Chùm thơ chào mừng năm học mới của các học viên Khoa ST&LLPBVH

Kể từ khi có chủ trương tuyển mỗi năm một khoá  (tương ứng một lớp khoảng 30 học viên), năm nay là năm đầu tiên, Khoa Sáng tác và Lý luận- Phê bình văn học (Đại học văn hoá Hà Nội) có đủ 4 lớp lần lượt từ năm thứ tư đến năm thứ nhất (K8-K11) theo học tại trường. Mỗi năm, Khoa lại được đón các bạn sinh viên tựu trường, trong đó có không ít những mầm non văn học đầy triển vọng, những cây bút  đã từng xuất hiện trên diễn đàn văn học của TW và địa phương thuộc địa bàn cả nước. Xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của các bạn sinh viên đang theo học tại đây như một lẵng hoa tươi thắm gửi tới  thầy và trò Khoa ST &LL-PBVH chào mừng năm học mới (VNT).

Vườn yêu    
Mai Lữ


Sao anh lặng im nhìn lên bầu trời
Em thành dải mây bối rối
Vì tinh tú tròn đêm trẩy hội
Vắt xiêm y ngang cành táo trong vườn.

Không phải Babilon
Chỉ là khu địa đàng chưng cất niềm khắc khoải
Để khi mặt trời đi ngủ
Vẫn chiếu tia sáng buồn.

Ô hay! mặt trăng gian díu rồi kìa
Quầng sáng lả lơi
Tóc rối
Cành ôliu đâu phải là huyền thoại
Chỉ có ở nơi nào xa xôi

Anh kết tràng hoa bằng mưa rơi
Đan thêm chờ đợi
Ngôi sao du mục vì đâu trốn chạy
Núp dưới mặt hồ hoá giải những bóng cây

Romance!
Niệm khúc đêm
Từng dấu chân ủ hạt mầm cổ tích
Em không biết
Ađam và Êva
Rômêô hay Juliet
Chỉ biết vườn yêu
Hoa hồng nở vì bình minh thuần khiết

Sao anh còn lặng im?     


Mắt ngày
Nguyễn Quang Việt


Sẽ sẽ những cánh hoa
Hé ra bên kẽ lá

Hoa cúc vàng
Hoa cúc nở phía xa

Hoa cúc ở phía xa
Ai lần bước hái

Ai với hái
Theo từng ngón khẽ

Hoa cúc vàng   
Hoa cúc ở phía xa

Những cánh hoa hé ra bên kẽ lá
Như đôi mắt ngày nào…

                                     
Hội An, 7- 2008


Khoảnh khắc

Yên Khương

Yên lặng và bình thản
Trong thời khắc
                    mặt trời
                              giã từ ánh sáng
Những ngôi nhà nghiêng ngả
                              rèm buông
Em chối bỏ nụ hôn
như cánh đồng sương
trơ cằn
          mùa bỏ muối
Xin đừng cất lời tình
Bông hoa dại
chỉ còn bóng trên cuống hoa đã gãy
Cuối tình yêu
Là cơn mưa
Em đã cùng anh
Cuối cơn mưa
Là bình mình
lặng lẽ
em
chối bỏ bóng mình
trước mặt trời
con gái.


Từ khung cửa sổ phòng mình                                                                        
Lan Tử Viên

Thật thú vị khi từ khung cửa sổ phòng mình
Ngước lên là tán lá bàng xanh ngút mắt
Những chiếc lá vẫy tay, chớp bắt
Một cơn mưa vừa ghé nơi đây.

Đêm hôm qua, gió lùa ô cửa
Gió làm mình đau họng
Vậy mà vẫn yêu…

Thật thú vị khi từ khung cửa sổ phòng mình
Ngước lên là những vòm trời sau kẽ lá
Những màu trời xám, xanh hối hả
Gọi một cơn mưa về trú nơi đây.

Thật lạ lùng khi bên ô cửa sổ phòng mình
Úp mặt vào gối mà nghe mắt ướt
“Cry on my shoulder”
Đã hẹn gì đâu mà chờ đợi…

Đêm hôm qua, những giấc mơ về anh như gió lùa ô cửa
Gió làm mình đau họng
Vậy mà vẫn yêu
Vậy mà vẫn mong…

Thật lạ lùng khi từ khung cửa sổ phòng mình
Ngước lên là tán lá bàng với những mảnh trời xanh ngút ngát
Ở nơi đây nỗi cô đơn chẳng thể nào phai lạt
Chỉ một mình đối diện với mình thôi…                                                                  


