Hot girl về làng


(Truyện ngắn của Trịnh Minh Hiếu)    

             

             Mỗi lần về làng, Hồi thấy ngại.

Chỉ cần thấy bóng hoặc chưa thấy bóng. Chỉ cần một người biết hoặc chưa biết, rồi suy đoán. Chỉ cần nghe một tai. Rồi tai nọ nhảy sang tai kia. Chỉ cần rỉ một mẩu tin: Hình như con Hồi hót gơn, hôm nay nó về. Rồi chuyện một đồn mười. Mười thành trăm. Trăm thành nghìn, thành ức, vạn, triệu…Chuyện nhiều như thóc. Ở đâu có thóc, ở đó có gà. Thóc gọi gà. Gà gọi thóc…

Thành phố quen gọi là dư luận, là tin hot, tin nóng. Không loại trừ là scandal, là gato. Đó là lẽ thường khi đã bước chân vào giới showbiz, khi được danh hiệu hot girl. Phải quẳng dư luận như quẳng gánh lo đi để sống mà “Đắc nhân tâm” đã dạy. Vậy mà, cô vẫn “ngại” trước dư luận của lệ làng phép nước.

Cô hình dung cái làng của mình không khác gì những dãy chung cư cũ, san sát những ô cửa bé tí như tổ chim. Chỉ cần nghe có chuyện gì bất thường như tiếng rú còi xe, tiếng cãi nhau, tiếng cảnh sát dẹp đường…thì đồng loạt, những ô cửa tò vò ấy được mở ra. Đồng loạt những cái mặt ngó xuống. Cả người lớn. Cả trẻ con. Chen chúc, ríu rít. Rồi những câu chuyện liên quan hay không liên quan, vô vị hay không vô vị, cũ hay mới, thật hay bịa, khen hay chê, xấu hay tốt…đều được tung lên, chém qua chém lại. Thế là thành dư luận. Dư luận khác gì mắm chắt nước cốt nguyên chất. Người thích thì bảo thơm, bảo quý, nhiều can xi, dành nấu bột cho trẻ con ăn cứng xương, chóng lớn. Người bảo có mùi thum thủm, chắt từ xương cốt dòi bọ mà ra…

Dù sao, mắm chắt nước cốt ấy cũng là thứ gia vị đậm đà cho cuộc sống quá nhạt này.

Ở quê, cái tên hotgirl của Hồi bắt đầu xuất hiện khi buổi biểu diễn được quay truyền hình trực tiếp. Tối hôm ấy mẹ cô không xem. Vậy mà, năm giờ sáng hôm sau, mẹ đã điện thoại. Vừa nhấc máy, mẹ đã nổ:

- Hôm qua mày lên hát trên ti vi phải không?

            - Vâng. Làm sao hả mẹ?

- Dư luận ầm ầm lên rồi đấy. Có phải mày mặc chiếc váy ngắn hơn quần đùi?…Có phải cái áo thì hở ngang ngực…có phải…???

- Mẹ ơi! Mẹ nghe dư luận làm gì. Tối qua con mặc váy dài đỏ.  

- Vẫn còn cãi. Người ta nhìn thấy.

- Con chịu mẹ!

Mà có mặc thế nhưng đẹp thì đã sao? Đẹp thì phô ra. Lên sân khấu phải thế. Mẹ quê quá!...Mẹ tưởng mơi được tiền thiên hạ dễ lắm đấy!

- Đéo mẹ cha mày! Trưng ra để mơi tiền. Không biết dơ! Lần sau chừa đi! Quê mới chả tỉnh!

          - Giời ạ! Cứ ném đá thế này con đến bỏ nghề! Chẳng thấy khen. Chỉ thấy chê…                                         

Còn bọn trẻ trong làng, sau khi xem chương trình, liền vào google, search cái tên Đỗ Thị Ngọc Hồi để kiểm chứng. Không ngờ, lên thành phố học, công nghệ make up, photoshop đã biến chị Hồi thành hot girl từ bao giờ. Chị ấy còn là ca sĩ, người mẫu đang nổi. Rồi chúng thi nhau chém gió: Bà này học cùng lớp với chị gái tao. Ngày xưa da đen, ngấn mỡ, ngô lúa lắm. Bây giờ ảo tung chảo!... Nhìn rất kute!... Sành điệu vãi!...Rất style!...

