Chùm tản văn của Lâm Quỳnh

                            

                                        Mưa phía quê nhà

                                                                              

            Đêm, nằm  nghe tiếng mưa rơi rả rích. Mưa cho thỏa những khát cháy của ngày. Mưa cho ướt những con đường vàng lá. Mưa cho những buồn vui của đời người lắng lại...

Mưa Hà Thành không nhọc nhằn, không ồn ào thác lũ như những mùa mưa miền Trung. Nhẹ nhàng, đằm thắm, sâu lắng đến lạ. Nếu mỗi mùa mưa miền Trung đi qua, để lại những dấu chân của sự lo toan và tất bật, thì mưa Hà Thành lại dễ mang đến một nỗi buồn lắng sâu. Nỗi buồn ấy cũng già nua như một Hà Nội cổ kính. Và tôi, bỗng chốc nhận mặt nỗi buồn cho riêng mình.   

Tiếng mưa đêm nay như những bước chân đi hoang. Và tôi, cũng giống như một người đi hoang, đang cố níu bóng mình về với những tháng ngày bên quê cũ. Trong đôi mắt xa xưa, tôi nhìn thấy mình đi trên cánh đồng mùa chín, với tay hái những bông lúa mọng sữa vàng hoe đang chờ theo mẹ về hong nắng ngoài sân. Tôi nhớ những cọng cỏ may níu vào gấu vải, khi chạy về phía chiều rơi trên đồi sim. Cả những khoảnh khắc thả diều cùng mấy đứa bạn chăn trâu trên cánh đồng tuổi thơ đầy nắng và gió. Cánh diều tôi ngày ấy đứt khỏi dây neo rồi, bồng bềnh theo những cuộc hành trình đi tìm khoảng trời riêng cho mình, mới chợt hay: tuổi thơ và quê hương sao giờ xa đến thế!

Đêm nay, ở một nơi xa vắng, tiếng mưa nghe sao mà thẩm lạnh vào tim. Thiếu thốn những bữa cơm ngày đông sum họp, thiếu hơi ấm của mẹ trong tấm chăn bông, thiếu tiếng cười em thơ và lời ru từ thuở đưa nôi bà hát. Nhớ quay quắt miền quê nào cằn khô đá sỏi vì nắng và gió lào hắt xuống quanh năm, nhưng những tấm chân tình của người quê áo vải vai sờn, bốn mùa đội mưa nắng, tắm gió sương lại mộc mạc, nồng hậu và đằm thắm đến lạ. Yêu biết mấy, bức chân dung quê nghèo với làn da rám nắng của những con trai, con gái, những dáng khòm lưng trên cánh đồng mùa gặt, yêu những lọn tóc còn vương nồng hương bồ kết trên vai, càng không thể quên những cặp môi nhai trầu tươi như thiếu nữ của các bà, các mẹ.

Chợt nghĩ về những hạt mưa bay nơi tháp cổ Mỹ Sơn, những hạt mưa làm rêu xanh phố Hội, những hạt mưa trên biển làm ướt mắt mẹ mỗi đêm, những hạt mưa trút lên cây lúa quê đang độ làm đòng... Nước mắt là mưa. Mưa là nước mắt. Ước gì, những bụi mưa ngoài cửa sổ len vào được tận phòng để nước mưa rửa trôi những ướt át nơi mắt, để ai đó không nhìn thấy một người ngồi khóc phía sau đêm.

Có một miền quê chang chang cát trắng, chang chang nắng mùa và những cơn mưa không về đúng hẹn. Có một miền quê khát những giọt mưa Hà Thành nhẹ nhàng, đằm thắm, sâu lắng... Nằm nghe mưa Hà Thành để rồi thấy thương hơn những mùa mưa xứ Quảng, miền Trung.

                       

 ---

  

Nhớ biển

                                   

Rồi một ngày con cũng đi xa, khi yêu thương vẫy gọi từ nơi khác. Phố biển cứ khuất dần theo bóng núi. Quê nhà mà hóa xa xôi. Biết làm sao để gần về phía biển. Mùa trăng đã vào những ngày già lắm, thuyền ghe sửa soạn lên bờ.

Sẽ vẫn là những buổi sáng ấy, sẽ vẫn là bãi bờ nơi ấy… nhưng giờ, không còn người phụ nữ đứng đợi cha ở phía thuyền về. Một mình thôi, những nhịp chèo bơi cứ đều đều lướt sóng. Những nhịp chèo như ai với kéo. Nặng và buồn.

Chạy cả một quãng dài tuổi thơ, vẫn không thấy cánh hải âu dập dềnh trên sóng. Ôi, loài chim báo bão, đường xa, mỏi cánh, không về… Những đôi mắt bao đời chỉ ngước nhìn mây trời, ngước nhìn gió lay ngọn cây, ngọn cỏ để biết sóng từ phía nào mà cuộn lên, bão từ phương nào mà tràn đến và giăng lưới nơi nào sẽ đầy ắp cá tôm. Cũng chỉ là “dự” thôi, nên đôi khi có những cuộc ra đi không hề được “báo” trước. Nước mắt người làng chài cũng vì thế mà mặn thêm.

