Những người đàn bà trẻ ở thành phố loại ba

Thu Hà
(Hội văn học - Nghệ thuật Bắc Giang)


Đôi khi con người ta cứ nghi ngờ, nghi ngờ ngay chính mình. Chị bảo: Con người bây giờ lạ lắm! Đúng thế, rất lạ. Em cũng thấy mình lạ. Lạ rằng sao có lúc sống giữa bao người thân quen mà đôi khi lại thấy cô đơn . Hồi còn đi học, em có nhiều bạn bè, nhưng bạn thân chỉ có hai đứa. Bọn em chơi thân với nhau đến mức bị mọi người ví như lũ đồng tính.

 

Ăn bánh khúc, nghe quan họ


Tản văn của Văn Giá
Phượng là cô sinh viên của tôi ở trường đại học. Ra trường rồi Phượng cũng loanh quanh công việc tại Hà Nội. Quê cô bé chính làng Viêm Xá, tên nôm là làng Diềm, nơi vẫn được coi là phát tích của dân ca quan họ, vẫn có đền thờ Bà Tổ nghề hát của cả vùng. Mấy năm trước, khi làng vào hội, lần nào cô bé ấy cũng mời về chơi hội, nhưng tôi chưa thu xếp được. Lòng vẫn canh cánh lời mời thân thương ấy. Rồi thì cuối cùng cũng về được một lần. Năm ấy là năm cô trò nhỏ của tôi chuẩn bị lấy chồng…


 

Gió từ sông Mơ

Truyện ngắn của Hồ Huy Sơn

http://www.i4c.info/wp-content/uploads/2007/05/songbuong2.jpgAnh và chị quen nhau trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt. Sáng nào cũng vậy, chị quẩy gánh ra sông, mang theo lưỡi dao cùn hay một cái que có cạnh sắc dùng chiết rìa và chân sứa. Trước khi mang về nhà, chị để sứa ở bến sông đầu làng chà rửa thật sạch, bao giờ hết chất nhớt và đám màng bám bên dưới mới mang về nhà. Chị rửa bằng nước ngọt một lần nữa, sau đó mới xắt từng miếng sứa ra thành những lát nhỏ. Những miếng sứa trong veo, lành lạnh như đá. Bắc nồi lá chát xuống, đợi một lúc cho nước nguội, chị đổ sứa vào. Sau một hồi ngâm trong nồi lá chát, những lát sứa trở nên vàng khè, cưng cứng.      

 

Cô Hoè

                    Tản văn của Nguyễn Anh Thế
http://news.vnu.edu.vn/ttsk/vietnamese/c1736/c1753/c1860/2006/03/n9739/songhong2_s.jpgHôm giờ về quê, lúc đi ngang qua vườn sắn, thấy mẹ cặm cụi vạc cỏ, tôi gọi. Mẹ thảng thốt ngó trước ngó sau rồi giật tung cái khăn mặt che miệng vừa băng qua những cây sắn non vừa luống cuống lau mồ hôi. Mẹ vẫn thế, gấp gáp như xưa. Hồi còn nhỏ, tôi thích nhất được ngồi xổm giữa vườn xem mẹ dỡ sắn. Tạng người mẹ nhỏ nhưng chính những thứ khí độc của Trường Sơn năm nào hút hết từng dòng nhựa sống cuối cùng của người đàn bà một thời ăn và ngủ với Trường Sơn.

 

Hà nội đêm thu


      Tản văn Nguyễn Thị Phương Hạnh
 
http://www.toquoc.gov.vn/imageNew/20060916VQIL4719.jpgBây giờ đang ở giữa thu, tiết trời xe sẽ lạnh, đường phố đã xào xạc lá vàng bay. Hà nội đêm thu thật đẹp. Bầu trời không thanh mát như những đêm hè mà lơ lửng những làn sương mỏng manh. Càng đêm sương như xà xuống thấp hơn và thấm sâu vào lòng đất.

 

Giấc mơ cha

Nguyễn Thị Hợi 

http://newsimg.bbc.co.uk/media/images/41177000/jpg/_41177952_beach416300.jpgCánh cò mang giấc mơ cha bay lên trời
Một buổi chiều ra đồng
Giấc mơ của cha ánh lên khi mặt trời chạm cuốc
Mặt trời ngọt trong những giọt mồ hôi

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com