Chùm thơ mới của Lữ Thị Mai


Mai tốt nghiệp Viết văn K10 ra trường tính đến nay chừng đã  6 -7 năm. Ban đầu cũng làm hết cho báo này báo nọ, sau mấy năm, Mai cắm vững chân ở báo Gia đình và xã hội. Ấy là nói chuyện mưu sinh. Còn chuyện văn chương, Mai vẫn đều đều. Ngay từ cuối năm thứ tư, Mai đã cho ra mắt tập thơ mang tên “Giấc(2010). Sau 5 năm, Mai tiếp tục công bố tập thơ thứ hai có tênMở mắt rồi mơ” (2015). Rồi cũng năm này là tập truyện ngắn-tản văn “Hà Nội không vội được đâu”. Từ độ ấy đến nay, thơ Mai vẫn xuất hiện đây đó trên những ấn phẩm thơ có uy tín trong làng thơ Việt Nam, trong các sinh hoạt thơ quan trọng trên địa bàn Hà Nội. Ban đầu thơ Mai mang cái chất mượt trong của lụa, sau dần, cùng với những cảm nghiệm về đời sống và nghệ thuật, thơ Mai đã chất chứa những hoang hoải bản thể, có khi như nén lại, như quẫy cựa, chực tuông phá một cái gì không xác thực…Tất cả được hiện lên trong một vẻ đẹp chữ tiết chế và chuyên nghiệp. Nhờ đó mà thơ Mai đã xác lập được một sắc điệu riêng trong trùng trùng thơ trẻ bây giờ.

Mới đây, cây bút trẻ Lữ Thị Mai đã chính thức được kết nạp Hội viên Hội nhà văn Việt Nam (2017).

Xin chúc mừng nhà thơ Lữ Thị Mai và trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của chị cùng bạn đọc (Văn Giá).

 

 

Gần giống một khúc rời

 

Ngày nắng 40 độ
viết chín nghìn kí tự
chữ hôn mê trong đầu
thế mà ta đẩy chúng đi

 

ai dám lụy những ngôn từ hấp hối

 

Linh Đàm nắng đục hơn sương
lăng mộ đá vẳng lời sân hận
cạnh đó còn ngôi biệt thự
lâu rồi ta chẳng ghé chơi

 

cỏ mọc quá đầu người
mối tình xanh mật báo
hồn sen thơm người bán dạo yểm bùa
phảng phất chén trà xưa bi lụy

 

khi thân rồng quẫy nước đằng đông
chuôi kiếm vung lên bung dải lụa hồng...
tất cả im lìm long mạch
ta trách nhau rồi ta sẽ đau buồn

 

40 độ thêm hồ nghi cơn sốt
bát cơm đơm bên bếp quạnh hơi người
cỏ vệ hồ rối bời ngột chữ
ta chỉ biết đi và đi

 

đi để thấy mình đang sụp đổ.



 

Mùa thu. Cá!

 

Đàn cá chết ngạt trong giấc mơ
nay nổi kín mặt hồ
đâu phải bây giờ
chúng ta mới bị bủa vây bởi muôn vàn nỗi sợ

 

ở cuộc triển làm nọ
bộ xương cá túa ra thành những con đường
tận cùng là mũi nhọn
vừa xem vừa đau

 

buổi chiều nào đó bên nhau
mùa thu cạn đàn cá bơi ngược nước
lượn quanh từng ngôi mộ cổ
chớp mắt câu bóng người

 

trên bờ cỏ ai nghìn đời câu sóng

 

tình yêu và thù hận
gươm giáo và mỹ nhân
vết dấu thủy thần
đuôi cáo vờn chạng vạng…

 

lòng hồ ứ đầy bí mật
chẳng còn chỗ cho đàn cá ẩn mình
- trước lúc bị bức tử
chúng tôi muốn tìm cái chết đã lâu
vì dưới ánh mặt trời
không thể sống nổi trôi vất vưởng

 

câu chuyện này chỉ là giả thuyết
cho cuộc hồi sinh giấc mơ
khi bí mật ken dày mặt nước
khi người người nhìn nhau không chớp
cố tìm một câu trả lời. 

