Chùm thơ của Vi Văn Chôồng

NGƯỜI THƠ TRONG XỨ SỞ BUỒN

 

Đối với mỗi phận người, nếu may mắn sẽ có được những đắp bồi, hân hưởng, đền bù; nhưng có khi vì duyên do nào đó lại chỉ nhận về những vỡ đổ, thua thiệt, tàn phai.

Có thể đó là tình trạng có thực, hiện hữu, nếm trải. Cũng có thể từ/do một cái nhìn, một cách cảm nhận nội tại, bản thể.

Vi Văn Choồng, một gã trai người Thái, sinh sống ở vùng núi Nghệ An, không rõ vì đâu chỉ thấy đời mình và sự sống quanh mình cứ lặng lẽ trôi dần vào vắng lặng, khuất chìm, xa hút. Như thể tất cả bị xóa đi, bị lấy đi không lưu dấu vết. “Ngày mai/Tôi không còn email cho bạn”, “Một nét phác con là ngọn cỏ”, “Căn nhà vắng bóng ông”…Đến cái thứ tàn tro của ngọn đuốc tình đêm trước, vật chứng của lòng yêu cũng đã bị chim núi nhặt xóa đi theo cách vô tình mà thật phũ phàng.

Cây bút này thường thiết lập tứ thơ theo trục thời gian: khắc trước/khắc sau, hôm nay/ngày mai. Trước thế này mà sau đã khác. Hôm nay đang độ mà hôm mai đã tàn.

Bởi thế, thơ sinh ra chính là để neo giữ sự sống này với tất cả sức mạnh và vẻ đẹp của ngôn từ.

Bởi thế, mới hiểu vì sao thơ Vi Văn Choồng chủ một điệu buồn tràn lấn. Ngay cả khi viết về một ngọn lửa, một cánh buồm màu đỏ vẫn không thoát được điệu buồn. Hồn thơ này đã bị câu lưu ở xứ sở buồn.

Vi Văn Chồng (Hữu Vi) sinh 1983, tốt nghiệp ngành Viết văn – Đại học Văn hóa Hà Nội, năm 2009. Hiện sống và viết ở Con Cuông - Nghệ An.

Vietvan.vn trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh.

 

 

TÀN LỬA

 

Lập lòe đuốc lửa
Anh đi tìm em
Đi trọn một đêm
Đi tròn hai đêm
Lập lòe đuốc lửa.

Đèn không sáng cửa
Biết em ngủ rồi
Anh dụi tắt lửa
Quay về đi thôi.

Biết là sẽ nhớ
Biết là càng thương
Gửi bên bậc cửa
Chút tàn đuốc vương.

Biết là càng thương
Biết là sẽ nhớ
Gửi vào vạt cỏ
Chút tàn lửa vương.

Sáng ra chim núi
Nhặt hết tàn rơi
Em tôi dậy muộn
Lửa bay về trời.

 

 

HÁT VỚI CÁNH ĐỒNG

 

Chào nhé
Cánh đồng của tôi
Đỏ tía cái hoa mào gà
Xa xăm cuộc đời đốm lửa

Mẹ cào cào ru con nằm tổ
Rả rích tiếng dế ru tôi vào đời

Mẹ thắp ngọn đèn soi con trong gió
Cha đưa mắt già tìm con trong gió
Mặt trời của tôi
Mặt người của tôi
Luống cày ngày mưa bát cơm ngày bão

Cánh đồng tháng ba
Cánh đồng tháng bảy
Ru con một mình cào cào rã cánh

Cánh đồng mùa đông 
Cánh đồng ngày hạ
Bông hoa mào gà còn yêu sắc đỏ.

 

 

NHỚ MÀU

 

Mai này sẽ xa màu gió
Trên bờ cây phía hoàng hôn
Có đôi sẻ rừng về muộn
Vừng trăng ló mặt đầu non

Ngày mai sẽ xa màu nắng
Cuối sườn xuân mạ vừa xanh
Mẹ cắp ô hồng xuống chợ
Bán đi tí chút nguyên lành.

Mai này xa màu mắt ấy
Nhìn từ ô cửa hừng đông
Thấy cánh hồng hoàng sao vội
Xa, xa dần cuối con thung.

 

 

BIỂN CỦA NGƯỜI TUỔI NGỰA

 

Em kể chuyện biển
Bằng câu hát khắp của bà tôi
Biển ơi
Là lá trầu nhé
Con thuyền là hoa cau trôi...

Muối vị cay ngọn sóng gân lá
Khi người tuổi ngựa đi qua năm ngựa
Con thuyến thả theo lời Khảm Hải

Biển là chiếc rá xúc tôm
Sóng và khơi chỉ một nẻo về
Có cánh buồm đỏ chót
Nhô từ bông chuối bên khe.

