Khúc nhạc từ một mái nhà: Chuyện kể đêm Giáng sinh 2008

Đã thành thông lệ mỗi năm cứ vào dịp Giáng sinh Paulo Coelho lại gửi tới độc giả của mình ở khắp nơi trên hành tinh những câu chuyện kể đêm giáng sinh nhẹ nhàng mà sâu sắc. Những câu chuyện này sau được đăng tải gần như cùng một thời điểm trên những tờ báo uy tín nhất hành tinh và được hàng triệu người háo hức đón đọc. Theo thời gian, câu chuyện cảm động đêm Noel của ông đã trở thành một sự kiện được độc giả và giới truyền thông trên toàn thế giới chờ đợi. Chuyện kể đêm Giáng sinh 2008 của ông do công ty Sách Bách Việt, đối tác chính thức của Paulo Coelho tại Việt Nam giữ bản quyền. Thông qua Bách Việt và báo Thể thao văn hóa Cuối tuần, Paulo Coelho xin gửi đến tất cả độc giả Việt Nam lời chúc Giáng sinh an lành và năm mới an khang thịnh vượng.

Vào đêm Giáng sinh, nhà vua lệnh cho tể tướng cùng Ngài vi hành. Đức vua rất thích ngắm nhìn quang cảnh phố xá được trang hoàng đẹp đẽ. Dẫu vậy, vì không muốn các thần dân tiêu tốn quá nhiều tiền bạc mua sắm các đồ trang trí chỉ để làm đẹp lòng đấng quân vương nên năm nào Ngài cũng cùng tể tướng cải trang thành những thương nhân từ miền xa đến.

Họ dạo qua trung tâm thành phố; chiêm ngưỡng những ngọn đèn, những cây thông giáng sinh, những ngọn nến lung linh từ bậc cửa các ngôi nhà, những cửa hiệu; ngắm nhìn những người đàn ông, những phụ nữ, những đứa trẻ đang háo hức về bên chiếc bàn chất đầy các món ngon để dự bữa tiệc ấm cúng của đêm Giáng sinh.
 
Trên đường trở về, họ đi qua khu nhà ổ chuột. Ở đó, bầu không khí khác hẳn. Chẳng có đèn nến, chẳng có mùi vị thức ăn quyến rũ. Đường phố dường như vắng lặng. Và cũng như mọi năm, nhà vua bảo với tể tướng rằng ngài sẽ phải để tâm đến các thần dân nghèo khổ trong vương quốc của mình hơn nữa. Tể tướng nghiêng đầu, biết rằng, rồi cuối cùng, nhà vua sẽ lại quên những điều đã nói, để cho những lời tự nhủ của ngài chìm dưới hàng đống sớ tâu bày của các vị quan và những buổi tiếp đón các sứ thần nước ngoài.
 
Bỗng nhiên, hai người nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ ngôi nhà tồi tàn nhất quanh đó. Nhìn xuyên qua căn nhà xiêu vẹo với những thanh gỗ mục đầy vết rạn, nhà vua và tể tướng có thể nhìn thấu tận khung cảnh bên trong. Những gì đang trải ra trước mắt họ thật lạ thường: Một ông già ngồi trên xe lăn, hình như đang khóc; một cô gái trẻ đầu cạo trọc lốc đang nhảy múa; và một chàng trai với đôi mắt u buồn đang vừa lắc lắc chiếc trống lục lạc vừa hát một khúc dân ca.

“Ta muốn tìm hiểu xem họ đang làm trò gì vậy”, nhà vua nói.

Ngài gõ cửa. Tiếng nhạc ngừng. Chàng trai bước ra phía cửa chính.

“Chúng tôi là thương nhân đang tìm chỗ nghỉ qua đêm. Chúng tôi nghe tiếng nhạc, thấy cả nhà vẫn còn thức nên muốn hỏi xin trú chân ở đây”.

“Ngài có thể tìm chỗ nghỉ ở một quán sang trọng nào đó trong thành phố. Vì Chúa, chúng tôi không thể giúp các ngài. Dù rằng có tiếng nhạc đấy, nhưng ngôi nhà này chất chứa nỗi buồn và sự khổ đau”.

“Liệu chúng tôi có thể biết nguyên cớ được không?”.

“Tất cả đều do tôi hết”, ông già ngồi trên xe lăn cất tiếng, “Tôi đã dành cả đời dạy thằng con viết thư pháp, những mong nó sẽ trở thành thư lại trong hoàng cung. Nhưng hết năm này qua năm khác, triều đình chẳng ra một thông báo tuyển người nào cả. Đã thế, tối qua tôi còn mộng mị vớ vẩn. Tôi mơ thấy một thiên thần hiện ra trước mắt tôi, bảo tôi mua một chiếc cốc bạc. Theo lời vị thần đó, Đức vua sẽ ghé thăm nhà tôi. Ngài sẽ uống nước từ chiếc cốc đó và ban cho con trai tôi một công việc.

Vị thần nói đầy thuyết phục khiến tôi quyết định làm theo lời mách bảo của ngài. Nhưng chúng tôi chẳng còn lấy một xu dính túi. Bởi vậy, sáng nay, đứa con dâu của tôi phải ra chợ bán đi mái tóc để mua chiếc cốc bạc, chiếc cốc được đặt ở kia kìa. Hai vợ chồng nó đang cố nhảy múa, hát hò để mang đến cho tôi chút phong vị của mùa Giáng sinh. Nhưng ích gì cơ chứ!”.

Nhà vua nhìn chiếc cốc bạc, xin ít nước rót vào cốc và uống để xua tan cơn khát. Trước khi rời đi, ngài nói với cả nhà: “Mọi người biết không, hôm nay chúng tôi vừa được nói chuyện với tể tướng. Ngài nói trong nay mai thôi, việc tuyển chức thư lại hoàng cung sẽ được công bố rộng rãi”.

Ông già gật đầu, không thực sự tin tưởng những điều vừa nghe được. Ông chào tạm biệt những người lạ mặt. Ấy vậy mà sáng hôm sau, một thông báo từ hoàng cung được ban bố khắp các đường phố. Triều đình đang cần tuyển một viên thư lại. Vào ngày được ấn định, căn phòng tiếp kiến tể tướng đông nghịt với hàng loạt người đang hăm hở ứng thí chức thư lại hoàng cung. Ngài tể tướng bước vào và yêu cầu những người có mặt chuẩn bị sẵn giấy mực.

“Đề thi lần này như sau: Tại sao một ông già rơi lệ, một cô gái trọc đầu nhảy múa và một chàng trai u sầu hát ca?”.

Những lời xì xầm đầy hoài nghi xôn xao khắp căn phòng. Không ai biết phải kể câu chuyện theo cách nào. Chọn chỗ tách biệt hẳn với đám đông, một chàng trai ăn mặc xoàng xĩnh đang ngồi ở góc phòng. Anh mỉm cười và bắt đầu viết.
 
(Dựa theo một câu chuyện cổ Ấn Độ)

Mai Hương (dịch từ bản tiếng Anh)
Theo TTVH Cuối tuần
 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com