Chùm thơ của Nguyễn Thị Kim Nhung


Là học viên Viết văn K13, ngay từ khi đang theo học ở trường, Nhung đã có những bài thơ đằm thắm, nặng chất suy cảm, nhiều sáng tạo. Thơ Nhung ngay từ đầu đã biết hướng vào đời sống, hướng vào thân phận con người một cách trách nhiệm và có nghệ thuật. Con đường sáng tạo đang còn rất dài phía trước. Tôi tin thơ Nhung sẽ cắm được những dấu mốc riêng biệt của mình. Giải Tư cuộc thi thơ 2015-2016 của Văn nghệ quân đội dành cho cây bút trẻ Nguyễn Thị Kim Nhung là một dấu mốc đẹp đẽ đó. Xin chúc mừng và trân trọng giới thiệu chùm thơ đoạt giải của tác giả (Văn Giá).

 

Có một ngày

 

Ngày ý nghĩ con quay về xóm núi

nơi cha cuốc đất mỗi ban mai

giấc mơ con chưa ra khỏi vết đêm

tỉnh thức trong tiếng đá va lưỡi cuốc

 

Căn nhà phên liếp

mỗi mùa nghiêng một hướng

cha buộc bịn chống đỡ bằng những lời răn

lòng con thành nứa cật

 

Trung du là tiếng thở dài

những quãng đứt khiến núi đồi mỏi mệt

người yêu nhau đến giữa lưng chừng

khóc than lời sông suối

 

Đêm khải mặc trong bài ca im lặng

không chuyển động vẫn đến được ngày mai

cha rít điếu làm gì

đã rỗng lòng tre trúc

 

để bây giờ con còn nghe lảnh lói

khuyết thiếu một dải đêm

 

Cha bảo con gái trung du

phải biết ăn rau đắng

bởi không tin vào những ngọt bùi

con không nghe, con đi tìm cỏ mật

mun mút mùa ăn năn

roi cha gác bếp còn lằn ấu thơ.

 

 

 

  Gốm

 

Không tin mình là đất

xù xì, lầm lẫn, đa mang

nỗi buồn trồi lên óng ả

 

Đã xa chuyện của bếp

lửa chập chờn vẽ mãi vào đêm

đừng cời thức lặng im cát cứ

lên ngôi từ thuở tro tàn

 

Bóng một người mất ngủ

ngồi canh giữ giấc mơ

lầm lẫn từ đây ẩn khuất

 

Ai tin lời tĩnh vật

giữa ồn ĩ bán rao

 

Bầy chim muốn về trời

không qua được quãng vắng mùa thu

hàng cây nghiêng mãi

bóng chưa sang mùa hè

nai vàng uống nước

rỗng lòng bình vôi

bao đời vương giả

không đầy kiếp tôi

 

Lại nghĩ về đám cháy mùa mưa

rơi tự do trên cánh đồng thô tháp

không ai khan khát ngoài ta

những bí ẩn trở nên tẻ nhạt.

 

 

 

 

Chứng nhân

 

Sự thảng thốt đẹp tựa nỗi đau

Trên khuôn mặt những người đi vắng

 

Tháng Hai đến từ im lặng

Ồn ào ở phía khói sương

 

Ban mai gọi tên màu sắc

Màu sắc cúi đầu trước trắng đen

 

Đừng đánh trống khua chiêng

Người đi vắng không về từ đó

 

Bao năm lối về vẫn cỏ

Tháng ngày sắp sửa xanh xao

 

Đêm qua bầu trời hé cửa

Đám mây lặng lẽ bước vào

 

Nếu chọn mây làm cột mốc

Tháng Hai có hóa cơn mưa

 

Phía nào cũng nhiều thao thức

Dòng sông thấm ướt đôi bờ

 

Đá núi từng là nỗi nhớ

Mềm và ướt dải biên cương

 

Nhiều năm cựu binh còn nhắc

Phía nào cỏ cũng chắn đường

 

Sau cùng những người đi vắng

Chìm vào phía lặng im

Trả vẹn nguyên cho những điều không trọn.

 

 

 

Trước những ngôi mộ dọc biên giới

 

Đừng nhìn xa hơn phía ấy

còn nhiều đôi mắt chong đêm

họ thầm thức vì khói nhang say ngủ

ai lay những vạt cỏ mềm

 

Không mơ những giấc dịu êm

nằm trong đất họ còn mải bắn

những đường bay chao chát chân trời

chân trời không phải là điểm đến

 

Mọi con đường dẫn vào bóng tối

khúc đoạn nào cư ngụ ban mai

lịch sử không xếp hàng trên giấy

đi bao lâu chưa đến Kỳ Cùng

 

Không còn cổ tích

để người vẽ lên trời nước mắt

gặp lại lòng mình những cơn mưa

cỏ cứ xanh ngằn ngặt đến giờ

cỏ mọc không cần biên giới

 

Họ đến đây như một bến đợi

chước mưu nào cũng dự cảm rủi may

những được mất mang tên Tổ quốc

đều hóa bia im lặng nơi này

 

Dòng sông cứ miệt mài chảy ngược

trả cho nguồn những bí ẩn ngàn năm.

 

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com