Anh lính đảo thổi sáo
Trên chiếc thuyền hạt cau
Vập vè vập vè

Người tuổi ngựa ngồi hát
Trên ngọn sóng lá trầu
Phải không, người tuổi ngựa?

 

 

CHUYỆN CHÂU MỘC

 

Người kể chuyện Châu Mộc
Khi những dấu ngựa mờ bụi rồi
Tôi thiếp ngủ trong vành ô xưa
Ngày người còn thiếu nữ?

Người bảo tôi thổi một khúc khèn
Cất lên tiếng lép bép than củi
Ai gọi mùa lạnh về kìa.

Châu Mộc có chú bò hoe nắng
Thổi tiếng khèn của tôi
Tiếng sáo khắp nơi cùng hoe nắng
Báo hiệu một chiều sương buồn.

Trẻ mục đồng cười khanh khách
Thiếu nữ cười khanh khách
Như tiếng vỡ vì sao mọc sớm

Ngày mai khi hết đêm Châu Mộc
Người nhớ nhắn dùm nhé
Tiếng khèn tôi vùi vào giấc ngủ
Có bóng chú bò hoe nắng
Có vạt áo người xanh
Xanh.

 

 

EMAIL TỪ MƯỜNG TIÊN

 

Ơ kìa
Gió đã mang tôi đi
Đến mường tiên
Không kịp nói lời giã biệt bạn

Nơi đây mặt hồ xanh lam
Đàn nhạn núi tìm về chao liệng
Có bóng Bạn phía bên kia đáy hồ
Nơi ấy không gian cũng không thực

Người ta kể với tôi về ngày đã qua
Nhưng đích thị là ngày mai tôi sẽ sống 
Quá khứ trêu đùa sau vai áo
Kéo tôi đi về ngày mai.

Ngày mai
Tôi không còn emai cho Bạn
Tôi ngồi trên lưng ngựa bạch
Phiêu du khắp mường tiên.

 

 

CÚI XIN MẸ CON VỀ NẰM TRONG NÚI

 

Cúi xin mẹ con về nằm trong núi
Qua thu này dâng nước mắt cho cây
Ôi chim nhạn cuối rừng sao bay vội
Con đười ươi vẫn ngằn ngặt gọi bầy!...

Nơi thung sâu hóa máu mình cho gió
Hòa thân tàn trong tiếng cú kêu đêm
Khi sương rụng rã rời trên trảng cỏ
Con bơ vơ tan trong dải nắng mềm

Giữa tham tàn bủa vây và giông bão
Con chỉ còn là một chú gà lôi
Sải đôi cánh qua những rừng hư ảo
Rồi chảy tan nơi thung lũng khóc cười.

Thôi đành vậy hóa thân cho sương móc
Hóa thân tàn cho cây cỏ chim muông
Còn chi nữa những tàn tham, cười khóc
Không cơn mơ, không còn chút thoảng buồn...

 

 

BÊN NHỮNG MẶT NGƯỜI LƠ PHƠ BỤI

 

Căn nhà sẽ rất rộng
Nếu một ngày vắng ông
Căn nhà 
Sẽ rất rộng...

Đời sẽ mãi mùa đông
Khi con ngồi nhớ mặt trời.

Một sải tay
Nghìn sải rừng, sải núi.
Nghìn vạn sải âu lo
Chẳng là gì khi căn nhà trống vắng...

Con sẽ chỉ còn biết ngồi nhớ mặt trời 
Bên những mặt người 
Lơ phơ bụi.

Khi căn nhà vắng bóng ông...

 

 

NÉT PHÁC MẸ

 

Mẹ 
Phác một nét đưa con ra cánh rừng
Phác một nét tiễn con về cuối núi
Mùa này lũ ngập ruộng vườn

Bàn tay mẹ huơ làn mây
Những ngày núi sụt sùi cơn nấc
Mùa qua hạn về xám nghét
Bậc thang nhà sàn rinh rích kêu

Mẹ 
Mùa này lũ ngập núi
Mùa qua hạn về rừng xám nghét
Một nét phác con là ngọn cỏ
Chìm theo câu hát khắp xưa

 

 

VỀ CÚI LẠY NGÔI NHÀ XƯA CỦA MẸ

 

Sáng hôm nay thật lạ
Một bàn tay nói bỏ tôi đi
Về cúi lạy ngôi nhà sàn của mẹ
Cúi lạy lũ gà vô ưu...

Triền non xanh dắt tôi đi mãi
Dấu chân nai xóa sạch lối về
Mai em mang lá trầu đi gọi
Gói vào giấc mộng đêm trăng

Sáng nay hoa ban thôi nở
Cuối triền xuân sắc trắng úa mòn
Cô bé bản xa gùi mây đi miết
xóa nhòa dấu chân nai

Về cúi lạy ngôi nhà xưa của mẹ
Ngôi nhà vắng gió từ lâu...

 

 

                         V.V.C

 

(Văn Giá tuyển và giới thiệu)

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com