Con cũng từ phía ấy mà lớn lên, cũng đã đôi lần lau đi những giọt nước mắt chát mặn trên mắt bà và mẹ. Thế nên, bến đỗ ngày về dù có hò dô mừng vui tôm cá, thì biển vẫn giữ của chúng ta những ký ức rất buồn. Cha ơi, sóng vẫn cuộn bờ, mây nhởn nhơ bay, biển vẫn xanh ngút ngàn trời nước ấy, nhưng tuổi cha giờ già lắm, tóc bạc nhiều sau mỗi chuyến ra khơi. Sẽ còn ai đón đưa khuya sớm, ai ủ cho cơm, ai rót nước chè xanh…Chúng con giờ như cánh chim, bay xa mà chưa biết mỏi. Hẹn một ngày về mà sao lần lựa mãi. Thương cha, đêm, gió tứ bề.

Con nhớ những mùa trăng, chạy níu theo cha đuổi loài còng biển. Chúng co chân chạy lủi, cha đào hang rồi nhấc chúng lên. Bên bếp lửa bập bùng, còn có những người hàng xóm. Những con cá nướng thơm lừng nối dài câu chuyện về những chuyến ra khơi. Dưới trời đêm đẫm sương, con nép vào cha cho lòng mình thêm ấm.

Thành phố này xa biển lắm cha ơi! Chẳng thể nghe tiếng sóng reo, cũng chẳng thể nhìn màu xanh ngút mắt. Trên tay con, những vỏ ốc, vỏ sò cũng như muốn cựa mình để về với ngày xưa.

Ngày xưa…đó là ngày khiến con nhớ nhiều về những người bạn. Trên bãi biển chiều, chúng con đã xây rất nhiều lâu đài cho hoàng tử và công chúa. Cổ tích được đưa vào trong những lâu đài cát, thêu dệt nên những ước muốn rất đỗi trẻ thơ. Giờ thì những hoàng tử và công chúa ngày xưa, đã ngủ một giấc dài trong kỷ niệm. Ngày xưa… đó là những buổi trưa hè lội chân trần trên cát bỏng, kéo con diều dán bằng giấy vở học là đà bay, là trò chơi xâu chông chông làm pháo, hái hoa muống biển kết thành vòng …

Ôi, chuyện ngày xưa thương nhớ biết bao nhiêu. Tiếng biển gọi rất gần, con sẽ về sớm thôi. Về với cha thôi, để mắt cha không còn những ánh buồn trông về cuối ngõ…

 

---

 

 

Đường về nhà…                                           

                                                                       

Vẫn ngôi nhà ấy, vẫn làng quê ấy, mà sao ngày ta lớn, đường về nhà như bỗng hóa xa xôi! Cũng là những hứa hẹn trở về sau mỗi cuối tuần, mỗi dịp lễ, Tết, nhưng dường như, hứa chỉ để… quên. Một lần, hai lần… thấy như mình mắc nợ. Rồi thêm những lần sau… bình thản đến thành quen.

Trong chiếc gương đảo chiều, ta thấy mình già nua, mỏi mệt, thương nhớ nhiều thêm và đầy lên những tiếc nuối không dừng. Những giấc mơ chập chờn sớm tối, bay lên, bay lên ngọt ngào ngày thơ… Con đường đất đỏ lấm lem, mẹ hay mắng ta sao làm bẩn áo; rồi úp mặt khóc một mình mỗi độ con diều giấy đứt dây; hoa cỏ ngoài đồng thơm mùi thật lạ, một góc làng quê yên bình… Giờ còn lại gì sau những đổi thay, quê hương đi lên với công nghiệp hóa- hiện đại hóa- đô thị hóa! Những dòng sông thu mình về phía khác; những con đường bê tông thẳng tắp, không ôm nổi một lũy tre làng; bãi bồi giờ thấp cao nhà mới; cánh diều nhỏ ốm nhiều ngày vì chẳng còn đất để chao nghiêng. Làng quê nhiều đổi thay, sao người ta còn canh cánh bên lòng những điều xưa cũ ?

Đường về nhà bây giờ thật lạ. Những đứa con quê dễ lạc giữa cổng làng. Bởi, nhiều ngôi nhà cao tầng san sát, cùng mang trên mình một kiểu kiến trúc hệt nhau. Bờ giậu, bờ rào chẳng còn nữa màu xanh, khi tường mới quét lên màu vôi khác. Hoài niệm quê nhà đã gửi lại kí ức, thèm một tiếng à ơi bên cánh võng, rưng rưng nhớ khói lam chiều…Ta về dưới nếp nhà xưa, bà vẫn đấy, mẹ vẫn đấy, vẫn một đời lam lũ với ruộng nương.

Dù quê nhà có thay áo mới, những lo toan, tất bật cứ cuốn nhau đi và những người bạn cũ giờ chắc cũng đã quên ngày chăn trâu cắt cỏ, hẹn hò mùa trăng... thì miền đất ấy vẫn là nơi ta cất tiếng khóc chào đời. Trong dẻo thơm của cơm mới hôm nay, làm sao quên ngày mẹ ra đồng mót từng hạt lúa. Bát cháo chưa lưng lòng cơn đói, ta ngủ quên trong vòng tay nựng nịu của bà. Trên những nẻo đường rong ruổi hôm nay, làm sao quên con đường mòn ta rời nhà chạy trốn khi những đòn roi trên tay mẹ vụt theo. Ngày hôm qua thật gần mà cũng đã thật xa. Đi khắp bốn phương, lòng ta bỗng bình yên khi nghĩ về một nơi gọi là Quê Mẹ. Sau những buồn vui trong cuộc sống, những vấp ngã trên đường đời, đường về nhà luôn rộng cửa đón những đứa con./.

--

L.Q

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

CÁC TIN TRƯỚC



 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com