắng vàng hát vu vơ khe khẽ
Hẹn sẽ yêu anh vào ngày đó nhé!
Bởi hôm nay em bận phải yêu đời…

Những cô nàng lọ lem

Trước đây, tôi có một cô bạn thân rất… xấu. Cô ấy nặng tám mươi cân, vóc dáng ục ịch nhưng khá nhanh nhẹn, đặc biệt tính cách rất đáng yêu. Cô ấy học giỏi, lạc quan và hài hước. Cô ấy sẵn sàng xắn tay áo chửi thẳng vào lũ con trai hay tỏ thái độ chọc ghẹo, giễu cợt mỗi khi gặp cô ấy đi trên đường. Cô ấy cũng được bạn bè xung quanh rất quý mến bởi tính cách thẳng thắn nhưng chân thành của mình.

Chúng tôi thân nhau tới mức tôi ở trọ một mình, những ngày hè rảnh rỗi cô ấy đến chơi với tôi, mượn quần đùi của tôi để mặc cho thoáng (béo mà, mặc quần bò khó chịu lắm, mùa hè nóng chảy mỡ ra), rồi hai đứa nằm lăn ra xem phim và ngáy khò khò. Có lần, tôi bất giác quay sang hỏi:
– Này, sao cậu không tìm lấy một người để yêu?

– Cậu nghĩ sẽ có một thằng con trai nào đó chấp nhận yêu tớ?

– Sao lại không? Cậu không thấy lũ con trai rất quý cậu à? Tính cậu rất hay mà!

– Con gái xấu ấy mà, dù cho tính cách có hay ho thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ để quý mà thôi!

Tôi thấy lòng chùng lại. Cô ấy suy nghĩ tích cực, nhưng luôn thực tế, thực tế tới phũ phàng.

Tôi biết có nhiều cô gái luôn tự ti bởi vẻ bề ngoài của mình, tới mức khép mình và không dám giao tiếp với thế giới xung quanh. Họ mặc cảm, cho rằng “xấu” là một cái “tội” của chính bản thân. Và với lỗi lầm đó, họ phải trả giá bằng sự cô đơn. Họ không muốn soi mình trong gương, không dám chụp ảnh và post hình lên Facebook, thậm chí họ hạn chế tối đa việc giao thiệp và kết bạn, nhất là với những người khác giới. Họ sợ bị người đối diện săm soi vào những chỗ không đẹp ở ngoại hình mình, họ sợ bị thương hại, sợ những câu hỏi vô tình nhưng đụng chạm tới sự tổn thương mà họ luôn che giấu…

Đúng là trong xã hội bây giờ, câu nối “cái nết đánh chết cái đẹp” ở một vài tình huống không có chuẩn xác nữa. Nhưng tôi vẫn luôn tin rằng ngoại hình không phải là thứ ngăn cách hai tâm hồn tìm được sự đồng cảm. Những cô gái có ngoại hình không được như mong muốn luôn có thể tìm được thật nhiều bạn bè, những người quý mến họ chân thành vì những sát giá trị khác thiêng liêng hơn. Như cô bạn… “xấu xí” của tôi, cô ấy luôn sống rất hồn nhiên, luôn tự tin thể hiện những thế mạnh của bản thân và làm điều mình muốn, cái cô ấy được nhận về chắc chắn là hơn rất nhiều cô gái “xinh đẹp” khác.

Còn tình yêu… Tình yêu đối với những cô nàng không đẹp hẳn là sẽ chông chênh hơn. Họ khó tìm được một người đủ bản lĩnh để có thể vượt được qua rào cản ban đầu để chạm vào trái tim luôn sợ sệt của họ. Đấy là còn chưa kể có những kẻ lợi dụng sự yếu đuối đó để làm tổn thương, xước xát những tâm hồn luôn mong được che chở. Nhưng tôi tin rằng cái gì cũng có giá trị của nó, ông trời không cho không và cũng không lấy không của ai cái gì. Ngoại hình của những cô nàng kia chính là thước đo, là phép thử cho sự chân thành. Tôi tin cái kết của những cô nàng xấu xí luôn có hậu, chắc chắn họ sẽ tìm được một người biết cảm thông, biết yêu thương và bù đắp cho họ tất cả những thiệt thòi mà họ phải gánh chịu.