Trái ngược với bọn trẻ ca ngợi Hồi như thần tượng thì các ông bà lỗ mỗ trung tuổi lại bàn tán kiểu nhận thức đúng đắn. Vẫn những câu chuyện liên quan hay không liên quan. Vô vị hay không vô vị. Đồng tình hay không đồng tình. Cập nhật hay không cập nhật... Tất cả được tung lên, đá qua đá lại, hả hê:

-  Ai đời hở hang, phơi hết đùi, hết ngực cho thiên hạ. Quần thì một mảnh bé như cái lá su su úp vào.

- Hát với chả hò. Làm ruộng rồi lấy tấm chồng cho yên thân. Con gái vào môi trường ấy dễ hư hỏng lắm!...

- Cứ dở tây dở ta. Anh với chả Mỹ. Hót gơn có nghĩa mẹ gì. Cứ gọi là hót thóc, hót phân, hót gì gì nó còn có nghĩa. Gọi bố nó là hót tiền cho nó dễ hiểu…

 - Nhà nó như thế vẫn được xét hộ nghèo?!!

-          Nhà ấy hộ nghèo thì cả làng này cùng hộ nghèo!!!

-          ………….

Tóm lại, vẫn là dư luận. Dư luận là thứ nước mắm cốt nguyên chất. Rất tốt cho trẻ con chóng lớn.

                                        *   *   *

 

Từ khi có danh hiệu hot girl, mỗi lần Hồi về quê như một sự kiện. Làng đã có nhiều người thành danh kỹ sư, bác sĩ, giáo viên hoặc kinh doanh buôn bán ở nước ngoài. Nhưng ca sĩ, người mẫu thì chưa bao giờ. Việc Hồi nổi “hot girl” như một quệt gió bùng lên một cách mới mẻ, lạ lẫm nhưng vẫn có gì háy hóc, tò mò. Mỗi lần xuất hiện, từ việc đi đứng, ăn mặc, nói năng, đầu tóc cho đến từng cái móng chân móng tay đều thu gọn trong hai cái lòng chảo bắt sóng của mọi người xung quanh. Họ luôn luôn suy đoán chuẩn mực và hoài nghi. Nhiều khi, họ áp chuẩn mực ấy vào cô một cách cực đoan, phi lý. Cả mẹ cô nữa. Giải thích, thanh minh đến gẫy lưỡi vẫn khoai đi đằng khoai, sắn đi đằng sắn. Chốt hạ, mẹ bảo:

- Ở làng nó khác. Cái giống thành phố, năm người, mười thiên hạ, mày có cởi truồng người ta cũng kệ xác mày…

Thời trang của hot girl gây không ít vẻ nhức mắt, phản cảm trong mắt các bậc phụ huynh thì lại bắt sóng tầm cao với bọn tiểu huynh. Đối chọi nhau như nước với lửa. Một đằng muốn hò hét cổ vũ cho ngọn lửa bốc thật cao thì đằng các đấng bậc kia chỉ muốn ụp cho vài xô nước.

Về lần nào gặp bọn trẻ, chúng cũng quây xúm cả lại một cách sung sướng. Chúng chiêm ngưỡng tất cả những đồ cô mang theo như một thương hiệu riêng rất đẳng cấp, sành điệu. Chúng thi nhau chụp ảnh tự sướng cùng thần tượng để đưa lên facebook. Rồi những câu chuyện thật hồn nhiên, thân mật:

- Chị ơi! Đứa nào bọn em cũng ngưỡng mộ chị và mơ ước sau này được nổi tiếng như chị.   

- Chúng em chỉ thích nổi tiếng, xinh đẹp để lấy được chồng đại gia thôi. Híc híc…

- Nổi tiếng, nhiều fan hâm mộ, kinh doanh hàng gì cũng khủng luôn.    

            - ???...

