Chùm thơ của nhà thơ Trần Hoà Bình

Một mình ngồi buồn thương nhớ anh, lật tìm trong đống sách vở tư liệu, thấy một số bài thơ của anh đã từng công bố trên sách báo. Bài xa nhất là bài Khi mùa mưa đến được tuyển in trong Thơ 1980-1985 của NXB Tác phẩm mới - Hội nhà văn Việt Nam, 1985. Hai bài còn lại viết trong khoảng mươi năm trở lại đây. Khi Bài hát ru hoa sen mới ra đời, tôi cả quyết với Trần Hoà Bình rằng : “Đây mới là bài thơ hay nhất của Trần Hoà Bình, còn trên cả Thêm một”. Tôi vẫn giữ nguyên nhận định này cho đên bây giờ. Vietvan.vn xin trân trọng giới thiệu chùm thơ ba bài của nhà thơ của Trần Hoà Bình cùng bạn đọc (VG).

BÀI HÁT RU HOA SEN


Ngủ đi những đoá sen 
Sen mọc bên nhà em 
Đêm nay Từ Sơn ta nhớ 
Đêm nay Từ Sơn còn nhớ ta? 

Ngủ đi những đoá hoa 
Giấc mơ yêu nồng thắm của ta 
Hết khổ đau lại chập chờn hy vọng 
Hạnh phúc là gì, hạnh phúc có thật không? 
Ôi những đoá sen dè dặt cánh hồng... 

Ngủ đi những đoá hoa vợ chồng 
Ta ru hoa một đêm dài đơn độc 
Và em nữa, đã bao giờ em khóc 
Trước hồn sen trong vắt một ước nguyền 
Trước những cánh sen quay trong gió như thuyền? 

Ngủ đi - nhưng đừng vào lãng quên 
Những đoá hoa sen ta hái về chậm trễ 
Ta yêu em mà không sao thưa được 
Sen ngủ trong bình em thức trong ta... 

Ngủ đi những đoá hoa lạ nhà 
Hãy mơ giùm ta một mùa hoa đôi lứa 
Đêm nay hồn ta hé mở 
Nhớ một đầm sen 
Thổi gió dài tóc em...


KHI MÙA MƯA ĐẾN


Sông đã phổng phao trời đẫm ướt
nắng không kỳ hẹn mỗi khoang đò
khi mùa mưa đến, mùa mưa đến
trống gõ vô hồi lá chuối tơ.
Gặp gỡ mùa mưa lòng trẻ lại
làng ta tươi tốt một triền đê
thở mãi không cùng hương đất bãi
mưa như gót trẻ kéo nhau về.
Rơi trên mái tóc rơi trên lá
xen lẫn hạt vui với hạt buồn
trong mưa chỉ thấy lời yên ả
tít tắp trùng khơi với thượng nguồn.
Chân đi trên cát bàn chân hát,
nhân hậu làm sao những bãi bờ
chiều nay, và đến ngày tóc bạc
bãi nâu ngô thắm phấn bay mờ…
Mưa tới, xoà tay ta mải đón
ròng ròng hy vọng những mùa no
ôi mùa mưa đến, mùa mưa đến
ta hoá phù sa mỗi bến chờ.
Và em? Lẽ nào không thể nói!
tóc ướt như ngày mới chớm yêu
khi mùa mưa đến em ra bãi
ngô mía đôi bờ xanh vút theo…


Chu Phan, 3-1981


SƠN TÂY MỘT PHÍA

Mưa nhè nhẹ rất thương choàng lên phố nhỏ
Những chiếc lá bàng trong ngõ vắng lang thang
Thành hào cũ phong bao một bài thơ cổ
Chẳng biết dành tặng ai, yên tĩnh quá chừng!

Bỏ lại sau lưng những dặm dài cát bụi
Những ưu phiền, thành bại tuổi ba mươi
Mẹ ơi mẹ con lại về bẻ củi
Bữa cơm chiều cuối năm nghe lửa réo quanh nồi.

Chúng con như những chiếc lá bàng phiêu du trong gió
Vẫn khát nửa hồn mình được yên tĩnh tựa chiều nay
Em hiền dịu rất thương lấy chồng nơi chân núi
Biết xuân này có trở lại Sơn Tây?

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2013 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com