Chợ tạm về gần nhà

Thế nào là chợ tạm đây

Bán mua cũng vẫn ngày ngày bán mua

Cũng người gánh sớm, gồng trưa

Cũng phơi mặt dạn, nắng mưa với trời

Đồng tiền cũng lắm mồ hôi

Bàn tay người vuốt mong đời phẳng phiu

Ồn ào từ sớm đến chiều

Cũng nhiều người bán, cũng nhiều người mua

Tính toan những cuộc được thua

Lựa câu nói khéo, đón đưa mời chào

Mái tôn, cột sắt, hàng rào

Xi măng tạm lát lối vào, đường ra

Cái tạm thì sẽ đi qua

Nhọc nhằn vẫn cứ theo ta tháng ngày

Cả đời không nợ, không vay

So đo tiền chợ trên tay tính thầm

Lúc đi mặt những tần ngần

Lúc về lòng dạ bần thần như thua

Em không giỏi bán, giỏi mua

Cố vuông tròn để cho vừa tiền hưu...

Chợ đông cả sáng, cả chiều

Nhà ta vắng vẻ đìu hưu hai người

Chợ về tạm, lại đi thôi

Còn em... gánh mãi quãng đời của anh...

 

THANH ỨNG

 

Cuộc đời cần có nhà thơ, là người có khả năng gạn ra từ cái vỏ tạm thời của cuộc đời những gì không tạm. Trong bài thơ này tác giả Thanh Ứng đã đáp ứng được điều đó.

 

Mất mười hai câu vào bài để dựng không khí cái chợ tạm, thế là đã đủ. Vai trò nhà thơ bắt đầu nổi lên từ:

 

Cái tạm thì sẽ đi qua

Nhọc nhằn vẫn cứ theo ta tháng ngày

 

Không quan sát người bán mua ngoài chợ nữa, anh quan sát ngay nội tình, người vợ anh So đo tiền chợ, trên tay tính thầm:

 

Lúc đi mặt những tần ngần

Lúc về lòng dạ bần thần như thua

 

Bắt rất đúng thần thái của người phụ nữ thảo hiền ấy, lột tả cả vị đắng đót của người buộc phải hằng ngày đi chợ. Nào có mua cao lương mỹ vị hoặc thứ gì xa xỉ đâu, chỉ là đi chợ thường ngày nhưng vì giữa thời buổi giá cả tăng đến chóng mặt, nên mỗi khi từ chợ về cứ y như mình bị thua... bạc. Lòng dạ bần thần như thua rõ ràng là một câu thơ hay có vị đắng... Phần thưởng người chồng dành cho cuộc vượt khó hằng ngày diễn ra của vợ mình là niềm cảm thông thật thà:

 

Em không giỏi bán giỏi mua

Cố vuông tròn để cho vừa tiền hưu

 

Cũng là một thứ bằng khen tinh thần biểu dương tính lương thiện của người vợ cùng cảnh ngộ chả có thu nhập gì ngoài đồng lương hưu vừa phải, chỉ khéo tính toán kiệm cần mới đủ sống.

Tứ thơ "chợ tạm" được đẩy tới bước nữa bằng đối lập đông-vắng:

 

Chợ đông cả sáng cả chiều

Nhà ta vắng vẻ đìu hiu hai người

 

Thương lắm, con cái nhớn nhao cả rồi, chỉ hai ông bà già viên chức hưu trí âm thầm ẩn lánh giữa chợ búa cuộc đời ồn ã. Đã có thể kết bài thơ. Nhưng tình cảm người chồng thi sĩ tự nhiên không cho phép dừng đó, mà phải dấn tới trong sự bày tỏ tận đáy lòng:

 

Chợ về tạm, lại đi thôi

Còn em... gánh mãi cuộc đời của anh

 

Thế là đã đoạt được tứ thơ về cái không hề tạm của cuộc đời: cái ân đức còn lại mãi, sự gắn bó thủy chung bất biến, quãng đời còn lại sau chót của vợ chồng ta, người gánh vác chính lại là em... Vì là bình giải nên phải diễn đạt như thế, chứ cứ đọc nguyên văn hai câu thơ với âm điệu thầm nghẹn ngào kín đáo, với từ ngữ giản dị như sự thật cuộc đời thấy thú vị hơn nhiều. Vâng, chúng ta vẫn cần nhà thơ chính ở tấm lòng đã được nói lên trong hai dòng thơ buồn buồn mà ấm áp như vậy.

 

TRÚC THÔNG
Nguồn: qdnd.vn
 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com