Câu chuyện của bọn trẻ làm Hồi đến đuối lòng, khác với thời của cô. Sự trong sáng, hồn nhiên, những ước mơ tuổi học trò như được ủ men vật chất dẫn đến những suy nghĩ lệch lạc. Các em chưa ý thức được giá trị nghề nghiệp, sự đóng góp, cống hiến cho xã hội. Chúng đã mất hết niềm tin với nghề nghiệp. Tình trạng tham nhũng lòng hâm mộ, lạm dụng sự nổi tiếng, lạm dụng lòng tin, sự ngưỡng mộ của công chúng nhằm mục đích thu lợi, đánh bóng tên tuổi đã làm mất dần lòng tin công chúng, làm nhan sắc của sự nổi tiếng nhợt nhạt, yểu mệnh.   

Song, cũng không dễ dàng để thoát ra, vượt lên những cám dỗ ma mị của đồng tiền, giữ được lòng tin yêu của công chúng. Sự hồn nhiên, sôi nổi của nhiều hot girl đã không lường hết những thủ đoạn buôn danh trục lợi của kẻ xấu làm ô danh tên tuổi. Đầy rẫy những phức tạp trong giới showbiz song cuối cùng cũng bị bóc mẽ sự thật. Cô sẽ cố gắng vượt lên bằng chính sức lao động, bằng năng lực của mình để mỗi khi bước chân về làng có được sự tự tin, đem lại vinh dự tự hào cho ngôi làng của mình.

 

                                    *  *   *

 

Khác những lần trước về làng…

Những ánh mắt nhìn xoáy vào trong xe. Cảm giác sợ hãi xen lẫn xấu hổ bò lan khắp người. Trên thành phố, cô đã phải sống chui lủi. Đi đến đâu cũng phải trùm kín. Chỉ cần một tay báo chụp được hình dạng cô lúc mang bầu thì cả làng mạng ầm ĩ đưa tin. Ở thành phố đã khốn khổ. Giờ về đây cũng không được yên thân. Sự nổi tiếng sao phiền nhiễu thế này? Họ đang yêu mến quan tâm hay đang chuẩn bị ném đá? Rồi chuyện này sẽ thành dư luận sôi sùng sục như hố vôi đang tôi cho mà xem. Nhiều người sẽ bĩu môi rẩu mỏ lên giễu: Hót gơn mới chả hót gờn! Thế này bằng hót tro, hót trấu vào mặt bố mẹ…Muốn được yên thân, muốn được sống bình thường mà không xong. Chẳng lẽ đi vào ban đêm?

-          Oe! Oe! Oe!...

        Tiếng trẻ con khóc!

      Thật lạ! Vấn đề ở chỗ: Chưa có chồng sao lại có con???

            Đứa trẻ vẫn khóc. Nó khóc ghê. Cứ ngằn ngặt. Mẹ nó đành ôm cả cái khóc đi vào ngõ. Mới đẻ ra, nó đã khóc thế. Khóc mệt rồi ngủ. Người ta nói trẻ con khóc dạ đề, có đứa một tuần, có đứa một tháng. Có đứa phải ba tháng. Song, đã một tuần trôi qua, nó vẫn không chịu ngoan cho. Cực chẳng đã, Hồi đành ôm con về với bố mẹ. Đó cũng là giải pháp an toàn nhất để trốn vụ scandan này.

            Về đến nhà, thằng bé vẫn cứ khóc ngằn ngặt. Chưa thấy người đã thấy tiếng, chưa thấy người đã thấy không khí ngột ngạt như trời đổi gió tây.  

Bà Bính giận con đến tím tái, không nói không rằng, song thấy thằng bé khóc quá, bà đành giằng lấy thằng bé:

- Đưa nó đây!

Lạ hơi người, nó lại càng khóc dữ hơn. Bế nó như bế con cá đang giãy. Tìm đủ cách. Lấy rơm đốt vía. Lấy dao chém quanh người. Nó vẫn ngằn ngặt.

Ông Bính vẫn ngồi đét một chỗ trên giường. Không nói không rằng.  Căn bệnh viêm phổi của ông đang bị tái phát đã mấy ngày nay. Cơn ho đang  trào ngược.

