Mũi tên đỏ

(Truyện ngắn của Phạm Thanh Thúy)
      
"Tôi lại gần, sương mù như tan ra, bầu trời sáng hơn và như có nắng. Người đứng tựa lưng vào gốc vàng anh cúi gục đầu. Một vệt đen nho nhỏ dài và thẳng như cắm phập vào giữa cổ"

 

Yêu như lần đầu


(Truyện ngắn của My Việt)      

 

1.         Kandagawa

Tôi áp một bên má xuống mặt bàn, dùng ngón tay chấm vào chén nước trà đã loãng đến độ không thể loãng hơn, sau đó di những vòng tròn vàng úa ngoe ngoét trên nền đá hoa cương trắng. Hai con kiến lửa bị bao vây trong khung thành, chúng đi tới đi lui đôi khi húc cả vào nhau. Tôi thích thú làm người chăn kiến. Tôi đã chơi trò này được 3 tiếng 45 phút lẻ 8 giây, quần cho hai con kiến sống không bằng chết. Màn hình desktop tắt ngúm từ đời nào, kéo sập luôn cả phần mềm wort với con trỏ còn đang nhấp nháy ở dòng chữ: “Lâ…” chưa viết hết. Chiếc máy nghe nhạc tời đi tời lại ca khúc Kandagawa của Kaguyahime nhấn chìm cả căn phòng vào đoạn điệp khúc u buồn bất tận:

 

“Nhà số 33” và “Tóc xanh”

(Vietvan.vn) Lớp “Sáng tác và thẩm bình văn xuôi khóa 3” (ngắn hạn) do Khoa Viết văn-Báo chí tổ chức trong 2 tuần đang vào những ngày nước rút. Ngoài việc tiếp cận lý thuyết thể loại, phương pháp và kỹ năng sáng tác, các học viên còn gửi tác phẩm để được các nhà văn thẩm định, trao đổi. Mặc dù xuất phát điểm khác nhau, nhưng một số tác phẩm mà các học viên đã chia sẻ là kết quả của một nỗ lực mới, của một ý thức và cảm hứng mới rất đáng trân trọng. Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu một số truyện ngắn của các học viên cùng bạn đọc. Lần đầu tiên này, xin trân trọng giới thiệu hai truyện ngắn: “Nhà số 33” của Lê Đình và “Tóc xanh” của Hà Giang.

 

Tâm hồn trẻ thơ

(Truyện ngắn của Trần Minh Phượng – Lớp VV.14)          

                 Có lẽ khi nhìn thấy Mai -  một cô bé dễ thương có dáng người nhỏ nhắn thì không ai có thể biết và hiểu được sự khó khăn và bất hạnh trong tuổi thơ của em.

 

Khuôn mặt

                                                                    (Truyện ngắn của Alice Munro; Lã Nguyên dịch)  

Lời dẫn: Truyện ngắn này được dịch từ bản tiếng Nga của Olga Adamenko. Khi đọc, tôi thấy cái hay của tác phẩm là ở sự giản dị, trong suốt của hình thức, chứ không phải ở sự phức tạp của cấu tứ và chữ nghĩa. Cho nên, vẫn biết “tam sao thất bản”, nhưng trong khi chờ đợi có một bản dịch tốt hơn từ bản gốc, xin giới thiệu với bạn đọc bản dịch này để những ai quan tâm thấy được phần nào văn phong của Alice Munro, “bậc thầy của truyện ngắn”, tác giả vừa đoạt giải Nobel năm nay (L.N)

 

 

Chùm những cái viết ngắn của Văn Giá

 

Em, Đi và Dừng

(Tản văn của Hoàng Thúy Hiền)         

Đi bộ giữa một ngày tháng chín trời hanh hao buồn, bất chợt một ý nghĩ len lỏi “Giờ, lớn lên, và bắt đầu trôi dần về những khoảng trời xa xôi của kí ức, mới biết, dường như chúng ta cũng đang bắt đầu tập đi từng bước như mấy đứa bé lên hai..”

 

Nhẩm tội

(Truyện ngắn của Trịnh Minh Hiếu)       

 

  Mỗi lần tỉnh rượu, hắn lại thấy mình có tội. Lại âm âm tiếng càu nhàu của vợ: “Tại ai? Vì đâu”. Hỏi xoáy, đáp xoay, trăm cơn nghìn cớ đều đổ từ rượu.

 

 

Giở chứng

(Truyện ngắn của Văn Giá)         

"Mấy người làm kháo nhau chắc hôm nay lão lại có chuyện tức mình nên giở chứng. Cứ hôm nào thấy cái mặt hằm hằm từ xe bước xuống là lão lại giở chứng. Giở chứng lắm thì chết non chứ làm gì. Nhưng hôm nay chả phải lão giở chứng đâu, rửng mỡ thì có!"
--

 

Tiếng chuông trên đỉnh Cô Thình

  (Truyện ngắn của Trịnh Minh Hiếu)     

            1. Bốn giờ sáng, cả một rừng vùng núi âm u tĩnh mịch bỗng vang lên một hồi chuông dài từ trên đỉnh núi Cô Thình. Lúc đầu, chỉ là những thanh âm dài của kim loại quý va mạnh vào nhau rền, nảy. Sau những thanh âm ấy ngắn dần, xoắn xít vào nhau rộn ràng, réo rắt, rồi thư thả ngân nga, lan tỏa. Tất cả những thanh âm ấy như đổ tràn xuống thung lũng Cô Thình, nén dần sự đen tối khủng khiếp, huyền hoặc, ma quái của vùng đất này xuống tận âm ty, hé mở dần những bí mật của nó. Rồi những thanh âm ấy trườn dần xuống làng, quyện gió và sương đêm bập bềnh trên những mái nhà, có khi lọt cả vào bếp làm cục than hồng lóe sáng. Những chú gà trống đang mớ ngủ bỗng bật dậy vỗ cánh phành phạch rồi kéo cần cổ thật cao. Cả một dàn âm thanh ò ó o o râm ran. Cuối cùng, những thanh âm ấy trườn dần về phía đông tụ lại thành những dải quạt ửng đỏ dần.

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com