Chùm thơ của Lan Tử Viên


Bài thơ của 2014

 

Đêm qua mưa

Ngủ một giấc mơ có gió và mặt nước

Trong khu vườn không loài chim nào đến hót

Và tuyết ở rất xa đây

 

Bỗng dưng nước mắt ứa ra

Không phải vì nỗi buồn

Càng không phải vì có cơn vui nào tới

 

Chỉ là bức ảnh,

những bức ảnh của ngày tháng cũ

Chỉ còn bài hát,

cô ca sĩ những đêm tối trời cô độc lang thang

 

Ôi mùa hạ rồi sắp sửa qua

Tôi như con đom đóm ẩn mình sau ngọn cỏ

Mơ về một ánh sao bay

 

Mơ về một thoáng sao bay

 

Tình yêu ơi, sao anh bỏ lại em trên đất

Ta đã nói với nhau về Tokyo, về Paris, về tuổi trẻ

Về đỉnh núi cô đơn phủ tuyết

Về dải biển xanh

Về vương quốc nhỏ

 

Sao Người bỏ em ở lại vùng hồ

Đợi một chớp sao bay...

 

Aout 2014

 ---

 

Khúc rondo cuối cùng của mùa xuân

 

Vì đã quá dài, những ngày bị ốm, 

Vì đã quá một mình, 

Vì đã có lúc ngỡ chạm vào cái chết

Vì đã ngủ sâu

Đã mơ về khu vườn nhà ngoại

Mùa hè thơm lựng

Tuổi thơ trên vai

Đi đến đâu, bao giờ cũng chưa thành người lớn

Vì vẫn khóc thút thít bởi những điều chừng vô nghĩa

Và có thể mỉm cười khi ngắm đôi lứa hôn nhau dưới tán cây mùa xuân

Tình yêu là nỗi thất vọng lớn lao

Đẹp và buồn như những xác lá khô rơi trong nắng

Là viên cuội

Chìm giữa xoáy nước sâu

Chẳng cần đâu nhỉ

Belle, drôle, marrante, intelligente, coquine, chiante

Ôi những bốc đồng của tuổi trẻ

Ta cũng có lúc lên cơn nói những điều cực hời hợt đấy thôi

Ta ôm thời hoa niên như ôm bó hoa dại

Hái về từ cánh đồng của gió, của trời xanh mây lụa

Không hối tiếc

Đã làm bao chuyện điên rồ.

 

Một hôm cô đơn cô đơn

Cô đơn như câu đề từ của một bài thơ

Cô đơn như ray tàu trong đêm khuya trở gió

Cô đơn như nỗi cô đơn

Giá được nằm dài trên canapé,

gối đầu lên bụng một chàng trai, 

Nghe Jeanne Moreau hát "Le tourbillon de la vie",

rồi thiu thiu ngủ

Sớm mai lơ mơ tỉnh dậy bởi nụ hôn rất êm vương trên trán

 

Cô đơn một nỗi cô đơn dịu dàng

Cô đơn một nỗi cô đơn chịu đựng

Cô đơn nỗi cô đơn tự do

Cô đơn nỗi cô đơn giải thoát

Cô đơn nỗi cô đơn tìm kiếm

Cô đơn nỗi cô đơn đỏng đảnh

Cô đơn nỗi cô đơn ích kỷ

Cô đơn nỗi cô đơn tổn thương

Cô đơn khoan dung

 

 

Là một chiếc ghế gỗ

Đặt dưới vòm cây xanh

Bàn chân hãy nhẹ bước nhẹ bước mang nỗi cô đơn đến đây

Vắt lên thành ghế

Và ngồi nghỉ 

Trong bóng râm

Một cốc nước mát

Bầu trời trong

Ta sẽ xoay điệu farandole cuối cùng của mùa xuân

Đến khi chóng mặt

 

Tuổi trẻ làm ta quay cuồng

Tuổi trẻ lên cơn sốt

Không bao giờ hối tiếc

Đã biết bao chuyện điên rồ.

 

 --

5/6/14

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com