Cháu thì khóc ngằn ngặt đến nở phổi. Ông thì ho khằn khặt. Hai lá phổi đã rỗ như tổ ong bầu đến sắt lại vì ho. Căm con, xót cháu, thương chồng mà không có cách gì, bà Bính quay ra lại quay vào. Cháu vẫn khóc ngằn ngặt. Ông vẫn ho khằn khặt.

- Làm thế nào bây giờ? Sao mày quái thế này?

- Đem…đập….chết nó đi!

          - Sao ông ác khẩu thế!

- Bố ???

 

                                       *   *    *

 

Dư luận lúc đầu sôi sùng sục rồi cũng lắng dần. Tuy nhiên, mỗi lần bà Bính đi đâu về mày nặng, mặt nhẹ, đá thúng nia y rằng có chuyện. Y như rằng bà lại day dứt con gái. Hồi đành nhẫn nhịn. Song, sống cảnh tù túng của “hộ nghèo” làm cô thấy khổ quá. 

Đợt xét hộ nghèo. Đằng thẳng, nhà bà Bính không được. Trông lên thì chẳng bằng ai. Trông xuống thì nhiều người không bằng mình. Vì thế, bà Bính phải “chạy”. Vì thằng con trai bà chuẩn bị thi đại học. Vì nghe sắp có chính sách ưu tiên cộng điểm cho thí sinh con hộ nghèo. Vì hộ nghèo được giảm một nửa tiền học phí. Vì được ưu tiên ở ký túc xá không phải thuê nhà trọ đắt đỏ. Có khi còn ưu tiên làm cán bộ lớp. Lợi nhiều thứ. Phần bố mẹ ở nhà cũng chẳng kém. Tết đến, mỗi hộ được nhận hai trăm nghìn đồng. Thêm con vài ba con gà nhốt trong chuồng là đủ cái tết. Chưa kể được vay vốn, lúc vàng xuống thì mua, lúc vàng cao lại bán, cũng lãi ra được mấy hoa.  

Khi làm đơn xin xét hộ nghèo, nhà bà thuận hơn nhà khác ở chỗ chi họ chiếm gần cả cái xóm. Ông Bính lại là trưởng chi. Do vậy, lúc bỏ phiếu bình xét vòng đầu, nhà bà đã thắng. Nhà ai họ ít người, phiếu ít, có làm đơn cũng trượt. Trên xã duyệt đơn lại có thằng cháu. Nó nói thêm với người này, người kia. Thế là lọt.

 Được tiêu chuẩn hộ nghèo, bà Bính mừng hơn đạt danh hiệu gia đình văn hóa. Ai vào chơi thăm cháu, bà cũng dần dà chuyện cũ:

- May nhà tôi lần này lại được. Chứ như nhà Mến, nhà Hùng có được đâu. Nói thật, đợt xét ấy, con Hồi chưa được danh hiệu hót gơn chứ được rồi chắc chẳng đến lượt… 

- May xã mình xin được tiêu chí xã nghèo nên mới có hộ nghèo.

Đầu trên thông thoáng, đầu dưới mới được nhờ. Chỉ cách có một bờ sông mà khác nhau một trời một vực. Huyện bên ấy người ta chủ trương xây dựng huyện mạnh của tỉnh nên họ không cho hộ nghèo. Nhiều nhà nghèo xơ sưới cũng không được xét. Làng mình là may.

- Nói thật với các bà (chuyện này bí mật trong nội bộ). Cán bộ xã mình, bên ngoài, lúc nào cũng phát biểu mong muốn xã ta sẽ thoát nghèo trong thời gian sớm nhất. Tôi hỏi? Thế nào là sớm? Thế nào là muộn? Cứ chung chung thế. Còn bên trong, họ chỉ muốn giữ tiêu chí xã nghèo. Vừa lợi cho dân, vừa lợi cho huyện. Có xã nghèo, huyện cũng xin được tiền đầu tư nhiều hơn. Thằng cháu nó làm trên huyện nên hiểu chính sách lắm.

          Mẹ Hồi lại xuýt xoa:

- Có cái chứng nhận hộ nghèo, thằng Tuấn được vào ngay ký túc xá ở đến tận khi ra trường. Lại còn được làm lớp phó. Có ưu tiên của nhà nước có hơn...

