Tiếng chuông trên đỉnh Cô Thình

  (Truyện ngắn của Trịnh Minh Hiếu)     

            1. Bốn giờ sáng, cả một rừng vùng núi âm u tĩnh mịch bỗng vang lên một hồi chuông dài từ trên đỉnh núi Cô Thình. Lúc đầu, chỉ là những thanh âm dài của kim loại quý va mạnh vào nhau rền, nảy. Sau những thanh âm ấy ngắn dần, xoắn xít vào nhau rộn ràng, réo rắt, rồi thư thả ngân nga, lan tỏa. Tất cả những thanh âm ấy như đổ tràn xuống thung lũng Cô Thình, nén dần sự đen tối khủng khiếp, huyền hoặc, ma quái của vùng đất này xuống tận âm ty, hé mở dần những bí mật của nó. Rồi những thanh âm ấy trườn dần xuống làng, quyện gió và sương đêm bập bềnh trên những mái nhà, có khi lọt cả vào bếp làm cục than hồng lóe sáng. Những chú gà trống đang mớ ngủ bỗng bật dậy vỗ cánh phành phạch rồi kéo cần cổ thật cao. Cả một dàn âm thanh ò ó o o râm ran. Cuối cùng, những thanh âm ấy trườn dần về phía đông tụ lại thành những dải quạt ửng đỏ dần.

 

Người phố Hoài

(Truyện ngắn của Lữ Thị Mai)          

 Người đàn ông xa lạ ấy tìm đến nàng, cứu vãn cuộc hôn nhân của vợ chồng nàng, bằng tiền. Chính xác là như thế. Giữa lúc nàng đang hoang mang trước những cái gạch đầu dòng dài dằng dặc các khoản chi tiêu trong khi mâu thuẫn giữa vợ chồng nàng đã đến mức không thể đối thoại với nhau quá năm phút thì Thẩm đưa ra gợi ý, hãy giúp Thẩm viết một cuốn hồi kí.

 

Tiếng thở dài

                                                                (Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Phong)

(Vietvan.vn) Còn nhớ, hôm Nguyễn Thanh Phong bảo vệ tác phẩm tốt nghiệp (tháng 6/2012), sau khi trình bày những tự bạch về văn chương và giới thiệu về chùm truyện của mình, Phong nói đại ý: Tôi tin vào chính tôi; tôi biết con đường văn chương là một thử thách, không dễ nói trước được điều gì, nhưng tôi có thể dám nói rằng: chắc chắn tôi không là kẻ trắng tay. Nghe thấy Phong nói vậy, tôi chưa dám tin điều gì, nhưng mừng thầm trong bụng và nghĩ: đã theo đòi văn chương phải có cái tự tin như thế…

 

Hai đứa trẻ tóc vàng

 (Vietvan.vn) Tên thật là Dương Thị Mai, dân tộc H’Mông , quê Băk Kạn. Vừa mới ngày nào chân ướt chân ráo vào khoa Viết văn - Báo chí, năm nay đã tốt nghiệp ra trường. Vừa rồi, trong Lễ Bảo vệ tác phẩm tốt nghiệp, Mai Dương Dương đạt điểm 10 tuyệt đối. Trong tư cách phản biện tác phẩm tốt nghiệp, nhà văn Sương Nguyệt Minh nhận xét: “Hiện có hai dòng văn học viết về dân tộc thiểu số, một dòng do người Việt đến sống, quan sát, nhập vai rồi viết- tôi không tin  số này lắm; còn một dòng do chính những người dân tộc, họ sinh ra lớn lên ở đó, họ viết bằng cả tâm thức văn hóa của chính dân tộc họ - tôi tin số này hơn, mặc dù họ đang rất ít. Mai Dương Dương đang là một trong số rất ít đó. Hiện chị đang là người viết hay nhất về dân tộc và miền núi”. Xin chúc mừng Mai Dương Dương và trân trọng giới thiệu tác phẩm mới nhất của chị.

 (Mai Dương Dương)

 

Quê chồng

 (Truyện ngắn của Trịnh Minh Hiếu)        

"Mọi người cười rũ. Hằng gạt nước mắt bật cười theo. Phút chốc bỗng xóa đi những gì lạ lẫm mơ hồ trước đây. Có gì rất gần gũi, ấm áp đang nhen dần. Cô nhận rõ sợi dây tình cảm vô hình đã xoắn chặt cô lại đây. Tất cả những gì đang hiện hữu như bầu trời, mặt đất, tiếng nói, tiếng cười…thật thân quen. Lần đầu tiên, cô thấy mình thực sự vui khi ở quê. Quê chồng".

