Cuộc sống là gì theo văn học?

Cập nhật ngày 14/09/2022 bởi hoangngoc

Bài viết Cuộc sống là gì theo văn học? thuộc chủ đề về Hỏi Đáp thời gian này đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !!

Hôm nay, Hãy cùng VietVan tìm hiểu Cuộc sống là gì theo văn học trong bài viết hôm nay nhé ! Các bạn đang xem bài viết : “Cuộc sống là gì theo văn học?”

Văn học và đời sống

Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng: “Hương nhụy trong mát và ngọt lành của cuộc sống chính là văn học.” Từ bao đời nay, văn học và đời sống luôn có một mối quan hệ hữu cơ gắn kết khó có thể tách rời. Ví như con ong cần mẫn tìm mật ngọt cho đời, văn học- bằng chức năng và tác dụng diệu kì của mình, đã tiếp xúc, thu nhặt những chất liệu từ đời sống để khám phá, tái hiện và nâng đời sống lên một tầm cao mới, để tìm đến những giá trị chân- thiện- mĩ của cuộc đời. Bởi “cuộc đời chính là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học (Tố Hữu) ” .

Nói đến nghệ thuật nói chung hay đề cập đến văn học nói riêng là đề cập đến muôn vàn khái niệm mà chưa bất kì ai có khả năng định nghĩa trọn vẹn và hoàn chỉnh. Có những cảm xúc mông lung, mơ hồ và cũng có những quan điểm gần gũi, dễ hiểu. Có những quan điểm tương đồng với nhau đồng thời cũng có những quan điểm trái ngược nhau nhưng tất thảy đều bổ sung và hoàn thiện cho nhau. Nếu như với thi hào Charles Dubos thì “văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng” thì với nhà văn Thạch Lam văn học là “một thứ vũ khí thanh cao và đắc lự mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi ngay một cái thế giới giả dối, tàn ác, vừa làm lòng người đọc thêm trong sạch và đa dạng hơn.” Văn học nói một cách dễ dàng là một hình thái xã hội, một loại hình nghệ thuật dùng ngôn từ để thể hiện với chức năng phản ánh và tái tạo cuộc sống trên quan điểm thẫm mĩ qua lăng kính mang tính chủ quan của tác giả. “Người nghệ sĩ – theo nhà văn Nguyễn Minh Châu – phải nhìn cuộc đời bằng đôi mắt toàn diện, phải thấy được những phức tạp của đời sống chứ không thể nhìn cuộc sống một cách dễ dãi, xuôi chiều.” Chính vì lẽ đó mà văn học sinh ra và phát triển trên nền tảng cuộc sống xã hội. Và cũng vì thế mà “cuộc đời chính là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học.”

Cuộc đời chính là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học

Cuộc đời chính là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học

 

Văn học bắt nguồn từ cuộc sống thông qua những từ ngữ, hình ảnh, những bút pháp nghệ thuật mà tác giả đã tài tình vận dụng để phản ánh. Chính cuộc sống bao la, diệu kì với bao trăn trở, suy tư này lại mang tới chất liệu vô giá, phong phú và trở thành “nơi xuất phát” cho văn học. Bởi “văn học là con đẻ của đời sống (Chế Lan Viên)”, hay “văn học không phải chỉ là chuyện văn chương mà thực chất là chuyện đời (Tố Hữu)”. Văn học là nguồn sống, là linh hồn, là hơi thở của cuộc đời này.

Văn học là nguồn sống, là linh hồn, là hơi thở của cuộc đời này.

Văn học là nguồn sống, là linh hồn, là hơi thở của cuộc đời này.

Xem thêm: Văn học là gì? Một số nét chính về đặc trưng của văn học

“Nghệ thuật là sự mô phỏng của một cách tự nhiên.(Ruskin)” Tuy vậy, nghệ thuật nói chung và văn học nói riêng không phải là sự sao chép hoàn toàn tất cả những gì thuộc về đời sống. Văn học nghệ thuật là sự sáng tạo – sáng tạo trên những chất liệu vốn có góp nhặt được từ đời sống. Hình ảnh Chí Phèo-con quỷ dữ làng Vũ Đại với dáng vẻ say khướt, tay cầm chai rượu ngất ngưởng cất vang tiếng chửi đã trở thành một hình tượng độc đáo trong văn học Việt Nam.

“Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời…Rồi hắn chửi đời…Tức mình hắn chửi ngay tất cả làng Vũ Đại…Rồi hắn cứ thế mà chửi, hắn chửi đứa chết mẹ nào đã đẻ ra cái thân hắn, đẻ ra cái thân thằng Chí Phèo…” (trích Chí Phèo- Nam Cao).

Chí Phèo là hiện thân của hình tượng người nông dân nghèo khổ bị bần cùng hóa, lưu manh hóa, để rồi bị tha hóa cả về hình dạng lẫn nhân cách và trở thành nỗi ám ảnh của xã hội đương thời. “Cái đầu thì trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, cái mặt thì đen mà rất câng câng, hai mắt gườm gườm trông gớm chết! Hắn mặc quần áo nái đen với áo Tây vàng. Cái ngực phanh, đầy những nét chạm trổ rồng, phượng với một ông thầy tướng cầm chuỳ, cả hai cánh tay cũng thế. Trông gớm chết!…(trích Chí Phèo- Nam Cao)” Bi kịch của Chí là nỗi đau của rất nhiều người dân lao động nghèo thời bấy giờ.

“Tao muốn làm người lương thiện. Nhưng ai cho tao lương thiện? Làm thế nào để mất đi được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thể là người lương thiện nữa? Biết không?…”

(Trích Chí Phèo- Nam Cao).

Ước mơ muốn được trở lại thành người lương thiện, khát khao có được một mái ấm gia đình tuy giản đơn nhưng đã trở thành một điều xa xỉ khó có thể vươn tới đối với họ trước những rào cản xã hội thời bấy giờ. Từ một hình tượng người nông dân quen thuộc trong xã hội cũ, nhà văn Nam Cao đã rất tài tình và tinh tế trong việc sáng tạo nên số phận vô cùng bi đát của nhân vật Chí Phèo để qua đó bày tỏ sự phẫn nộ, bất bình đối với xã hội cùng với sự đồng cảm, thương xót đối với những con người bất hạnh, khổ đau. Đó cũng chính là quan niệm sáng tác của ông: “Sống đã rồi hãy viết, hãy hòa mình vào cuộc sống vĩ đại của nhân dân.”

Tao muốn làm người lương thiện. Nhưng ai cho tao lương thiện?

Tao muốn làm người lương thiện. Nhưng ai cho tao lương thiện?

Xem thêm: Bàn về Văn học là nhân học – Nguyễn Hồng Tiến

Con người là nhân tố quan trọng của đời sống. Đối tượng chính của văn học là con người -con người trong học tập, trong lao động, chiến đấu, con người trong tình yêu và trong những mối quan hệ xã hội khác, con người trong không gian, thời gian với thiên nhiên, vũ trụ bao la, rộng lớn… Văn học gắn bó mật thiết với hành trình của đời người và đến với cuộc sống con người bằng sự đồng điệu của tâm hồn. Từ bé thơ, văn học đã đi sâu vào tâm hồn của ta bằng những câu ca dạt dào bao triết lí tình thương qua lời ru ngọt ngào của bà, của mẹ. “À ơi, con ơi con ngủ cho ngoan, để mẹ đi cấy đồng sâu chưa về. Bắt được con tép, con tôm, đem bỏ vào nồi nấu cháo con ăn, à ơi à ơi, à ơi à ơi…” Ta cũng đã lớn lên từng ngày qua những lời răn dạy làm người của ông cha bao đời:

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

Văn học chú trọng phản ánh tâm tư, tình cảm của con người thông qua những hình tượng nghệ thuật độc đáo, sâu sắc. Tim ta bất chợt ngân lên bao nỗi niềm thương cảm trước số phận bất hạnh, đau khổ của nàng Kiều tài hoa bạc mệnh, hay hình ảnh cô bé bán diêm tội nghiệp với những ước mơ, khát vọng cháy leo lét cùng ánh lửa que diêm trong đêm đông giá rét làm lòng ta quặn thắt… Quả thật “không có câu chuyện cổ tích nào đẹp hơn câu chuyện do đời sống viết nên (Andecxen).” Qua sự tái hiện tài tình của văn học, ta như đang trải nghiệm chính đời sống của những con người bất hạnh ấy. Ta đồng cảm trước những nỗi đau, trước những nỗi khốn khổ của họ. “Văn học là tiếng hát của con tim, là nơi dừng chân của tâm hồn…” (Khuyết danh). Điều cốt lõi của văn chương chính là lòng nhân ái. Vô hình chung, văn học đã trở thành nhịp cầu đưa những con tim đồng cảm xích lại gần nhau hơn để cùng chia sớt những vui buồn, những ước mơ, khát vọng tuy bé nhỏ nhưng rất đỗi thân thương và ý nghĩa. Văn học không những khơi lên trong ta những cảm xúc nhẹ nhàng, êm ái mà còn dạy ta biết xót thương, căm phẫn, lên án trước những cái xấu xa, cái ác trong cuộc sống. Đó cũng chính là “nơi đi tới” mà văn học luôn hướng đến.

 

“Thiên chức của người nghệ sĩ là phát hiện ra cái đẹp ở chỗ không ai ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật, để cho người đọc một bài học trông nhìn và thưởng thức.” (Thạch Lam). Bằng đặc trưng nghệ thuật của mình, văn học lay động đến tận cùng những góc khuất của đời sống để tìm hạt ngọc quý ẩn sâu bên trong tâm hồn mỗi con người. Văn học “trước hết là cuộc đời, sau đó mới là nghệ thuật” (Biêlinxki).

Xem thêm: Văn Học Hiện đại Là Gì

Hình tượng nhân vật Hộ trong tác phẩm Đôi Mắt của nhà văn Nam Cao- một mẫu văn nghệ sĩ từ bỏ cái cao siêu, từ bỏ dấu ấn cá nhân của mình trong nghệ thuật, tự nguyện sử dụng nghệ thuật để tuyên truyền, vận động Cách Mạng phóng ra dân tộc, là một điển hình với danh xưng “người kĩ sư tâm hồn” đem bầu máu nóng của mình tiếp thêm cho nhân loại. Đồng quan điểm trên, nhà văn Vũ Trọng Phụng khi đáp lời Tự Lực Văn Đoàn trên báo Ngày Nay cũng đã phát biểu rằng: “Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là sự thật ở đời.” Văn học không những biết phát hiện và ngợi ca cái đẹp mà còn phải biết chú tâm đến những mất mát, những bi kịch của đời sống. Hình ảnh chị Dậu cắn rắn bán con, bán chó để cố nộp suất sưu cho chồng làm tim ta quặn thắt. Tai ta như còn văng vẳng đâu đây tiếng khóc xé lòng của cái Tí khi không nỡ rời xa gia đình, xa đứa em thơ dại.

“U nhất định bán con đấy ư? U không cho con ở nhà nữa ư? Khốn nạn thân con thế này. Trời ơi!… Ngày mai con chơi với ai? Con ngủ với ai?”

(Trích Tắt Đèn- Ngô Tất Tố). Qua đó ta càng thấu hiểu thêm về nỗi đau, nỗi thống khố cùng cực của những người nông dân lam lũ- những con người ở tận cùng đáy xã hội mà như mụ Nghị Quế (nhân vật trong tiểu thuyết Tắt Đèn) đánh giá thì “cơm chó nhà tao cũng tốn bằng mấy “cơm người” của nhà mày”. Càng căm phẫn với sự ác độc, nhẫn tâm của vợ chồng mụ Nghị Quế ta càng thương cảm và xót xa cho cuộc đời đau khổ, cho số phận bị biến dạng của gia đình chị Dậu hơn. Văn học đã khơi dậy trong ta những tình cảm nhân văn tốt đẹp, giúp ta càng thêm trân trọng về tổng giá trị của đời sống hạnh phúc no đủ của hôm nay. Nhìn chung, mọi tác phẩm văn học xuyên qua mọi thời đại, mọi ngôn ngữ, mọi nền văn hóa cũng luôn viết về cuộc sống, về trái tim con người. Bởi dù chúng ta có khác biệt về màu da, về chủng tộc, về màu sắc quốc kì nhưng chúng ta đều có chung màu đỏ của máu, đều đặn có chung nhịp đập con tim.