          Nghe câu chuyện hộ nghèo của chính nhà cô, của làng xã mà Hồi cảm thấy như có vết thương âm ỉ đang lách sâu trong da thịt của làng xã. Cái nghèo ở đâu cũng giống nhau. Không có ăn, không có mặc, ốm đau quặt quẹo không có tiền đi viện. Nhà cửa như màn trời chiếu đất. Làm vượt mặt lên nhưng cái nghèo vẫn níu xuống đến cùng cực. Những hoàn cảnh như thế đáng được trợ giúp của xã hội, sự hảo tâm của người khác. Vậy mà, nhìn thấy tí lợi của trợ cấp nghèo, cả người giàu cũng xô vào, lấp liếm, tranh phần. Giàu mà vẫn tranh nghèo. Vẫn muốn ngửa tay cầu xin sự thương hại của người khác. Thế nào là từ thiện, lá lành đùm lá rách, là công bằng xã hội? Ỷ vào bao cấp, lạm dụng chính sách ưu đãi của nhà nước. Cả cá nhân, cả tập thể đang tự dìm nhân cách mình xuống. Cứ khom lưng, chìa nón. Bao giờ đứng thẳng dậy? Thật tội nghiệp!

Để giữ được tiêu chí hộ nghèo, cả nhà cô bị gò trong cái “chiếu nghèo” đến bấn loạn, ki kiệt. Ăn uống kham khổ. Thiếu sữa mẹ, cả đêm thằng bé cằn nhằn. Hai hộp sữa mang về từ thành phố đã hết. Đưa tiền nhờ mẹ đi mua hộp sữa cho cháu, mẹ giẫy nảy:

- Mày đi mua đâu thì mua. Mua gì sữa mấy trăm bạc. Dư luận người ta nói cho. Thế mà là hộ nghèo à? Tao phải cố giữ hộ nghèo để chờ thằng Tuấn ra trường xin việc xong thì thôi.

- Trời ơi! Con không thể tưởng tượng cái tư tưởng của mẹ. Mẹ lại tiếp tục chạy hộ nghèo? Mẹ đi tranh nghèo của chú Hùng, cô Mến? Tiền con gửi mẹ để làm gì? Con không thể mang mãi cái danh nghèo thế này. Con có lòng tự trọng.

- Mày đi đi! Đi cho khuất mắt tao. Mày không phải dạy đời. Cái làng này bao nhiêu người chạy chứ không phải mình tao. Người ta còn đi chạy sổ thương binh, bệnh binh để lấy lương hàng tháng thì đã sao?

Còn tiền chị gửi về, tôi vẫn để nguyên. Cả bếp ga, tủ lạnh, ti vi chị không nhìn thấy vẫn đắp chiếu trong buồng à? Chị mang cho ai thì cho.

- Mẹ!...Vì giữ danh nghèo, mẹ phải sống khổ sống sở thế này đây!? Ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Ti vi mới cất đi, xem cái ti vi nội địa vàng ệch, vứt đi không ai thèm nhặt. Bữa cơm thì…tù túng, khổ sở. Con xin bố mẹ! Bố mẹ đi trả cái danh nghèo này đi để được sống đàng hoàng. Phải đi ngửa tay xin lòng tốt, xin sự thương hại của người khác. Con thấy xấu hổ lắm, thấy hèn lắm!!!

                       

                                             *   *   *

     

Đã lâu, làng mới thấy chiếc xe ô tô đen biển 29 sang trọng về làng. Vừa mở cửa xe, thằng bé con chừng hơn một tuổi òa xuống đường. Nó cười reo sung sướng như đang bị buộc chân buộc tay giờ mới được thả. Thằng bé da trắng, tóc đen, mũm mĩm lại ăn mặc đẹp trông như con tây. Mấy bà bán hàng đầu ngõ chạy ra ôm lấy thằng bé:

- Ngày nào còn khóc oe oe, giờ đã lớn thế này. Ra đây với bà!

- Cháu chào bác ạ. Lâu cháu không về. Làng thay đổi nhiều quá. Đường làng rộng thênh thênh. Dãy nhà mới xây kia chẳng khác gì thành phố bác nhỉ.