 

Cây Pơmu trên đồng cỏ hoa vàng

(Truyện ngắn của Phạm Thanh Thúy)      

"Có một người đàn ông, vì một tai nạn thời trẻ mà mất đi thị giác. Bốn mươi năm sau, khi khoa học đã phát triển vượt bậc, có thể đem lại ánh sáng cho đôi mắt, người đó đã vô cùng hạnh phúc khi lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt thân yêu của vợ,con, và những điều kì diệu khác…"

 

Bọc tiền

(Truyện ngắn của Hoài Băng)      

Câu chuyện của tôi kể về một thằng to béo và một thằng gầy còm. Thằng béo tên là Tấn, nhà nó giàu vào hạng kha khá ở Hà thành. Nhưng thằng này bản tính ăn nhiều, chơi nhiều và đú đởn nhiều nên bao nhiêu tiền với nó cũng chỉ như muối bỏ bể. Nó là thằng tính tình hung hăng thô lỗ, tuy nhà nó giàu có và nó cũng thuộc loại công tử vênh váo nhưng lạ thay lại tuyệt đối thân với thằng gầy, một thư sinh mọt sách chính hạng. Thằng gầy tên Tục là dân quê lên phố, hai thằng học chung một lớp. Thằng Tục chăm một, thằng Tấn lười mười. Thằng Tục thường cho thằng Tấn chép bài trong giờ thi, đổi lại thằng Tấn cho thằng Tục vay tiền đóng học nên tình cảm ấy khăng khít lắm! 

 

Hội xuân trên miền đá lạnh

(Truyện ngắn của Hoàng Hà)        

Mùa xuân đến. Bản Ðèo Hoa ngập tràn tiếng đàn, tiếng sáo. Một góc Pattaya giữa ngút ngàn mây núi. Tối nào cũng vậy, lũ trai bản lại rủ nhau  đốt một đống lửa thật to dưới tán một cây săng lẻ. Ðống lửa là những khát khao rừng rực cháy trong lòng chúng. Những hớp rượu nếp nương cứ ừng ực tuôn vào, những bài ca cứ thế ngân lên. Những cô gái trẻ ngồi bên khung cửi tay dệt vải mà tâm hồn như những con chim đậu trên cành.

 

Buổi chiều dịu dàng

(Tản văn của Huyền Trang)        

Đó là một chiều không mưa. Điều này sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi hai ngày trước một cơn mưa bất ngờ đổ ụp xuống thành phố khiến em phải lõm bõm trong nước gần hai tiếng đồng hồ mới về đến nhà. Trời cũng không nắng. Đây mới là điều tuyệt diệu nhất khi mà hai tuần trước mái tôn ngôi nhà em ở trọ lúc nào cũng hầm hập 39, 40 độ C. Em không về nhà ngay mà cho xe chạy chầm chậm qua các phố, nghe tiếng lao xao của lá, tiếng những con chim lích tích gọi nhau sau ô cửa các nhà vừa mở bung đón cơn gió hiếm hoi giữa những ngày oi nồng. Vút... Một chiếc xe máy đời mới xoẹt ngang qua. Cái đầu vàng hoe ngoái lại. Đi kiểu gì vậy. Muốn chết phải không. Chết ư? Đã từng có lúc em nghĩ cuộc sống thật tẻ nhạt, vô nghĩa. Nhưng không phải lúc này. Đơn giản vì buổi chiều dịu dàng quá...

 

Giữ kí ức

(Tản văn của GS. Ngô Bảo Châu)         

Một người bạn Pháp, sống ở Đức từ hơn ba chục năm nay, nói với tôi về thái độ dũng cảm của người Đức khi phải đối mặt với ký ức đen tối của dân tộc mình, so sánh với sự thiếu dũng cảm của người Pháp. Bà nói rằng, ở Essen nơi bà sống, vùng bắc sông Ranh, học sinh trung học được giao việc, như bài tập về nhà, đi điều tra trong khu phố nơi mình đang sống đã từng có những gia đình Do thái nào sinh sống, họ đã bị Đức quốc xã bắt đi như thế nào, họ đã chết ở trại tập trung như thế nào.

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com