Chùm thơ của Đàm Thùy Dương


 

Ngôn ngữ của đại dương

Thì con cá nhỏ vừa nói đấy thôi

Đại dương đang tự vẫn

Bằng con chữ sai chính tả

Nên không?

 

Thì sẽ chết quỳ dưới câu nguyện ước

Bên đôi môi che vết nứt mặt trời

Nơi yêu nhất.

Thương nhất.

Nồng nhiệt nhất.

Cũng là nơi bỏng rát

Nhất.

Một dòng thơ

 

Thì sẽ bên anh nơi Thượng đế cười khan

Hơ?

Chẳng có gì chia cắt được phát âm

Và tiếng người vô lối

 

Thì đại dương vừa thở khối nhạt nhòa

Ra san hô hóa đá

Cứ sống và để lại thanh âm khô nát

 

Thì sẽ yêu điên nơi không lời.

2012

 

 

Đếm

 

Ai đó làm ơn chăm chỉ đếm từng mùa thu neo đơn

 

Mưa ngủ nướng mỗi ngày

Cánh cửa nâu sáng phẳng lì trong thế giới mọi thứ đều gồ ghề và có màu tối

Ngay cả đôi mắt em

 

Dự định như trầm kha

Đôi khi mùa thu sáng rỡ

Ơ hay

Sao chỉ là dấu vết còn lại của cú phanh gấp ngày hôm qua

Bởi chiếc xe gắn máy cứ điềm nhiên lăn trên ngày say đắm

Qua vết môi hôm xưa

Dẫu đã tan thành từng phân tử

 

Ai đó làm ơn chăm chỉ đếm từng vết môi hôm xưa

Trên cánh cửa nâu sáng

Thế giới tối sầm

Mùa thu đã neo đơn

Lại rất già

Và đang tan như từng phân tử nhỏ

 

 

 

Bài thơ để dành

            Khi ngoại và cậu vừa ra đi còn mình thì không viết nổi một bài thơ

Khi nỗi đau quá lớn để viết một bài thơ

Tôi thường khóc

Khi ngón tay nhiều rũ rượi vì buồn

Tôi để dành bài thơ

 

Bài thơ để dành thường không dài

Tôi đã quên hết trong nước mắt

Nó có một hình hài

Trong nỗi đau màu khối và trong nhiều cơn buồn được cấu tạo từ tôi

 

Đây không phải là bài thơ để dành tôi chưa bao giờ viết

Đừng hiểu nhầm

Đây chỉ là vết đọng của chia ly

Tôi đã xa một người, rồi một người, rồi sẽ thêm một người

Rồi sẽ thêm một người

 

mà bài thơ để dành vẫn thiếu nội dung

thiếu chữ và thiếu ý

thiếu tứ và thiếu sự mượt của ngôn từ

thiếu lý do và tiểu sử

 

nhưng

tôi đã no nê buồn thương và bất lực

trong mất mát và thiếu thốn,

tôi quyết định để dành bài thơ này

một bài thơ trống không

 

 

ở sân bay

chờ ngày đến ở sân bay Kuala Lumpur

 

chúng ta đã chờ mặt trời đến ở sân bay

nhiều nỗi buồn ngang nhiên qua lại

em gối đầu trên vai anh và chúng ta chẳng nói

người cứ đến rồi đi

 

trái đất rộng không anh?

chúng ta đã chờ mặt trời vô tận thời gian, mặt trời thường bận

như hôm nay, ánh sáng ở sân bay nhiều thương phiền nhiều ngơ ngại

lạ nhất từ khi em sinh ra

hình như mặt trời sợ bước đi hình như chúng ta im lặng

hình như anh biết chính xác bao nhiêu rộng bao nhiêu dài

mà không nói với em

 

chúng ta vẫn chờ ở sân bay

nơi mặt trời u hoài không bao giờ đi cũng không bao giờ đến

cũng như đêm cũng như ngày cũng như người cũng như mờ cũng như gian dối cũng như chia xa cũng như ngưng đọng

lúc nào cũng giống nhau

 

vậy mà chúng ta vẫn chờ vô tận của mặt trời, ở sân bay vô tận

anh chẳng bao giờ  nói với em

thế giới rất dài

2016.