Rửa mặt đêm
Đàm Thuỳ Dương

Đổ sữa rửa mặt ra lòng bàn tay khum khum rồi bắt đầu chà xát
Mắt không mở vì bận hình dung
Những giấy tờ chữ nghĩa họp hành
Những siêu thị lạm phát tắc đường
Sần sùi cảm giác
Những phấn phủ phấn nền phấn má
Những mascarra son môi chì kẻ
Cọ cạch vân tay
Chà khắp mặt
Giật mình không gặp ta
Ghi nhật ký
Rửa mặt đêm cố tìm mình: không thấy

Một mình trong căn phòng tối

Hoàng Thuấn


             Hàng ngàn câu thơ bung ra từ bốn bức tường
             Lẫn lộn với bóng đêm
             Với vôi
             Với cát
             Anh kiên định về một màu đỏ
             Không đánh lừa được những cánh quạt thất ngiệp
             Một mình trong căn phòng tối
             Bản chất lẫn lộn
             Em…
             Phảng phất
             phảng phất
             phảng phất
             Cánh cửa không đón rước ánh trăng vào cuối tuần
             xoè hai bàn tay úp vào mặt
             tự nhiên thành cái gương soi
             màu đỏ biển mất.
             một mình trong căn phòng tối
             hun hút chờ…   

Xa Núi  
          
Hoàng Chiến Thắng

Núi gọi tôi về tuổi thơ đầy gió
Vắt lên môi em lời cây
Tôi lạc hồn
Chín mươi ngày soi lại
Se sẽ tiếng đàn

Từ quy
Than vào bóng ngày
Tôi lần theo những phức âm đa thanh
Thấy chiếc bóng chỏn lọn
Dang tay ôm vào lòng đất
Nụ cười nức kẽ móng chân

Chín mươi ngày
Lời đàn môi se sẽ
Hồn tôi đi miết không về

Tôi xa núi gửi hồn ở lại
Một ngày lạc tiếng từ quy.


Ngồi Bên Bếp Lửa   
                       
Võ Ánh Hồng

Ngủ ngồi bên bếp
Ới à ới a
Ngủ ngồi
Ngủ ngồi bên bếp
Khói không xè mắt
Không ai bảo lười
Ơí à ới a.

Ngủ ngồi bên bếp
Cơm sôi
Ngỡ tiếng khèn ngày hội
Đám trai làng vây quanh xoè ô xoè hoa xoè nụ cười em chọn
Lùng bùng lửa ấm
Phập phùng ngực con gái con trai
Ới à ới a
Ngủ ngồi bên bếp.

Ngủ ngồi bên bếp
Giấc mơ thường ấm
Mùa đông và giá lạnh không thể nào bủa vây
Ới à ới a
Ôm mình bên bếp
Ấm thân ngủ ngồi.

Khụt khịt khụt khịt
Khét mùi cơm khê
Ới à ới a
Con dâu vụng việc
Con dâu ngủ ngồi
Ới à ới a.

Gác giấc mơ lên sàn bếp
Hôm sau ngủ ngồi
Ới ới à a.

LÀ AI?

Trương Hồng Tú

Con vật đậu trên cành táo
Vắt vẻo
Mày biết hót
Biết bay.

Đúng thế!
Ở đây chỉ mình mày bay được
Tao không thể
Không có nghĩa vụ

Nhưng mày tin không?
Tao có thể trồng giúp mày một cái cây to hơn thế
Có thể ngày ngày
Giúp mày cất cao tiếng ca
Hoặc giả
Tao có thể bắt mày
Bẻ cánh
Để mày không có gì hơn tao.

Mày sa vào cái lưới tao chờ sẵn
Dọn đến ở một căn nhà xa lạ
Những chấn song và tí xíu thức ăn được dọn
Mày vẫn hót
Vẫn nhảy nhót
Vẫn bay
Không xa hơn được
Tao làm thế
Con người làm thế
Nhưng muôn đời
         vẫn là động vật không biết bay

Hoài niệm nhà  
    
Vi Văn Chôồng

Căn nhà tôi
cửa sổ khoét tròn
gió lùa hu hú
có bầy anh em xứ lạ
tìm về uống rượu nghe thơ

Căn nhà tôi
cửa sổ gió lùa
con chim non ngoài thềm gãy cánh
tôi lưỡng lự ngỡ mình mắc tội
đem chôn cuối vườn bên gốc nhãn tháng hai

Ngày ấy em chưa về
Tôi ví mảnh trăng làm chiếc bánh
Mơ hạt cơm bùi thuở đói dắt deo

Ngày ấy em chưa về
Căn nhà rộng thênh thang đàn đom đóm đêm thắp đèn mở hội
những đợt gió mùa về chia niềm nỗi
tôi đi gần nửa cuộc đời
chưa hết chiều dài xà ngang xà dọc
con mắt nhĩn săm soi

Căn nhà tôi
cưa sổ gió luồn
ngày em về bầy anh em rủ nhau trốn biệt
tôi còn em và lũ thạch sùng bẳn tính
khi đêm về kể khổ cùng nhau
 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2013 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com