Nhưng làm thế nào để tìm được những chàng trai trong cổ tích đó? Họ không tuyệt chủng đâu, chỉ là bạn chưa cho họ cơ hội tìm thấy bạn mà thôi. Nếu cứ mãi hết mình, cứ mãi tự ti và dằn vặt bản thân vì những lỗi lầm không phải do bạn tạo ra, có lẽ suốt đời bạn sẽ không được sống và làm theo những gì mình muốn, suốt đời bạn sẽ không tìm được hạnh phúc đích thực của mình.

Tôi đã hỏi cô bạn thân của mình rằng: “Cậu có tin vào câu chuyện bạch mã hoàng tử yêu cô bé lọ lem không?” Cô ấy không trả lời, lục túi lấy son môi ra quẹt quẹt, giơ điện thoại lên chụp hình rồi post lên Facebook kèm theo dòng caption: “Tớ không tìm bạch mã hoàng tử, tớ tìm người sẵn lòng chấp nhận những vết lọ lem.”

Chuyện đó xảy ra cách đây ba năm rồi, bây giờ trên tay tôi đang là tấm thiệp mời cưới của cô ấy. Chú rễ là một chàng trai thư sinh, cao 1m8 và yêu chiều cô ấy hơn bất cứ ai trên đời.

Nhìn vào nụ cười tươi tắn mũm mĩm của cô bạn thân trong bức ảnh cưới, tôi tự nhủ: “Những cô gái mang vẻ đẹp tâm hồn chắc chắn sẽ có được hạnh phúc theo một cách nào đó!”

Tự lập và kiêu hãnh

Chứng kiến nhiều người thề nguyện sống chết bên nhau rồi lại lần lượt rời xa nhau, cô thầm nghĩ, nếu sau này có chẳng maykhông đến được với anh, không biết cô phải sống như thế nào nữa, bởi tình yêu cô dành cho anh dường như là tất cả những gì cô có.

Rồi một ngày, họ chia tay thật. Không có quá nhiều nước mắt và dằn vặt tự phía cô, dường như nỗi đau là một thứ gì đó không đậm sâu và khủng khiếp như cô vẫn tưởng tượng.

Cô dành thời gian để chăm sóc bản thân và theo đuổi những gì mà khi còn bên anh cô chưa bao giờ nghĩ tới. Cô vui vẻ và thanh thản một cách vô cùng tự nhiên chứ không hề miễn cưỡng. Cô tự hỏi, phải chăng tình cảm lúc trước trao cho anh không phải là tình yêu, bởi thế nên cô mới cảm thấy nhẹ lòng đến như vậy.

Sau rồi cố mới hiểu, cô đã yêu anh thật lòng, cũng đã quên anh thật lòng. Chỉ là cô mạnh mẽ đến nỗi cô đón nhận mọi thứ một cách thản nhiên đến chính mình cũng không tin được. Và cũng bởi đôi khi người ta quen với việc khuếch đại tổn thương của mình, khiến bản thân tự đày đoạ và khiến người khác ảo tưởng về chính nỗi đau mà họ đang mang.

Thật ra chẳng có cô gái nào là không thể tự chăm sóc cho mình, tự mình sống tốt, chỉ là họ muốn trở nên bé nhỏ, yếu ớt trong vòng tay che chở của người đàn ông mình yêu mà thôi. 1

Chẳng thế mà khi tình yêu đó chẳng may kết thúc, con gái có thể trở mình tự tin, mạnh mẽ và độc lập tới mức khó tin.

Đa phần con trai sẽ tiếc nuối khi thấy hình ảnh một người-yêu-cũ hoàn toàn khác như vậy. Họ nghĩ rằng nỗi đau làm cô gái thay đổi thành một con người khác.

Nhưng họ nhầm, thực ra kinh nghiệm và thương tổn giúp con gái nhận ra họ sống tốt nhất khi được là chính mình: Tự lập và kiêu hãnh.

Hoá ra là em đã sống những ngày tháng không anh
Yên lành và thản nhiên hơn là em vẫn nghĩ.
Không ồn ào, đắm say, không ngọt ngào, thi vị,
Cuộc sống chẳng còn anh bình lặng đến không ngờ…

Hoá ra chuyện chúng mình chỉ như một giấc mơ,
Giọt nước mắt đã khô khi em trở mình về thực tại.
Không còn buồn lo, không còn sợ hãi,
Thứ không thuộc về mình có đáng phải vậy không?

Hoá ra là em có thể một mình chống chọi với mùa đông
Những vấn vương trong lòng không còn vì anh mà sống dậy,
Bước chẳng hẫng nhịp nào khi vô tình chợt thấy.
Bóng hình anh chung lối bóng một người.

