Bình thơ: Bập bênh

Bập bênh

Khúc Hồng Thiện

Bập bênh ngày bập bênh đêm
Chang chang bên trắng êm đềm bên đen

 

Thả hồn về LỐI HOA VÀNG của Trần Hoà Bình

Trần Trung

Lối hoa vàng

Thả một câu thơ về phía em mơ mộng
Có lẽ nó đã bay như lá về ngàn

 

Mùa xuân về thăm quê Nguyễn Bính

"Nhà tôi có một vườn dâu

Có giàn đỗ ván có ao cấy cần"

(Nhà tôi-Nguyễn Bính)

 

Xứ quê trong hồn thơ ấy

(Đọc bài thơ “Sơn Tây một phía” của Trần Hoà Bình)
 
Mưa nhè nhẹ rất thương choàng lên phố nhỏ 
Những chiếc lá bàng trong ngõ vắng lang thang
Thành hào cũ phong bao một bài thơ cổ
Chẳng biết dành tặng ai, yên tĩnh quá chừng!  

 

Đầu năm mua muối

Phạm Đình Ân                                                         

Đột nhiên chiều mùng một

Ai mua muối ra mua

Một rao, mười tiếng vọng

Mặn về nghìn năm xưa.


 

Chợ tạm về gần nhà

Thế nào là chợ tạm đây

Bán mua cũng vẫn ngày ngày bán mua

Cũng người gánh sớm, gồng trưa

Cũng phơi mặt dạn, nắng mưa với trời

Đồng tiền cũng lắm mồ hôi

Bàn tay người vuốt mong đời phẳng phiu

Ồn ào từ sớm đến chiều

Cũng nhiều người bán, cũng nhiều người mua

Tính toan những cuộc được thua

Lựa câu nói khéo, đón đưa mời chào

Mái tôn, cột sắt, hàng rào

Xi măng tạm lát lối vào, đường ra

Cái tạm thì sẽ đi qua

Nhọc nhằn vẫn cứ theo ta tháng ngày

Cả đời không nợ, không vay

So đo tiền chợ trên tay tính thầm

Lúc đi mặt những tần ngần

Lúc về lòng dạ bần thần như thua

Em không giỏi bán, giỏi mua

Cố vuông tròn để cho vừa tiền hưu...

Chợ đông cả sáng, cả chiều

Nhà ta vắng vẻ đìu hưu hai người

Chợ về tạm, lại đi thôi

Còn em... gánh mãi quãng đời của anh...

 

THANH ỨNG

 

Ngần ấy người ấy ơi

Đỗ Trung Lai 
 

Người ấy như là mẹ ta  
Lo từng miếng cơm ngụp nước  
Ta dẫm phải gai mùng tơi  
Người ấy buốt vào tận ruột!   

 

Trở lại 'Với con', một thời lận đận

Bài thơ được đăng trên báo Văn nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, số đầu tháng 6/1979. Xin chép lại theo trí nhớ và lời đọc của tác giả Thạch Quỳ:

 

Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ

1. Lời người đi trước

Trong cuốn Thi nhân Việt Nam 1932-1941, trước bài thơ Màu thời gian, Hoài Thanh- Hoài Chân phải dành đến hơn một trang in cho 10 lời chú,   cộng thêm một trang riêng viết lời bình (ngoài phần đầu viết về tác giả). Ấy thế mà khi kết bài bình, các ông cũng phải hạ một câu: "Trong thơ ta, có lẽ không có bài nào khác tinh tế và kín đáo như thế". Những công trình nghệ thuật đỉnh cao bao giờ cũng là những bí mật như thách đố người thưỏng thức. Màu thời gian, ngoài Hoài Thanh- Hoài Chân ra, cho đến nay cũng chưa có ai dám viết lời bình về nó.

 

Thơ, cho ai?

Lệ xin giọt cuối để dành

Trên phần mộ mẹ, nương hình bóng cha

Cây cau cũ, giại hiên nhà

Còn nghe gió thổi sông xa một lần

Con xin ngắn lại đường gần

Một lần… rồi mẹ hãy dần dần đi…

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com