 

 

Bò Yak

Cao nguyên ấy là nơi tôi chưa từng đến. Tây Tạng.

Yak ơi ngủ đi

Dù trên đỉnh đồi máu đỏ còn lửa cháy

Yak im lặng, mình nghe im lặng

Bọn mình cùng nghe im lặng vì thanh âm đã mỏi nhừ

 

Yak ơi

Ngày mai khi bình minh vừa thong dong đến

Mình sẽ cùng nhau thăm cỏ xanh

Bình nguyên mênh mông vậy

Huyền minh mênh mông vậy

Mình và Yak cũng vô cùng mênh mông vậy

 

Yak ơi ngủ đi

Đêm nay thanh âm sẽ bao dung và im lặng trong cơn ngủ

Bọn mình cùng giả vờ chưa biết bạo tàn

Mình và Yak sẽ ôm lấy cỏ xanh

Bình minh nhân từ đến

 

Yak ơi

Đỉnh đồi máu đỏ rồi cũng tan trong bình minh hiền lương

Mình và Yak chỉ là ghét cay đắng bạo tàn gian dối

Bọn mình không dung túng mịt mờ thanh âm nữa

Ngày mai,

Mình và Yak sẽ cùng thăm bình nguyên

Và mênh mông cỏ xanh

2016

 

 

chuyện đó buồn đến thắt lòng

 

kể từ lúc, xa quê hương một lần

thế giới em đến ngọc ngà hèn hạ

đâu ai cho em biết chỉ duy nhất con đường lên đỉnh núi

trăng xa và rất mờ

 

thành phố rộng quá

không mơ muốn nào còn bám víu đôi chân size sáu rã rời lạnh nhạt

em đơn phương để lại bên cạnh những vóc dáng khổng lồ

nỗi buồn khẩn khoản

từ lâu đã vô tri

 

thành phố xa quá

biển thì mờ bàn tay em thì nhỏ

ngôn ngữ lạ thì như sấm rền thích dâng tặng cơn mưa

rồi ngày xưa cũng lạ

 

rồi một lần xa quê hương cũng lạ

thế giới em đến không phải là thế giới

vì duy nhất một con đường xa vợi

em phải đi

lên đỉnh núi xa vời.

2015

 

 

Hai mặt trăng

Đọc 1Q84 và Hirakumi

Đang bắt đầu có hai mặt trăng

Trên bầu trời trong thế giới của em

Em vẫn thường có anh

Nhưng hai mặt trăng tròn sáng và lạnh vô cùng

 

Giữa đêm của em và anh

Hai mặt trăng đang đùa giỡn trong bóng tối

Cùng nhau trượt cầu trượt, chơi đu quay trong công viên kỷ niệm của chúng ta

Chúng vừa hôn nhau

Cũng trên bãi cỏ của chúng ta

 

Em sở hữu hai mặt trăng trong thế giới của mình

Còn chúng lại nuốt trọn ký ức của em và anh

Bên nào đau hơn lạnh hơn sắc hơn và buốt giá hơn

Hay sự đảo ngược mới là thế giới thực

 

Thế giới ấy không có anh

Mặt trăng là duy nhất

2014

 

 

Trong ánh sáng u hoài

 

Thở đi đóa tường vi cũ

            Tường rêu úa rất đàn bà và ngạt

            Chẳng ai sống được

            Thêm một ngày với mùa cứ lững chững đi qua tâm trí mơ mộng của bình thường

 

            Cứ thở thêm đi đóa tường vi cũ

            Vị tha chưa từng đến và đi

            Sao bóng dáng vẫn hằn

            Hay có sẵn

            Cứ thở thêm

 

            Rồi quên đi đóa tường vi cũ

            Tường rêu úa rất đàn bà và ngạt

            Tắt trong ánh sáng u hoài

            Như tất cả rồi tắt đi

Cao cả nhất là kỷ niệm

Chẳng ai phán xét nổi quá khứ trong thân thể đau thương đang chảy dòng rêu úa ấy

            Cứ thở thêm một lần thôi

 

            Thở đi đóa tường vi cũ

            Mai đã chết trong ánh sáng u hoài

31-05-2012

 

(Nguồn: Rút trong tập “Trong ánh sáng u hoài”, NXB Hội nhà văn, 2016)

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com