Không đề

Những đóa hoa nức nở gọi tên mùa
những giọt mưa đóng băng từ ý nghĩ
soi vào đâu cũng gặp mặt người
nỗi quặn thắt mang hình hài tháng Chạp

mây cũ tiếc gì gửi mộng qua đây
ta chăn ấm bạn đường xa mất ngủ 
trú nhờ mái hiên khô miệng 
lời nói vụt bay hò hẹn lẻ bầy

rốt cuộc lũ chim cứ là không tổ
bao năm bay lơ chơ
có gì thức bên trong nỗi sợ
mắt ráo không trí nhớ đọa đầy

người tìm một sắc màu minh họa
như tuyết trắng bao la
cho tiến hóa xót xa
tươi ròng băng giá...

 

Halloween đỉnh núi

Nỗi đau vây lối mù sương
đường đêm hắt heo mưa bụi 
halloween mình đeo mặt nạ
ta chẳng nhận ra vì ý nghĩ mơ hồ

đêm ấy họ vui cười đỉnh núi
vực sâu ta lơ đễnh xuôi lời
đã chung hẹn đường lên dốc cũ
đám rước đèn bí đỏ chờ nhau

cầu Quỷ thiên di kiếp người đi lạc
ánh sáng phố mây tự bấy lòng vòng
kỷ niệm rớt như trái hồng chín mọng
nửa trên cành dơi treo lại dành trăng

lâu đài đá túa ra bầy trẻ nhỏ
chúng dành ăn dành chơi dành cười
chán chê tựa gốc thông thiu ngủ
riêng ta nghe gió đang già

hết cuộc vui ta tìm mình chẳng thấy
đặng đừng hoa muối mòn vai
con đường thẳm trượt dài đỉnh núi
dẫn vào ta cái chết nửa vời

nửa còn lại trốn phía sau mặt nạ
không phải mình nước mắt mới tìm ra.

Sinh nhật

 

Thời gian ấm hơn gỗ mục

chiều đông Vĩnh Phúc phố nâu trầm

ở đó nhà sàn tượng đồng xám lạnh

đôi điều giá buốt lanh canh

 

nàng bước ra từ tranh gẩy điệu đàn á phiện

rút cạn đảo điên rồi khiến ta quên

chín bậc núi rừng chín tầng biên ải

chín bậc đàn bà chín tháng hoài thai

 

bấy giờ bao nhiêu tuổi

hay ta không tuổi như nàng

gáy sơn nữ xăm hình hoa dại

cười thăm dò găm lại mũi tên

 

ta chẳng nhớ nơi mình tìm đến

cũng chôn vùi tiền kiếp xưng danh

ta với nàng cách một bức tranh

nhận nhau bằng phù vân núi lở

 

hôm ấy sinh nhật ai chẳng nhớ

giữa hoang tàn nến cháy nhởn nhơ.

 

Những mùa hoa bên ngôi nhà hoang

 

Nở bình thản trong kiếp người chạng vạng
cô gái ấy đêm đêm trở giấc
khuôn mặt xa khơi vời vợi bão bùng

 

chẳng ai trông thấy nàng ngoài một người lính trẻ
anh đến nơi này xin những khóm hoa
máu đỏ chảy vào lòng biển mặn
con tàu đi không qua hải đăng

 

hoa đã nở tận cùng đất lạ
người lính cũng quên cả dấu chân mình
ngôi nhà hoang trên hòn đảo nhỏ
tưởng niệm bằng ngói cũ thềm rêu

 

người sống đến xin hoa kẻ khuất
kẻ khuất âm thầm thắp vệt bình minh
đêm bí ẩn như lời hò hẹn
khăn áo mềm hơn nếp biển xanh

 

đâu biết ai còn ai mất
hoa đảo xa là hoa của quê nhà
người mộng mị thấu ta từng tấc đất
nên mùa hoa cứ thế mặc nhiên buồn.

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com