Hơn thế, văn học đánh thức những tình cảm sân lắng trong tâm hồn con người, khiến ta cảm thấy yêu gia đình, yêu quê hương và yêu cuộc sống này hơn.

“Anh đi anh nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương

Nhớ ai dãi nắng dầm sương

Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.”

Nỗi nhơ quê hương da diết, bồi hồi cùa anh thanh niên xa xứ làm ta bất chợt cảm thấy chạnh lòng. Anh nhớ về gia đình, về xứ sở, về những điều bình dị nhưng rất đỗi thân thương, rất đỗi mặn nồng và tha thiết. Chủ thể trữ tình “ai” không hề được xác định nhưng đã tạo dấu ấn đặc biệt cho bài ca dao.Đó có khả năng là người thương của anh thanh niên hay cũng có thể là người nông dân lam lũ “một nắng hai sương” ở quê hương anh. Tất cả những điều bé nhỏ ấy đã in sâu trong trái tim của người con xa xứ, bất chợ hiện về trong nỗi nhớ nhung da diết khôn nguôi. Một nỗi nhớ rất đỗi bình dị, giản đơn nhưng lại vô cùng thấm thía! Quả thật quê hương, gia đình luôn là nơi thiêng liêng, thân thương nhất trong sâu thẳm trái tim của mỗi con người…

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày

Quê hương là đường đi học

Con về rợp bướm vàng bay.”

(Quê hương- Đỗ Trung Quân)

Ngoài ra, văn học còn giúp ta biết đau xót trước cảnh quê hương đất nước bị tàn phá, xâm lăng.

“Ôi những cánh đồng quê ta chảy máu

Dây thép gai đâm nát cả trời chiều.”

(Đất nước- Nguyễn Đình Thi)

Câu thơ như rớm máu. Đất nước thật đẹp nhưng cũng thật đau thương. Ta yêu đất nước quật cường và anh dũng, đất nước “như mẹ,như cha, như vợ, như chồng” , đất nước mà ta muốn “hóa thân cho dáng hình xứ sở”, mà ta sẵn sàng quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh. Chính văn học và chỉ có khả năng là văn học đã nẩy mầm và nuôi lớn trong ta tình cảm lớn lao ấy- tình cảm thiêng liêng, cao quý đối với Tổ quốc thân yêu!

Tất cả những giá trị nhân văn đã nêu trên là điều mà văn học hướng đến và mong muốn “đi tới”. Qua đó ta cũng thấy rõ trách nhiệm của người nghệ sĩ, của người viết văn, học văn. Đó chính là luôn phải biết trau dồi vốn sống thực tế của bản thân mình để có thể hiểu sâu, cặn kẽ và chính xác khi gặp những vấn đề trong đời sống. Kiến thức sách vở, kiến thức lý thuyết rất cần nhưng luôn phải được soi rọi, đối chứng vào kiến thức, vào vốn sống thực tế vì giữa lý thuyết và thực tế luôn có những khoảng cách nhất định. Vốn sống không phải tự nhiên có được mà phải trải qua những kinh nghiệm, những chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ sống, về cuộc đời của bản thân. Vốn sống đó còn phải được chọn lọc, sàng lọc qua thời gian mới trở thành vốn quý được.Đó cũng chính là bài học quý giá cho tất cả mỗi cá nhân chúng ta.

Văn học thật diệu kì! Văn học giúp ta thanh lọc tâm hồn, thắp lên trong ta bao yêu thương, khát vọng, chắp thêm cho ta đôi cánh để luôn vững vàng trước những điều kiện của đời sống. Văn học là người bạn đường thân thiết trên mọi nẻo đường, nuôi lớn và làm phong phú tâm hồn ta với thứ tình cảm giàu tính nhân văn cao cả! chính vì thế mà văn học không thể đứng riêng lẻ, tách rời mà phải gắn với cuộc đời, phải hòa mình vào cuộc sống của cộng đồng. Mãi mãi với muôn đời sau cuộc đời vẫn luôn đã nơi xuất phát và là nơi đi tới của văn học.

Video tham khảo: AUDIO VĂN HỌC | Khi tác phẩm kết thúc, ấy là lúc cuộc sống của nó mới thực sự bắt đầu
Xem thêm: VĂN BẢN VĂN HỌC (HAY) – Tài liệu text

Ý nghĩa cuộc sống là gì?

Ý nghĩa cuộc sống là gì?

Ý nghĩa cuộc sống là gì?

Ý nghĩa đời sống có khả năng được tìm trong 3 hoạt động riêng biệt: giao tiếp; thấu hiểu và sự phụng sự.

Ngày nay, mọi người thường nói, đôi lúc với giọng buồn chán, đôi lúc lại theo lối đầy xung đột và hoài nghi, rằng cuộc sống rõ là chẳng có ý nghĩa gì.

Hai lý do thường được nêu ra cho điều này.

  • Lý do thứ nhất liên quan đến tôn giáo. Câu chuyện như sau, ngày xửa ngày xưa, cuộc đời luôn có một ý nghĩa rõ ràng, do Chúa trời đem lại, đó là hãy suy tôn ngài, nhưng đức tin tôn giáo đã dần sụp đổ, không chỉ vì Chúa đã (bị cho là) chết mà cái giá trị ngài từng đảm bảo cho sự sống cũng đi theo luôn.
  • Khoa học hiện đại là nguyên nhân thứ hai chịu trách nhiệm cho khủng hoảng niềm tin Hiện tại. Các nhà khoa học nói rằng cuộc sống được tạo ra nhờ sự tương tác ngẫu nhiên giữa các hợp chất hoá học và khí, do vậy nó cũng có ý nghĩa, nhưng là theo kiểu ảm đạm tàn nhẫn và hạn hẹp thì đúng hơn. Đối với con người và tất cả các sinh vật khác, kể cả như trùng amip, ý nghĩa đời sống là sự sinh tồn và di truyền gen của một loài. Điều này nghe có vẻ đúng đắn, nhưng cũng rõ ràng là thật vô ích và đáng buồn.

Ở đây chúng ta thảo luận như sau: tự hỏi về ý nghĩa cuộc sống là một hoạt động vô cùng quan trọng, đời sống thực sự có ý nghĩa quan trọng. Và sự thật là ta cũng có khả năng trải qua hàng loạt những bước thiết thực để đảm bảo ta có thể sống một cuộc đời đầy đủ và viên mãn nhất.

Ta nên ngừng việc ta thán cuộc sống vô nghĩa lại, thay vào đó, với tư cách là một giống loài, ta có khả năng tự khám phá ra rằng chẳng có một loại ý nghĩa khách quan nào của đời sống được ghi chép trên những vì sao, trong một quyển sách hay trong các chuỗi ADN. Thứ khiến con người than phiền rằng đời sống vô nghĩa là nhũng hình thái đặc thù của nỗi bất hạnh. Hãy xem xét vài ví dụ nổi bật:

Bạn đang trong mối quan hệ, nhưng sự nồng nhiệt của tình yêu thuở ban đầu nay đã biến mất. Bạn dường như không thể nói về những điều quan trọng hay chia sẻ những tổn thương trong cảm xúc và ý nghĩ nữa. Khi rơi vào hoàn cảnh đó, bạn cảm thấy thật vô nghĩa hoặc cảm giác một mình.

Mặc dù bạn có thường xuyên bạn bè, mỗi lúc gặp họ, bạn cảm thấy cuộc trò chuyện thật nông cạn và tầm phào.

Hay bạn học đại học để có một tấm bằng. Bạn đăng kí vào đó một phần vì bạn thường xuyên thấy bối rối không biết mình là ai và bạn muốn gì, bạn nghĩ rằng việc đọc sách và nghe giảng sẽ giúp sáng tỏ phần nào, nhưng nhũng chủ đề về Darwin lại càng không có quan hệ gì với băn khoăn của bạn. Bạn than phiền rằng những điều đó thật vô nghĩa.

Hay bạn đang làm việc cho một công ty lớn, ăn nên làm ra, hàng tuần đều đặn kiếm được một khoản kha khá, nhưng công việc có vẻ không mang ý nghĩa lớn lao nào, nghĩa là có hai điều: bạn có vê đang không tạo ra thay đổi ngay lớn nào trong cuộc đời người khác, và bạn cũng thấy rằng dù cố gắng đến mình cũng không thể cống hiến một cách tận tâm cho công việc của mình; đến rô bốt cũng có khả năng làm được thế. Từ những vị trí này, chúng ta có thể áp dụng để mở rộng ra một lý thuyết về ý nghĩa cuộc sống.