            - Làng hết nghèo rồi. Mấy năm buộc mãi tiếng nghèo, cả làng không ngóc đầu dậy được…

Nhà cô cũng sang sửa khác hẳn. Cái ti vi 36 in sang trọng đặt giữa nhà. Bố mẹ cô vui vẻ ra mặt. Họ vui từ khi cô báo tin sắp làm đám cưới chính thức. Tin ấy cũng đã thành dư luận của làng. Nhiều người vẫn  sầm sì: Con sắp đi học rồi mới cưới. Chiêu trò khác người, bất bình thường để nổi tiếng… 

            Anh con rể lúng túng ra mắt bố mẹ vợ. Anh đã xin lỗi bố mẹ về những chuyện đã xảy ra. Ông bà Bính đã chờ ngày này từ lâu. Cũng dịp này bà Bính mới nói ra những tâm tư nguyện vọng chất chứa trong lòng:

            - Bố mẹ hỏi thật. Cưới xong, anh có cho vợ bỏ nghề hay vẫn theo nghề?

            - Dạ…

            - Ý bố mẹ là con làm giám đốc, có điều kiện, xin việc khác cho vợ. Nghề này lắm chuyện phức tạp. Mẹ lo cho hạnh phúc sau này của các con.         

             Cứ hơi một tí họ lại gọi rỉ tai. Nào là bay đêm, nào là nu nuy, nào sex sy…nào là những khỉ gió khỉ dây gì, mẹ cũng chẳng hiểu.

            - Bố mẹ ạ. Vợ con không bao giờ bỏ nghề. Không phải ai cũng làm được nghề. Phải có chất giọng trời cho, sự đam mê. Nghề gắn với nghiệp, với tâm của nghề. Nếu không có thái độ sống nghiêm túc, tự trọng danh dự, chạy theo hư danh, chạy theo đồng tiền thì nghề nào cũng sẽ tha hóa, tự đánh mất mình.   

- Có nghĩa là vợ anh vẫn theo nghề?

- Bố mẹ ạ. Nghề nào cũng cao quý. Sự ứng xử với nghề mới là điều quan trọng.

            Tại sao mọi người lại nhìn nhận nghệ sĩ khác với người thường. Cô cũng chỉ là người phụ nữ bình thường. Cô cũng ước mơ có một tổ ấm gia đình hạnh phúc, một công việc yêu thích và có được đam mê, gặt hái trong sự nghiệp. Những danh hiệu tôn vinh, sự nổi tiếng chỉ là những hào quang phủ sóng cho người nghệ sĩ long lanh trước ánh đèn sân khấu, cho cảm xúc được thăng hoa, để vụt sáng, làm nên bước thành công. Song, có tột đỉnh vinh quang, dành được những danh hiệu cao quý, dành được sự ngưỡng mộ của công chúng như một thần tượng, một ngôi sao lung linh tỏa sáng…khi bước xuống sân khấu, người nghệ sĩ vẫn là một con người rất đỗi bình thường. Tại sao cứ đặt mãi lên vai họ những ông hoàng bà chúa để bình phẩm đánh giá. Trong khi đó, họ phải chật vật để kiếm sống. Rồi những dư luận được tung lên báo chí tạo những giá trị ảo. Không tỉnh táo và bình tĩnh chắc không thể vững vàng trong sự nghiệp. Có lúc, cô chỉ mong làm người bình thường, có cuộc sống của số đông để được yên phận. Tuy nhiên, đó chỉ là suy nghĩ nhất thời. Nghĩ đến phút đăng quang, cùng hàng loạt bài viết, hàng loạt chân dung được tung lên trên các mặt báo, đã thành người nổi tiếng, người của công chúng, lại thấy ngất ngây. Lại tự sướng, tự ngụy biện cho những vấp váp, tai tiếng, nhiều khi chỉ là trò bắn một mũi tên trúng hai mục đích, tai tiếng mới tạo sóng cho sự nổi tiếng…Vừa muốn thế này, vừa muốn thế kia. Muôn hình vạn trạng. Cuộc sống để “vừa” thật khó!

 

 

                                                      Hà Nội, tháng 4 năm 2014

                                                          T.M.H

                                               

 

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com