Hoá ra sao tất cả em vẫn là em thôi.
Vẫn nguyên vẹn tiếng cười, vẹn nguyên thương nhớ,
Vẫn dành trọn trái tim và từng nhịp thở
Cho kẻ bước tới sau, kẻ biết giữ ân tình.

Hoá ra quên một người không có phải không anh?

Bởi tình yêu không phải là tất cả

Cậu à, có một số người thích đùa vui với tình cảm của chúng ta. Đừng hận họ, oán hận chỉ đem lại thất vọng và sục sôi trong lòng mà thôi. Chúng ta sống cốt chỉ để cảm thấy thanh thản, vậy nên nếu không thể có được những thứ mình yêu, hãy biết yêu những điều mình có. Cậu biết cậu có gì không? Cậu có lòng bao dung, tha thứ và có một trái tim lạc quan, tin vào những điều tốt đẹp… Nếu ai đó đối xử không tốt với cậu, đừng cố để quên họ. Hãy nhớ về họ cùng những kỷ niệm đẹp đã từng có cùng nhau, vậy là đủ. Còn nhưng dối trá, căm phẫn, hận thù… hãi gạt bỏ hết đi. Cậu có biết cách tốt nhất để thức tỉnh những kẻ đã từng mang buồn đau cho chúng ta là gì không? Đó là đối diện với họ bằng một trái tim bình thản.

Cậu à, có một số người thích bỏ lại tất cả mà đi, đôi khi chẳng vì lý do gì cả, đơn giản là họ không thiết tha nữa, chỉ vậy thôi. Khi đó, dù cậu có níu, có khóc hay có huỷ hoại bản thân mình đến đâu đi chăng nữa, thì họ cũng sẽ không lưu luyến, vấn vương, thương cảm gì mình đâu. Cậu phải nhớ một điều rằng: Nếu ai đó đã không còn cần mình nữa thì mình càng phải sống thật tốt, không phải để họ nhìn thấy (họ bận bịu với những mối quan hệ khác rồi, không còn thời gian quan tâm tới cuộc sống của cậu thế nào nữa), mà là để tận hưởng những gì cậu đáng được nhận. Tình yêu và đam mê, hai thứ đó thì có thể thực hiện khi cậu còn tuổi thanh xuân mà thôi. Đừng để mọi thứ lỡ làng vì cứ mải mê hiến dâng tuổi thanh xuân cho nỗi buồn và nước mắt. Đừng khóc vì những điều không xứng đáng.

Yêu một người thì không sai. Nhưng dành cả tuổi xuân của mình cho một người dẫu biết sẽ chẳng đi tới đâu thì nhất định sai, sai hoàn toàn. Đó không phải chung thuỷ, mà là mù quáng. Chung thuỷ thì còn có cơ hội được hạnh phúc, con mù quáng thì trăm phần trăm chuốc lấy đau khổ. Vậy nên cậu à, hãy yêu tỉnh táo chứ đừng có nhu nhược rồi đổ hết tội lỗi cho trái tim. Bởi cuộc đời cậu còn can hệ tới rất nhiều cuộc đời khác ở ngay bên cạnh mình. Họ không thể sống thay cậu, nhưng sẽ vì nỗi đau của cậu mà khốn khổ, vì nỗi khổ của cậu mà héo tàn.

Bởi cậu à, tình yêu không phải là tất cả.

Kể từ giờ em hãy sống vì em
Dù mạnh mẽ, hay yếu mềm, cũng được.
Miễn thản nhiên cười và vô tư bước,
Đau khổ hay không là tự do mình.

Kể từ giờ em phải thật là xinh,
Rạng rỡ yêu đời dù mưa hay nắng
Không phải để cho người nào nhìn ngắm,
Bởi thanh xuân ngắn lắm, sắp qua rồi…

Kể từ giờ em phải sống thật vui
Để chôn vùi nỗi buồn vào quá khứ.
Ai tổn thương mình thì cũng nên tha thứ,
Bởi sau cùng em đáng được bình yên.

Kể từ giờ không phải nhớ hay quên,
Không muộn phiền vì một người nào nữa.
Vui đi em, nếu không thì sẽ lỡ
Chuyến tàu mang hạnh phúc đến ga rồi.

Tôi đã từng dành ra nhiều thời gian để chờ đợi một vài thứ dẫu biết nó không bao giờ thuộc về mình.

Tôi đã dành nhiều nỗi buồn và nước mắt tiếc thương cho những thứ đi xa khỏi cuộc sống của tôi, không bao giờ quay trở lại.

