Ngần ấy người ấy ơi

Đỗ Trung Lai 
 

Người ấy như là mẹ ta  
Lo từng miếng cơm ngụp nước  
Ta dẫm phải gai mùng tơi  
Người ấy buốt vào tận ruột!   

Người ấy như là chị ta  
Không cần biết ta được, mất  
Thấy ta mặt ủ mày sầu  
Thì lén co khăn thấm mắt!  
 
Người ấy như là em ta  
Ta lỡ một lời khinh xuất  
Thì buồn suốt mấy tuần liền  
Mặc kệ bờ xôi ruộng mật!  
 
Người ấy như người ta yêu  
Tiễn ta lên tàu ra trận  
Rồi quay về nhà lấy chồng  
Để ta phương trời lận đận!  
 
Người ấy như người yêu ta  
Trời cũng chưa là to nhất  
Thấy ta bắt đầu bất công  
Thì “đứng về phe nước mắt”!  
 
Người ấy như là trò ta  
Coi lời ta như pháp luật  
Thấy ta lành lặn trở về  
Thì chân đi không bén đất!  
 
Người ấy như là bạn ta  
Ba năm không nhìn thấy mặt  
Nhưng ta gặp vận hạn gì  
Thì đến cùng ta sớm nhất!  
 
Người ấy như là vợ ta  
Xinh xắn, dịu dàng, chân thật  
Thấy ta về nhà đúng giờ  
Thì tươi hơn đào, hơn quất!  
 
Người ấy càng như vợ ta  
Bình thường là đường là mật  
Tam bành đã nổi lên rồi  
Thì vua cũng là cục đất.  
 
Ngần ấy người ấy đâu rồi!  
Sao không cùng về họp mặt?  
Lâu lâu mới gặp một người  
Thì giờ trôi đi chán ngắt!  
 
Ngần ấy người ấy đâu rồi!  
Ngoài đường đã đầy tết nhất  
Nói dại, ngần ấy cùng về  
Cầm chắc là ta tan xác!

 
Lời bình: CÁI NHÌN MƠN MỞN CUỘC ĐỜI  
 
Bài thơ Ngần ấy người ấy ơi được nhà thơ Đỗ Trung Lai viết cách đây chưa lâu, đọc xong tôi nhớ mãi. Với 11 khổ thơ, 44 câu thơ 6 chữ mà nó nói được nhiều điều. Ngần ấy người ấy ơi là những ai vậy? Này nhé “Người ấy như là mẹ ta../Người ấy như là chị ta../Người ấy như em ta.../ Người ấy như người yêu ta../Người ấy như là trò ta../Người ấy như là bạn ta../Người ấy như là vợ ta...”. 

Nội dung bài thơ này toát nên tình yêu thương giữa con người với con người, giữa muôn người với một người, giữa đơn người với đa người.Yêu thương nhau cũng phải có cách? Nếu yêu nhau quá, không biết cách yêu thì cũng bằng ... mười phụ nhau. Nhưng đã yêu nhau thì phải có cuồng nhiệt, đắm say, ai còn hơi đâu mà nghĩ tới đúng sai, phải trái, minh bạch? 

Mỗi người thân thương của ta yêu ta một cách? Mà trong cái yêu thương ấy cũng thật muôn hình muôn vẻ... nhập nhằng, dây dưa, bi hài làm sao? 

Âý thế như vắng đi một trong những người ấy thì ta thấy thiếu, thấy nôn nao nhớ? Nôn nao thương? Nôn nao ngẫm nghĩ.. mông lung, bứt dứt. 

Nếu xa một trong những người ấy thì: “Lâu lâu mới gặp một người/ Thì giờ trôi đi chán ngắt”. Đọc đến đây tôi cứ tủm tỉm cười một mình và liên tưởng đến cái giọng khôi hài, tinh quái của một nhà thơ dân tộc Ai-Va: Ra-Xum-Gam-Da Tốp khi ông viết : “Có nhà thơ viết bài thơ tặng vợ/ Ôi em yêu, em là ánh sáng là sao đêm/ Khi xa em, anh đau buồn, anh tưởng nhớ/ Ôi , sung sướng chừng nào khi được ở bên em”.Đấy là khi nhà thơ viết tặng vợ, chỉ tặng thôi đấy nhé? Còn đời sống thực tế thì sao? Ta hãy xem : “Và , ánh sáng sao đêm- vợ nhà thơ, lúc ấy/ Hé cửa đi vào đứng cạnh nhà thơ/ Nhà thơ quát -Ô , lại cô, gì vậy?/Mời cô đi, tôi bận việc, tôi nhờ!”. Đấy là nhà thơ của xứ sở núi đá: Đa-GheXtan. Còn nhà thơ của xứ lụa Hà Đông, Việt Nam thì sao? Này nhé: “Ngần ấy người ấy đâu rồi/ Ngoài trời đã đầy tết nhất” nghe mà buồn đứt ruột, tím gan chưa? Âý vậy mà : “Nói dại, ngàn ấy cũng về / Tin chắc là ta tan xác”. 

Không hẹn mà gặp - hai nhà thơ ở hai phương trời, với những trạng huống khác nhau, nhưng cùng có chung chất bi hài của giọng thơ. Tính kịch trong hai phong cách thơ rất rõ nét. Hóa ra cuộc đời như một vở kịch lớn, mọi người đều đóng vai nào đấy, hoặc có lúc đổi vai cho nhau, không ngừng nghỉ, âm thầm, bền bỉ, vui- buồn, thiện- ác, đục-trong, thanh- trọc ...nối dài đến vô cùng, vô tận.

 

Xin chép hai khổ thơ của Đỗ Trung Lai về “Người ấy như là vợ ta”, bạn đọc cùng tham khảo: “Người ấy như là vợ ta/ Xinh xắn, dịu dàng, chân thật/ Thấy ta về nhà đúng giờ/ Thì tươi hơn đào, hơn quất/ /Người ấy càng như vợ ta/ Bình thường là đường là mật/ Tam bành đã nổi lên rồi/ Thì vua cũng là cục đất”. 


Cái hay của bài thơ là vẽ lên được chân dung chân thật những người gần gũi, yêu quý của ta. Nó vừa là mưa vừa là nắng; vừa là gió nhẹ vừa là bão tố; vừa là hương hoa vừa là gai sắc; vừa là ngày vừa là đêm; vừa là âm vừa là dương; vừa là hai vừa là một ? Nếu thiếu một trong những yếu tố đó liệu có còn là cuộc sống hạnh phúc như ta mong muốn nữa không? 


Hóa ra, cái lão nhà thơ hiền lành, chất phác, với thân hình khô khan khắc khổ như cây bàng mùa đông thế kia lại có cái nhìn mơn mởn, hóm hỉnh, lịch lãm và tinh quái đến vậy./.    

Nguyễn Anh Nông
 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com