Thuận: Tiểu thuyết với tôi là si mê dai dẳng

                                                                                         (Phỏng vấn của Lâm Vũ Thao)    

* Thuận là tác giả của các tiểu thuyết Made in Việt Nam (2002), Chinatown (2005), Paris 11 tháng 8 (2006), T mất tích (2007)VânVy (2008). Cuộc trò chuyện này được thực hiện nhân dịp cuốn tiểu thuyết mới nhất của chị, Thang máy Sài Gòn (Nhã Nam và NXB Hội nhà văn, 2013), ra mắt tại Việt Nam.

 

Lưu Quang Vũ và một mảng đời, một mảng thơ thường bị quên lãng

                                                                                                                  (Vương Trí Nhàn)

Trước khi vùng vẫy tung hoành trên sân khấu, Lưu Quang Vũ đã được biết tới như một người làm thơ. Ấy là một nhà thơ thuộc loại bẩm sinh, dễ dàng giãi bày mọi vui buồn của mình trên trang giấy. Những lúc mở lòng ra chan hoà tâm tình với người thân, với bè bạn, với cuộc đời, anh đã có thơ; những lúc buồn bã quay về một mình đơn độc, anh lại cũng chỉ có cách tìm tới thơ để tự an ủi. Nhất là khoảng từ đầu những năm 1970 trở đi, trong khi cuộc đời đa đoan phiền phức của mình gặp nhiều khó khăn, Vũ đã làm thơ như ghi nhật ký, làm khá nhiều. Vì những nguyên cớ khác nhau, các bài thơ hồi đó chưa được công bố, nhưng một số vẫn được ghi trong sổ tay và nhất là đi về trong trí nhớ của bè bạn

 

Một nhu cầu nghiên cứu văn chương: đối thoại văn hóa

(Mai Anh Tuấn)         

            1. Có một thực tế hiện nay xảy ra với nhiều người trẻ nghiên cứu văn chương là dường như việc chọn đề tài đã rơi vào tình thế cạn kiệt. Với những ai sẵn lòng thao thức tìm biết và mong có chút dấu ấn cá nhân trên “hành lộ nan” nghiên cứu, dù ở cấp độ nào, thì họ thường đứng giữa hai lựa chọn không mấy dễ dàng: phải tìm kiếm một đối tượng mới hoặc phải làm mới đối tượng đã biết bằng phương pháp mới.

 

“Ý niệm đại học” như một giá trị cốt lõi

(Bùi Văn Nam Sơn)           

"Ý niệm, theo đúng nghĩa, không phải là “sáng kiến” chủ quan, mà là kết quả của lao động trí tuệ, vì thế, không thể tìm thấy nó một cách dễ dàng trong đời thường. Không một cơ quan, tổ chức hay xã hội nào có thể trường tồn mà không tìm ra và bảo vệ những giá trị cốt lõi."

 

Nhà văn Văn Giá: “Hãy viết để biểu đạt con người mình” (*)

(Phỏng vấn của Ngân Anh)      
"Tôi muốn nói đến những người thầy, người cô của khoa Viết văn – Báo chí, nơi tôi đang theo học. Có lẽ không phải ở đâu cũng có nhiều thầy cô chăm chút sinh viên chu đáo, nhiều yêu thương và trách nhiệm như ở đây. Mà người đặc biệt nhất trong con mắt của “đám sinh viên thò lò mũi xanh” chúng tôi là thầy Văn Giá. Thầy Văn Giá vừa là trưởng khoa có khi “thét ra lửa”, lại vừa là người dẫn đường “loong toong” phục vụ, vừa mẫu mực áo quần bảnh bao nhưng cũng có khi đầu bù tóc rối rất phong tình nghệ sĩ"

 

Lê Ngọc Sơn: “Lá cải hoá” báo chí và sứ mệnh của truyền thông

                 

(Phỏng vấn của Trần Ngọc Kha)      

 Bên cạnh những mặt tích cực mà truyền thông đang mang lại cho xã hội, đâu đó vẫn có những mặt trái mà công chúng đang ta thán. Nhân dịp Ngày Báo chí Việt Nam 21/6, xung quanh câu chuyện này, nhà báo Lê Ngọc Sơn, một nhà nghiên cứu truyền thông trẻ, và là người chuyển ngữ cuốn sách “Bốn học thuyết truyền thông” sắp ra mắt, do NXB Tri thức ấn hành chia sẻ với bạn đọc quan điểm như sau.

                                        

 

Báo nghiêm túc và lá cải: đâu là ranh giới?

 (Vũ Tiến Hồng)      

Cũng có nhà báo đã tự so sánh mình với nhân vật trong tác phẩm "Sống mòn" của Nam Cao, người vẫn luôn mơ ước viết ra những tác phẩm hay, nhưng lại bị những sức ép đời thường buộc phải sản xuất ra những thứ "bán được"…

 

Tản mạn về nhạc phim

                                                                                                                 (Vũ Ngọc Thăng)

Ngay từ thuở đầu, ở những buổi chiếu phim-câm, những người chủ rạp hát bóng thường mượn một nhạc sĩ piano hoặc organ, một ban tam tấu, hoặc thậm chí, cả một dàn nhạc để “minh họa” cho cuốn phim và để tăng thêm sức tác động cho hình ảnh chiếu trên màn ảnh. Dần dà, đặc biệt là với sự ra đời của công nghệ lồng tiếng, thì âm nhạc trở nên một bộ phận hữu cơ trong quá trình sáng tạo ra một tác phẩm điện ảnh.

 

Nguyễn Thanh Phong: “Cất lên một tiếng thở dài”

                                                                                                 (Phỏng vấn của Văn nghệ Trẻ)

            Sinh năm 1989, sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, lặng lẽ viết truyện ngắn, không để xuất hiện trên báo chí hay trên các mạng xã hội, tập truyện ngắn đầu tay có tên “Hóa trang”: của Nguyễn Thanh Phong khiến cả người viết “già nghề” phải giật mình. Giật mình bởi một người trẻ ngoài đôi mươi đã chọn cho mình một lối đi gai góc, với những thân phận cá biệt nhưng có tính cảnh báo cao với xã hội hiện đại. Dù truyện ngắn của Nguyễn Thanh Phong khó tránh khỏi chập chững vụng dại của người mới viết, nhưng với lối viết khác biệt  của mình, người viết này cho thấy một nội lực văn chương đáng nể.

 

Vũ Quần Phương, “càng đi càng khát những chân trời”

(Thiên Sơn)      

Vũ Quần Phương thuộc lớp nhà thơ chống Mỹ, nhưng không giống như Phạm Tiến Duật, Hữu Thỉnh, Nguyễn Khoa Điềm… Thành tựu nổi bật trong thơ ông không phải là những bài thơ về chiến tranh. Cái làm nên tài năng của Vũ Quần Phương chính là chất suy tưởng và những tình cảm nồng thắm, bình dị được thể hiện trong những bài thơ trau chuốt về ngôn từ, hài hòa về âm điệu và hình ảnh được gạn lọc nhiều khi hóa thành biểu tượng. Thơ ông lúc trẻ đã lắng đằm, heo hút, về sau càng mênh mang, thăm thẳm và giàu triết luận.

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com