Bóng hình để lại


(Mai Anh Tuấn)        

"Ở thời điểm hiện tại, đã và sẽ có nhiều người coi việc đọc những suy tư cách đây cả trăm năm là sa đà hoài cổ. Quĩ thời gian để mỗi cá nhân chần chừ trước những tiếng gọi của quá khứ dường như không còn nhiều. Nhưng khi kim thời chưa thuyết phục được số đông về độ sâu sắc của những phát ngôn thì người ta vẫn có quyền ẩn mình trong các bóng hình để lại. Bởi từ và trong không gian cư trú ấy, những chi tiết sáng giá của tiền nhân có thể vun đắp niềm vui sống, lòng an chú về lẽ phải đương nhiên cho chính hiện tại"

 

Orhan Pamuk như một người đọc

(Đoàn Ánh Dương)       

“Mang theo một cuốn sách trong túi hay giỏ xách của bạn, nhất là những khi buồn, là sở hữu một thế giới khác, một thế giới có thể mang lại cho bạn niềm vui. Suốt thời tuổi trẻ buồn chán của tôi, ý nghĩ về một cuốn sách như thế - một cuốn sách tôi chờ mong đọc - là niềm an ủi giúp tôi vượt qua những buổi học, vì khi ngáp quá nhiều tôi sẽ giàn giụa nước mắt; sau này trong đời, sách giúp tôi chịu đựng những cuộc họp chán ngấy mà tôi phải dự vì nghĩa vụ hoặc vì không muốn bất lịch sự.”

 

Yersin, nhà thám hiểm không theo nghĩa đen

(Nguyễn Vĩnh Nguyên)        

Viết một tiểu thuyết - tiểu sử, nhà văn sẽ dễ rơi vào hai thái cực: hoặc coi nhẹ tư liệu, để cho quyền năng hư cấu và diễn giải mặc sức tự tung tự tác, tạo ra một phiên bản nhân vật hoàn toàn bất khả tín và gây sốc, hoặc bị những khối tư liệu đời thực quy định đến mức khô khan, như cách kể dài dòng một lý lịch, không mang lại dấu ấn sáng tạo văn chương nào. Nhà văn đương đại Pháp Patrick Deville, trong Yersin: Dịch hạch & thổ tả, cuốn tiểu thuyết dựng lại chân dung Alexandre Emile Jean Yersin (1863-1943), đã nói một cách hình ảnh về công việc của mình: “Viết về một cuộc đời cũng giống như vừa kéo violon vừa nhìn bản nhạc”.

 

“Cạn nhân tình”: Khởi điểm của giáo dục hiện đại

                                                                                                           (Bùi Văn Nam Sơn)

 Hầu như ai cũng đồng ý rằng tư duy giáo dục hiện đại thật sự bắt đầu từ J. J. Rousseau, nhưng rõ ràng không phải là một sự bắt đầu đột ngột. Như nhiều cuộc "cách mạng" trong tư duy, nó là cao điểm của một quá trình được chuẩn bị lâu dài.

 

Bernhard Schlink: Văn hóa của chúng ta có chịu nổi không

                                                                                        (Thế Dũng & Thiên Trường dịch)

Nhà văn - Luật gia nổi tiếng Bernhard Schlink nhận định người Đức sau 20 năm tái thống nhất vẫn ẩn chứa nhiều hiểm họa. Ông lo lắng về những khu vực đang bị bần cùng hóa hàng loạt và thiếu sự chăm lo của chính sách xã hội

Đây là cuộc trò chuyện của Daniel Schreiber với Bernhard Schlink đăng trên Tạp chí Cicero số tháng 10 năm 2010 tại CHLB Đức.

 

Kim Ki-duk: Chạm đến vùng đau


(Mai Anh Tuấn)           

"Chung Hye Seung cho rằng Address Unknown là “nỗi đau hậu thuộc địa” (Postcolonial pain), và nhu cầu tha thứ trong đó cũng là động thái đi cùng. Nhưng phải thấy rằng, với Kim, một khi bạo lực không đơn giản là cái để thiết kế câu chuyện, cái trưng ra để mãn nhãn người xem trước các trò đổ máu, mà là một hiện thực bất khả thay thế, là chất axit làm phồng rộp các mĩ từ dành cho vẻ bề mặt đời sống, thì sự hòa giải, bao dung, cơ hội để xoa dịu vết thương có khi là viễn tượng hoặc hi vọng xa vời".

 

Dịch giả, PGS Phạm Vĩnh Cư: Người 'đưa' chữ thiên tài ra ánh sáng

 (Lãng Ma)

Tâm (NXB Hội Nhà văn & Trung tâm VHNN Đông Tây ấn hành tháng 12/2012), thơ trữ tình chọn lọc của Marina Tsvetaeva, in song ngữ Nga Việt, do dịch giả - PGS Phạm Vĩnh Cư tuyển dịch từ nguyên bản tiếng Nga, là một cuốn sách xuất hiện một cách âm thầm và lặng lẽ, nhưng đã làm nên một dư chấn khi vừa đoạt giải dịch thuật văn học năm 2013 của Hội Nhà văn Hà Nội.

 

Sách và những kỳ vọng khai minh

(Lam Điền)       

Lễ trao giải thưởng Sách Hay lần thứ 3 (tại TP.HCM sáng 22-9) bất ngờ có thêm chương trình tọa đàm với nội dung Sách và khai minh, như một phần trao đổi giữa ban tổ chức và công chúng đọc sách.

 

Những khoảnh khắc ấn tượng về cô bé “Mirai – chan”

(Nguyễn Thu Trang)           

 Những bức ảnh đầy ấn tượng về “Mirai-chan” - một cô bé người Nhật, của nhiếp ảnh gia Kotori Kawashima đã ra mắt công chúng vào chiều ngày 17/08 trong lễ khai mạc triển lãm “Mirai-chan: Cô bé má hồng phúng phính” tại Trung tâm Giao lưu Văn hóa Nhật Bản ở Việt Nam.

 

Xưng hô trong trường học ngày nay


                                                                                                       (Nguyễn Thị Từ Huy)

Ở đây chúng tôi chỉ đề cập đến một vấn đề nhỏ : xưng hô trong trường học Việt Nam hiện nay. Từ điểm xuất phát rất hẹp này để suy nghĩ về một vài hiện tượng của xã hội đương thời. Và chúng tôi chỉ trình bày một số phương diện hạn hẹp của vấn đề, đồng thời ý thức được rằng câu chuyện xưng hô này rất phức tạp, và để cắt nghĩa các hình thức xưng hô cần có những nghiên cứu sâu và liên ngành : ngôn ngữ học, văn hóa học, chính trị học, xã hội học... Bài này thực chất chỉ là một số ghi nhận và lý giải còn phiến diện, và có thể gây tranh cãi.

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com