Nhà văn Võ Thị Hảo vẽ tranh

      Bài và ảnh Nguyễn Văn Học
Là một “người đàn bà viết”, Võ Thị Hảo đã từ một người làm báo, viết truyện ngắn, tiểu thuyết,  kịch bản phim, làm thơ…Và giờ chị lại vẽ tranh. Dường như với chị, mọi thứ luôn luôn vận động, chị tìm mọi cách để làm mới mình. Vẽ tranh không phải là chuyện dễ dàng gì, nhất là đối với một người có quá nhiều việc để lo như chị. Nhưng vì đam mê, Võ Thị Hảo muốn lấy tranh để mở rộng “đường chân trời” của mình. Chị dự định mở cuộc triển lãm mang tên “Đường chân trời” vào tháng 10 tới.

 

Chàng thi sĩ của những khúc ru tình

Văn Giá
Nếu được hỏi trong cuộc đời, Trần Hoà Bình sợ nhất điều gì, chắc chắn anh sẽ trả lời rằng sợ nhất sự già, già ở đây trước hết được hiểu theo nghĩa đen, tức là tuổi tác, nhưng chủ yếu là nghĩa ẩn dụ: cái cằn cỗi, xơ cứng của tâm hồn. Trong đám đông, anh hay tưng tửng: “Trần Hoà Bình vẫn đang ở tuổi yêu!”. Ngẫm ra, cái câu đùa đùa ấy, lại rất đúng với thơ Trần Hoà Bình. Từ những bài thơ đầu tiên cho đến bài thơ cuối cùng, thơ Trần Hoà Bình hiện thân của một tâm hồn lúc nào cũng trẻ, lúc nào cũng yêu. Nhà thơ Trần Hoà Bình mãi mãi đang ở tuổi  yêu. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bảo rằng thơ Bình mãi thuộc về tuổi trẻ.

 

Dấu ấn Sơn Nam

Nhà văn Sơn Nam tên khai sinh là Phạm Minh Tày sinh ngày 11 tháng 12 năm 1926 tại Rạch Giá. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ 1977. Ông được coi là nhà Nam bộ học với các tác phẩm nổi tiếng: Chuyện xưa tình cũ (1958), Tìm hiểu đất Hậu Giang (nghiên cứu, 1959), Hương rừng Cà Mau (1962), Chim quyên xuống đất (1963), Vạch một chân trời (1968), Lịch sử khẩn hoang miền Nam (1981), Bến Nghé xưa (1981)...

 

Hai người con của hai người cha

Hai người cha: Nhà thơ Trần Huyền Trân và nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Hai người con: Trần Kim Bằng - đạo diễn của Đài Truyền hình Việt Nam, và Nguyễn Huy Thắng - Phó giám đốc (phụ trách nội dung) đương nhiệm của Nhà xuất bản Kim Đồng.

 

Thâm tâm một thời và mãi mãi

Văn Giá

Có một cách hình dung về đội ngũ những người sáng tạo văn học, căn cứ vào mức độ gắn bó với nghề ta có thể chia làm hai loại: Một, những người nếu không viết họ vẫn sống được, họ có thể bỏ bút đi làm nghề khác, ừ thì cũng có một chút lưu luyến nào đó với nghề, nhưng mà văn chương chẳng phải là...tất cả, cuộc đời còn có những thú vị khác hơn; và hai, những người nếu không viết thì không thể sống nổi,  hiểu theo nghĩa cụ thể, vật chất, và cả với nghĩa tinh thần của nó. Không sống nổi bởi vì, nếu không viết văn thì họ chẳng biết làm gì, họ không có cái khả năng mưu sinh bằng những nghề khác, họ không thạo đi giữa cuộc đời.

 

Hoàng Hưng: Không làm được thơ là coi như thất bại

ImageNhà thơ Hoàng Hưng được biết đến như một điển hình của ý thức cách tân rốt ráo. Trên xa lộ chữ nghĩa, hành giả Hoàng Hưng mải miết xây một lối riêng bằng những từ, ngữ vuông vức, gắn kết bền chặt, đầy sức mạnh của tư duy, chiêm nghiệm, suy tưởng... Tập thơ Hoàng Hưng - 36 bài thơ (do Nhà xuất bản Nghệ An và Trung tâm Văn hoá Ngôn ngữ Đông Tây ấn hành quý I năm 2008) với những bài thơ cũ và mới: “Người yêu miệt biển”, “Cửa sông”, “Người đi tìm mặt”, “Tuyết Sơn”, “Nghe”... đã làm sống lại từng chặng đường thơ đầy gai góc, va xiết của ông. Chúng tôi đã gặp nhà thơ Hoàng Hưng và nghe ông chia sẻ nhiều hơn về hành trình thơ.

 

Nhà thơ Hoàng Cát thanh thản giữa sống và chết

ImageTóc bạc trắng rưng rưng, chân đi tập tễnh, mắt thỉnh thoảng lại ướt rượt vì khóc, trong buổi giới thiệu tập thơ mới của mình tại Trung tâm Văn hóa và Ngôn ngữ Đông tây tối 19/6, Hoàng Cát dường như đã sống lại cả quãng đời đầy cơ cực với văn chương.

 

Nhà văn Nguyễn Quang Thân: Người khát sống

ImageTừ khi còn là một cậu bé học tiểu học, một trong những cuốn sách tôi thích nhất, thích đến nỗi đọc đi đọc lại nhiều lần mà không thấy chán, là cuốn Chú bé có tài mở khoá.

 

Kỷ niệm về nhà thơ Xuân Sách

    NGÔ VĨNH BÌNH
ImageBuồn nhưng ông vẫn nhanh nhẹn, có ai ngờ chỉ ít ngày sau ông đổ bệnh. Hôm mấy anh em nhà văn ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội đến thăm ông ở một căn hộ tập thể. trên phố 8 tháng 3 (Hà Nội), ông không thể ngồi dậy được nữa vì bị liệt nửa người và cũng không nói được, nhưng vẫn cười - cái cười rất hóm. Dường như ông biết cả mỗi khi chúng tôi nhắc đến một ai đó. Tôi bảo: “Anh gắng bình phục để còn viết tiếp Thơ chân dung tập tiếp theo, vì tập kia chưa có bọn em “. Ông cười, cái cười thật hiền và bao dung, đoạn dường như mệt mỏi lắm, ông quay mặt vào tường. Chúng tôi không ngờ đó lại là lân găp ông cuối cùng!

 

'Không thể viết cho thiếu nhi bằng tâm hồn ông già'

Dương Bình Nguyên
ImageNguyễn Ngọc Thuần được nhắc đến như một nhà văn trẻ có thành tựu thực sự, và thành tựu đó lại bắt đầu từ văn học thiếu nhi. Cuốn sách "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" của anh vừa được trao giải Peter Pan tại Thụy Điển.

 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com