Xem thêm: Văn học là gì? Một số nét chính về đặc trưng của văn học

Ý nghĩa đời sống có thể được tìm trong 3 vận hành riêng biệt: giao tiếp; thấu hiểu và sự phụng sự.

  1. Trước tiên là giao tiếp. Về bản chất, chúng ta là giống loài đơn độc, và có vẻ những khoảnh khắc có ý nghĩa nhất với chúng ta là việc đuọc kết nối, với người ta yêu chẳng hạn. Khi ta bộc lộ những phần riêng tư về thể xác và tâm hồn của chính mình, khi ta kết bạn, và những sự thật một cách đáng kể về cuộc sống riêng của mỗi người được chia sẻ trong hành trình tới một đất nước khác, khi ta bắt chuyện với một người lạ và xúc động vô bờ với một cảm giác chiến thắng do vượt qua rào cản ngôn ngữ và văn hoá.
  2. Sau đó là ý nghĩa được khởi phát từ sự thấu hiểu. Đây là niềm vui ta cảm nhận được bất cứ khi nào ta “giải mã” được những băn khoăn và bối rối của ta về chính mình hay về thế giới. Ta có thể là nhà nghiên cứu khoa học hay nhà kinh tế học, nhà thơ hay thân chủ tham gia trị liệu tâm lý. Niềm vui trong những vận hành của chúng ta sinh ra từ khả năng chung của loài người trong việc phác thảo và giải nghĩa những khái niệm từng bị xem là xa lạ và không quen thuộc.
  3. Thứ ba, đó là sự phụng sự, một trong số những điều có ý nghĩa nhất ta có khả năng làm là việc phụng sự người khác, nỗ lực cải thiện hơn cuộc sống của họ dù bằng cách hạn chế nhẹ những cội nguồn gây ra đau khổ hay bằng cách tạo ra những niềm vui mới. Việc đó có thể từ các chuyên gia về y học, nhưng cũng có khả năng là những người làm bánh, nhạc sỹ, hay vũ công. Chúng ta thường đuọcc gieo ý nghĩ rằng bản thân con người vốn dĩ đã ích kỷ, nhưng những khoảnh khắc có ý nghĩa nhất sẽ đến khi ta có thể vượt lên trên cái tôi của mình và đặt mình vào việc săn sóc người khác, loài khác hay cả hành tinh này.

Có thể thêm một điều rằng, để việc phụng sự thật sự có ý nghĩa, nó phải đồng bộ với mối quan tâm chân thành thuộc thiên tư của chính mình. Ta phải hiểu rõ về bản thân trước khi tìm ra con đường phụng sự phù hợp nhất.

Xem thêm: Đời sống văn học chính là những cuộc đối thoại. Người đọc, nhà văn và tác phẩm đối thoại để tìm thấy tiếng nói tri âm hoặc để làm sáng tỏ chân lý

Khi được những ý tưởng này hỗ trợ rồi, ta có thể tiến tới định nghĩa về ý nghĩa đời sống. Ý nghĩa đời sống là ở việc theo đuổi sự phát triển cá nhân thông qua sự liên kết, sự thấu hiểu và khả năng phụng sự.

  • Ta cần những giây phút “hẹn hò” với những như những cuốn sách hay hoặc là những bài hát đi vào lòng người.
  • Chúng ta cũng nên gây ra dựng nền văn hóa cổ vũ tinh thần thấu hiểu bản thân và thế giới xung quanh. Đối nghịch với tình trạng này là hiện tượng báo chí truyền thông đang mỗi ngày rải bom thông tin gây nhiễu trên mọi mặt trận, và khích những cuộc tranh luận vô ích mà chẳng đi đến hồi kết.
  • Và cuối cùng, chúng ta cần làm việc đúng đắn. Tức là đừng làm việc mà chỉ nhăm nhe đến lợi ích mình thu được, mà hãy hướng đến sự giúp đỡ, sự nâng cấp, cải thiện hơn đời sống tốt hơn. Thêm nữa, ta cũng cần giúp mọi người khám phá ra được thanh âm của riêng họ trên bản nhạc đa âm sắc, để việc giúp đỡ không chỉ là cho có, mà là giúp với trái tim chân thành nhất.