Tôi đã bước qua cuộc đời của nhiều người và cũng để nhiều người bước qua cuộc đời tôi. Hạnh phúc có, tổn thương có, nuối tiếc có…

Nhưng…

Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã bỏ lại nhiều thứ như vậy trên con đường đã đi qua. Đơn giản, tôi tâm niệm, không có thứ gì là vô nghĩa, tôi đã nhận về những thứ tương xứng.

Mất đi quãng thời gian dài ngập trong cô đơn, tuyệt vọng, tôi nhận về sự kiên nhẫn, tôi hiểu ra cô đơn cũng là cách tới lấy lại thăng bằng trong cuộc sống, khiến tôi yêu bản thân mình hơn, và sẵn sàng đón đợi những thứ mới sắp sửa tới trong đời mình.

Mất đi những giọt nước mắt, những tổn thương sâu đậm trong đời, tôi nhận ra ai cũng có khả năng làm đau mình, và nỗi đau lớn nhất mà tôi phải chịu đựng là nỗi đau cho chính bản thân tôi tạo ra. Sự thù hận người khác sau lỗi lầm của họ, hay sự dằn vặt bản thân sau những lỗi lầm của chính tôi, cả hai đều không mang lại cho tôi điều gì cả. Cái tôi cần là chấp nhận những thứ đã qua như một bài học trên đường đời và cố gắng không bao giờ đi lại vết xe đổ đó thêm một lần nào nữa.

Mất đi những người tôi đã từng rất quý trọng, coi họ là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình, tôi nhận ra chẳng có điều gì là vĩnh viễn, có chuyện gì là không thể đổi thay. Qua đó, tôi biết quý trọng hơn những người con đang hiện hữu trong đời mình, và cố gắng đối thật tốt với họ, để một ngày nếu không cần hay không thể ở bên tôi, cả họ và tôi đều không bao giờ phải nhớ về nhau bằng sự nuối tiếc và đau khổ.

Tôi luôn nghĩ sau cùng, cái mà người ta muốn nhận được nhất đó chính là sự thanh thản. Ngồi một mình ngẫm ngợi về tất cả những gì đã đi qua, người ta không có nuối tiếc, không còn muốn lãng quên bất cứ điều gì, đó mới là sự giản dị tận cùng của hạnh phúc.

Muốn như vậy, hãy hài lòng với tất cả những gì bạn đang có, tận hưởng nó, chứ đừng dành thời gian để ca thán, dằn vặt hay nuối tiếc, nếu không bạn sẽ để tất cả trôi qua một cách vô nghĩa, bắt đầu và kết thúc chỉ như một dấu chấm lửng mà thôi.

Bạn đang cảm thấy đơn côi? Tận hưởng nó, trao cho bản thân cái quyền năng tự-thoả-mãn với sự cô đơn của mình! Hãy biết chăm sóc cho bản thân và tìm vui nơi những thứ mà không-một-ai, ngoài riêng mình bạn được cảm nhận.

Bạn đang hạnh phúc trong tình yêu? Tận hưởng nó, hãy cố gắng để trao cho người ấy tất cả những gì có thể, đừng nghi ngại, đừng sợ hãi, đừng phân vân. Bởi bạn không biết mình còn bao nhiêu thời gian cho việc ở cạnh bên và yêu thương một người đến như thế.

Nếu bạn vừa trải qua một chuyện tình buồn? Tận hưởng nó, tận hưởng những nỗi xót xa, những điều đã mơ nhưng không bao giờ thành sự thật. Để bạn có thể hiểu rằng yêu thương một người khó thế nào, để có thêm kiên trì nhẫn nại để chờ đợi một tình yêu tiếp theo, bớt đi những sại khờ và ngu ngơ như thế.

Có nhiều người luôn than thở về cuộc sống của mình, về những tổn thương mà mình đang chịu đựng. Họ không biết rằng dù họ hạnh phúc hay đau khổ thì thế giới bên ngoài vẫn đẹp tươi, thời gian vẫn cứ trôi và ngày cuối cùng vẫn đang đếm ngược. Vậy thay vì ca tháng, sao ta không nở một nụ cười thật tươi để đợi những niềm vui đang chờ gõ cửa?

Thơ Du Phong là những bài thơ tình yêu khi ngọt ngào hạnh phúc, khi chia ly, tan vỡ. Mỗi một bài thơ với một cung bậc, và cảm xúc tình yêu khác nhau đưa người đọc đến với những cảm xúc tình yêu vô cùng mới mẻ và thú vị.

 

 

so1vn - Tags: