Chùm thơ của Hoàng Liên Sơn


Những lời “chuông gió”…


Nhà NCPB văn học Văn Giá

 

Nhìn vào tập thơ của Hoàng Liên Sơn dễ nhận thấy phổ thi cảm của nhà thơ không rộng lắm. Anh tập trung vào ba vùng thi cảm chính: tiếng nói yêu đương, tuổi thơ quê mẹ và tâm tình cùng con cái. Tuy hồn thơ không trải rộng, nhưng lại có điều kiện tập trung, đào sâu vào những mạch nguồn cảm xúc. Ở trong mỗi vùng thi cảm này, Hoàng Liên Sơn đều có những bài hay.

Trước hết nói về cụm thơ tình. Người thơ này cũng đã có khá nhiều trải nghiệm với các cung bậc, sắc thái của tình yêu. Những nỗi giận hờn. Những niềm ngờ vực. Cả những điều dường như là ngộ nhận… Những lúc này người thơ thích… lý sự. Nhưng chỉ khi nào người thơ ấy cảm nhận được một cách thật hiện hữu, cụ thể niềm hạnh phúc, lúc đó mới có được những vần thơ tình đẹp nhất. Tôi yêu những bài thơ như Ngôi nhà, Dấu yêu thương, Riêng chung một ngày. Tôi yêu những câu thơ trong lành mà tinh tế:

- Giữa nhà ta

Cửa không, khóa không

Những chú chim hót tự do

Hòa cùng lời gọi em tha thiết

Thành bè nâng cho tiếng dạ ân cần

(Ngôi nhà)

- Những tàng cây dần ngủ say

Con suối thật xa tiếng róc rách thật gần

Thoảng lời ru trong đó

Phía xanh mơ dường có kẻ thức cùng

(Riêng chung một ngày)

Tuy không nhiều, đôi khi Hoàng Liên Sơn cũng để lòng trôi về phía quê hương, tuổi thơ và kỷ niệm. Bài thơ Tiếng gọi như một ám ảnh tâm linh, một tiếng nói vô thức chập chờn đột hiện. Hình ảnh mẹ, lũ bạn chăn trâu, cánh đồng, ngôi nhà, cánh cửa, bầy chim bay về tổ… cứ thế hiện lên mơ hồ, đứt nối. Kết thúc bài thơ là tiếng nói
tự tình:

Sự mất ngủ của tôi ơi

Tiếng chuông gió ngoài hiên lanh canh đáp lời

Sáng tạo bằng vô thức là khó nhất, nhưng nếu đạt được, tình thơ, ý thơ cũng có khả năng lắng sâu nhất, gợi xa nhất. Điều này cũng là niềm mơ ước của mỗi người sáng tạo thơ. Bài thơ Tiếng gọi của Hoàng Liên Sơn là một món quà đẹp đẽ của vô thức ban tặng cho chính người chủ của nó.

Bạn đọc chắc cũng dễ dàng đồng cảm cùng tôi về chùm thơ ba bài Hoàng Liên Sơn viết về/cho con gái: Thơ vui về con gái, Cuộc thi lớn đầu tiên, Nắm tay con qua đường. Mỗi bài thơ là một tấm lòng ân cần trìu mến. Mỗi bài thơ cũng lại có một cách nói đáng yêu. Bài Thơ vui về con gái là cái giọng đùa vui ngộ nghĩnh của một người cha ngắm nhìn con, quan sát con thật tinh tế. Giọng thơ thoạt đọc thấy vui vui, mà về cuối lại xiết bao cảm động. Hai bài Nắm tay con qua đường, Cuộc thi lớn đầu tiên cùng với thương yêu là một nỗi âu lo của người cha dành cho con gái trên đường đời xa hút và bất trắc. Bài thơ đánh động vào tâm can người đọc, nhất là những ai đã làm cha làm mẹ trong đời.

Một tập thơ được chọn với số lượng không nhiều (mặc dù tôi biết anh viết nhiều hơn thế), nhưng đã có những bài đủ mạnh để neo giữ người đọc, cho dù người đọc khó tính nhất.

Hoàng Liên Sơn là một nhà khoa học kỹ thuật. Đọc thơ anh không có một dấu vết nào thuộc về lai lịch, hành trạng như một sự nệ thực đơn giản mà ai đó vẫn còn. Thơ là thơ. Thế thôi. Như hình ảnh “chuông gió ngoài hiên” mà anh đã biểu đạt, thơ anh chính là tiếng chuông gió nhiều sắc điệu được rung lên mỗi khi âm vọng của cõi người chạm va vào…

Thơ Hoàng Liên Sơn đã có một con đường để đến với trái tim bạn đọc.

 

Những ngày mưa thu 2014

VG

 

 

 

 

RIÊNG CHUNG MỘT NGÀY

 

 Lanh lảnh sơn ca

Là chú chim mới đến đêm qua

Hay đã đến từ lâu nhưng nay mới hót

Rằng nỗi nhớ của anh ơi bình minh lên rồi.

 

Những bông hoa trái mùa đang nở

Là nở tình cờ hay bởi giữa mùa thương

Hương thoảng thơm hay có ai đang nhắc

Sắc cho mọi người và hương của riêng ai.

 

Cuốn sách mở trên bàn đã lâu

Không trang nào được giở

Môi thoáng nét cười

Mụ dạy bé thơ.

 

Không thấy người lau xám ngập đầu

Ngẩn ngơ

Với mây trắng trùm trên đỉnh núi

Làn khói sum họp từ mái rạ bay lên

Xui ai mơ chén đối ẩm chiều nào.

 

Những tàng cây dần ngủ say

Con suối thật xa tiếng róc rách thật gần

Thoảng lời ru trong đó

Phía xanh mơ dường có kẻ thức cùng.

 

2012

 


HOA SỮA

 

 

Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời

Nên giật mình với mùi thơm hoa sữa

Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở

Đến vô tri như cũng toả hương trời

 

Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi

Nên hoá vàng rồi tàn đi rất vội

Không biết thương yêu mình đấy cũng là tội lỗi

Thương yêu kẻ vô tâm là quá đỗi vô tình

 

Sợ người ta không gọi đúng tên mình

Hoa hiến đến cạn nguồn hương trinh bạch

Hoa chẳng hiểu đời vô cùng khắc nghiệt

Nguời nhắc đến hoa kia khi nhớ đến hương này

 

Thương hoa ngày tàn phai chẳng giữ lại chút gì

Lấy vạt áo tôi bọc về hương quí

Lấy vô nghĩa ru lòng đau vô lý

Nhưng... biết lấy gì ru yên được tình si?!

 

1991

 

 

DẤU YÊU THƯƠNG

 

 

Chiều cuối tuần buông

Làm dở dang câu chuyện mà anh mong nói tiếp

Và em đi

Mang theo lời nhắn hãy yêu thương tất cả mọi người

Nhưng đừng với riêng ai

Bởi nỗi băn khoăn niềm xưa thức dậy

Nẻo xưa nào sẽ dẫn bước em theo.

 

Em đi

Mang theo lời chúc vui

Nhưng đừng vì quá vui mà quên một người

Anh về với nỗi buồn

Nhẹ nhàng em sẽ không hay

Nặng nề thì em không muốn

Trên mỗi lời

Em nhận dấu yêu thương.

 

Tình anh mọi nẻo ôm trùm

Luôn hiện ra khi em vừa chớm nhớ

Em nói hãy thưa hơn để cho mình kịp thở

Rồi lại trách hờn

Anh đi ngang nhà mà không bấm chuông.

 

Và anh tìm dấu của yêu thương

Thấy đầu này bong gân

Thì đầu kia phải bỏng

Thấy dáng vẻ bồn chồn mong ngóng

Ngón tay run khi bấm phím nhắn tin

Và hốt hoảng biết rồi ta sẽ gặp

Như không ai lẩn tránh được chính mình.

 

Anh nhận dấu yêu thương

Trong câu chuyện em kể cùng cỏ cây, hoa lá

Trong bữa cơm chỉ suôn sẻ bát đầu

Trong giấc ngủ không còn nguyên vẹn nữa

Và dáng vóc thêm gầy qua mỗi đêm sâu.

 

Anh nhận dấu yêu thương

Trong nước mắt chứa chan

Mà em nói thác cho bụi và gió

Khi trong lòng chợt rối những ưu tư.

 

Anh nhận dấu

Dù chưa một lần

Em nói nhớ thương

Và đôi lần

Nói ghét.

 

2012

 

 

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com