Thêm "lửa" trên vùng đất thiêng Mẫu Sơn


(Kim Cúc)           

Thời gian mang trong mình sức mạnh vô hạn, bào mòn vạn vật và phủ bụi mờ lên tất cả. Nhưng tại mảnh đất Mẫu Sơn (Lạng Sơn), thời gian dường như chịu khuất phục trước vẻ đẹp hoang sơ đầy huyền bí, sự hùng vĩ và ngọn lửa đam mê, nhiệt huyết của những con người nơi đây.


Về miền đất thiêng

Với hành trình chỉ vỏn vẹn 2 ngày (từ 26/11 – 27/11/2014), thầy và trò Khoa Viết văn – Báo chí, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội đã có nhiều trải nghiệm thú vị trên cung đường dài gần 200 km qua các tỉnh Bắc Ninh, Bắc Giang, Lạng Sơn và kết thúc tại đỉnh Mẫu Sơn. Đây là một chuyến đi ấn tượng, sâu sắc của chúng tôi – những người làm báo, học báo khi đặt chân trên mảnh đất thiêng của Tổ quốc.

Con đường lên núi rất nhỏ, chỉ vừa đủ lối cho một chiếc xe con men theo sườn núi. Xe của chúng tôi to hơn nên phải chầm chậm nhích lên từng đoạn một. Các đoạn cua dốc, gấp khúc liên tục khiến cả đoàn nhiều phen thót tim. Một bên là núi, một bên là vực sâu hun hút. Tất cả chỉ toàn màu xanh hoang sơ, hùng vĩ. Cảnh sắc hiện ra thêm heo hút. Xa xa, tít dưới chân thung lũng thăm thẳm lại xuất hiện một nếp nhà nhỏ xinh, êm ấm. Càng lên gần đỉnh, mây càng nhiều. Có khi một đám mây mang hơi nước vừa bay qua người mà chúng tôi chưa kịp nhận ra. Mãi xế chiều, sau nhiều chặng nghỉ, chúng tôi mới tới đỉnh Mẫu Sơn. Mẫu Sơn chiếm trọn chúng tôi trong khí trời se lạnh, mây sà vào mặt người, cách vài bước đã không nhìn rõ.

                 (Đường lên Mẫu Sơn điệp trùng dốc núi)

Qua lời kể của ông Nguyễn Hải Đăng (Trưởng Ban quản lí Khu du lịch Mẫu Sơn), chúng tôi được biết địa danh này còn được gọi bằng nhiều tên khác nhau: Đệ nhất hùng quan, Núi Mẹ,… Gần 100 năm trước, người Pháp đã đặt chân tới Mẫu Sơn và biến nơi đây thành khu nghỉ dưỡng lý tưởng, không kém gì Sa Pa, Đà Lạt hay Tam Đảo. Vài năm gần đây, Mẫu Sơn được những người ưa thích du lịch khám phá bởi mùa đông thường có tuyết.

Bao đời nay, Mẫu Sơn vẫn kiêu hãnh đứng sừng sững án ngữ phía bầu trời biên giới Đông Bắc Việt Nam. Chúng tôi như nhận thấy mỗi làn gió, mỗi ngọn núi con đang tấu vang giai điệu tráng ca về lịch sử hàng nghìn năm của dân tộc.

Người mang “lửa” sưởi ấm mùa đông

Xúc động, đợi chờ, vui mừng là những cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời của cán bộ, công nhân hiện đang sống và làm việc trên ngọn núi heo hút bóng người. Giữa núi non trùng điệp, quanh năm chỉ nghe tiếng gió thổi và sương rơi ướt lạnh, các anh khao khát hơn bao giờ hết nụ cười, giọng nói của người mang “lửa” sưởi ấm mùa đông. Với các anh, mỗi đoàn người lên núi là một ngày hội lớn, ngày hội của sự gặp gỡ và “được” tiếp xúc với người miền xuôi.

Tiếng chó sủa, tiếng lợn kêu inh ỏi, tiếng gà trống gáy, tiếng gà mẹ cục tác gọi con bên xưởng rượu... Những âm thanh ấy nơi đồng bằng rộng lớn có thể bị chìm lấp giữa biết bao âm thanh ồn ã khác nhưng ở ngọn núi này, nó trở nên thân thương đến lạ kỳ.

Hoàng hôn dần buông, các em nhỏ rủ nhau chơi đùa trên đồi. Gió thổi vi vu hòa lẫn tiếng cười sảng khoái, tiếng chạy nhảy thình thịch của các em – mầm sống non tươi như làm dịu đi sự heo hút, tĩnh lặng nơi những ngọn núi quanh năm chỉ có mây gió, sương rơi này. Thế hệ công dân nhỏ tuổi trên Mẫu Sơn như những mầm xanh của cây chè tuyết sơn, cây chanh rừng,…, tăng thêm nhựa sống cho vùng biên giới thân yêu.

       (Trên đỉnh Mẫu Sơn, sương mờ luôn sà xuống mặt người)

Vui nhất có lẽ là thời gian quây quần bên lửa trại, cùng nhau ca hát, trò chuyện và thưởng thức rượu cần, rượu Mẫu Sơn (loại rượu đặc sản, mang hương vị riêng, trong vắt như nước suối, uống rất dịu, thơm mùi lá và rễ cây thuốc miền núi Xứ Lạng, vị đậm đà, không quá cay nồng mà cũng không quá nhạt). Tất cả đều hoà chung giọng hát, tay trong tay, mắt giao mắt, hát cho nhau nghe bằng cả trái tim mình, để át tiếng gió, để át sương rơi lạnh giá và để chúng ta gắn bó, yêu thương nhau hơn nữa.

Khi được hỏi để giới thiệu về quê hương này trong năm câu, anh sẽ nói những gì? Anh Phúc (người Hà Nội tự nhận là người dân Mẫu Sơn) mỉm cười chia sẻ, “tôi chỉ nói đúng một từ thôi. Đó là YÊU”. Dưới ngọn lửa bập bùng, anh Phúc say sưa kể “truyện cổ tích” về núi Mẹ cho chúng tôi nghe. Câu chuyện luôn bắt đầu bằng “ngày xửa ngày xưa; họ truyền nhau rằng…”. Nó hấp dẫn khiến tôi không thể đứng lên và bỏ dở giữa chừng. Kết thúc câu chuyện, tôi đã hiểu tại sao anh chỉ nói một từ YÊU mà không cần diễn tả thêm từ nào khác.

Nếu như không trực tiếp đến đây, không được tận mắt chứng kiến sự cổ kính, hùng vĩ của đỉnh Mẫu Sơn và sự huyền bí nằm trong dự án tâm linh mang tên Thiên Sơn Phật Chỉ (hay còn gọi Phặt chỉ) thì tôi chưa thể hình dung ra hương – sắc mà thiên nhiên ban tặng cho mảnh đất này.

      (Trên đường vào Phặt Chỉ - một nơi chốn tâm linh ở Mẫu Sơn)

Mất ba chục phút đi bộ xuyên qua rừng, chúng tôi dừng chân trên đỉnh một ngọn đồi. Ở đó có bát hương và hai câu đối đá được khắc bằng chữ Nho. Thắp nén nhang tỏ lòng thành kính với Đức Phật, cả đoàn hướng mắt nhìn tứ phía. Mặt trời ló rạng, những đám mây được xua tan dần. Bầu trời cao dần lên. Tia nắng ấm áp ngày đầu đông lọt vào thung lũng ánh lên sắc vàng ám dụ. Gió nối gió, mây nối mây và người nối người ngắm nghía sự dung hòa của “thiên – tâm”. Thật tiếc khi không phải ai cũng biết đến Thiên Sơn này. Ngay lúc ấy, chúng tôi thấy mình thật may mắn!

Từ lúc đến và cả khi rời khỏi Mẫu Sơn, được đi bên đồi thông dạt dào tiếng gió, chúng tôi ai cũng tự hào về Tổ quốc mình. Tạm biệt Mẫu Sơn, tạm biệt đêm lửa trại..., tạm biệt những cung đường thú vị. Ngày mai đoàn chúng tôi lại bắt đầu một ngày mới với bộn bề công việc của cuộc sống hiện tại. Nhưng hơn hết, qua chuyến đi này, mỗi cá nhân đã hiểu nhiều hơn về cuộc sống, hiểu hơn về những con đường, những địa danh và những nền văn hóa khác nhau … của đất nước.

 

 

 

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com