Đáng buồn là, có rất thường xuyên chướng ngại vật trên con đường hướng đến đời sống tươi đẹp và đầy ý nghĩa đó. Như là trong Giao tiếp, chủ đề về sex đôi khi được bàn luận quá đà, tình bạn thì bị xem thường, tình làng nghĩa xóm thì phai nhạt, có khi gần nhà mà còn chẳng biết mặt nhau. Hoặc có những trường hợp bị mắc chứng tâm lý nào đó nên kéo theo lo lắng, không dám đến gần và chia sẻ với người khác.

Còn trong phạm trù Thấu hiểu, ta đang thiếu trầm trọng những phương thuận tiện truyền thông có tâm, thiếu đi những giây phút lắng đọng để ngẫm lại mà cứ thế chìm đắm trong một thế giới tráng lệ, khoa trương.

Về mảng phụng sự, Con người hàng ngày lại thêm lo âu, trăn trở quá mức về tiền bạc, các Doanh nghiệp thì tập trung vào nguồn lợi tài chính chứ không để ý gì đến nhu cầu thực sự của khách hàng. Các cá thể thì đang sống trong một mạng lưới rộng lớn đến mức bị lạc lối, và chẳng thể thấy được kết quả công việc của anh/cô ấy. Và nhìn vào khía cạnh bên trong, có thể do tính cách nhút nhát, rụt rè, thói hợm hĩnh, hay là tâm lý đi theo đám đông là nguyên nhân ngăn cản một người thấu hiểu con người thực và khám phá được tài năng mà mình có.

Vậy, để xây dựng một thế giới giàu ý nghĩa hơn, ta phải chú trọng vào giáo dục cảm xúc, vào cộng đồng, vào văn hóa tự vấn. và nền chủ nghĩa tư bản tử tế hơn.

Có thể ta chưa có một cuộc đời ý nghĩa, nhưng cần khẳng định rằng khái niệm về một cuộc sống ý nghĩa là thực sự chính đáng, và nó hàm chứa những yếu tố có khả năng gọi rõ tên và ta đấu tranh vì chúng ngày này sang tháng khác.

Video tham khảo: Ý NGHĨA CUỘC SỐNG LÀ GÌ ?

Xem thêm: Khái niệm và cách sử dụng các loại văn bản trong Văn học Việt

Các câu hỏi về cuộc sống là gì theo văn học

Nếu có bất kỳ câu hỏi thắc mắc nào về cuộc sống là gì theo văn học hãy cho chúng mình biết nhé, mọi thắc mắc hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình cải thiện hơn trong các bài sau nhé <3Bài viết cuộc sống là gì theo văn học được mình và team xem xét cũng như tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết cuộc sống là gì theo văn học hay thì hãy ủng hộ team Like hoặc share. Nếu thấy bài viết cuộc sống là gì theo văn học chưa hay hoặc cần bổ sung. Bạn góp ý giúp mình nhé!!

Các hình ảnh về cuộc sống là gì theo văn học

Các hình ảnh về cuộc sống là gì theo văn học đang được chúng mình Cập nhập. Nếu các bạn mong muốn đóng góp, Hãy gửi mail về hộp thư [email protected] Nếu có bất kỳ đóng góp hay liên hệ. Hãy Mail ngay cho tụi mình nhé

Tham khảo dữ liệu, về cuộc sống là gì theo văn học tại WikiPedia

Bạn hãy tìm thêm thông tin về cuộc sống là gì theo văn học từ web Wikipedia.◄ Tham Gia Cộng Đồng Tại???? Nguồn Tin tại: https://vietvan.vn/hoi-dap/???? Xem Thêm Chủ Đề Liên Quan tại : https://vietvan.vn/hoi-dap/Key: cuộc sống là gì theo văn học, văn học và đời sống là những vòng tròn đồng tâm mà tâm điểm là con người, văn học và cuộc sống, song là gì trong văn học, văn học và đời sống là vòng tròn đồng tâm, văn học và đời sống, văn học là cuộc đời, giá trị cuộc sống là gì, cuộc sống là gì

Related Posts

About The Author

Add Comment