Chị Đừng

(Truyện ngắn của Paulus Thien)           

Câu chuyện ấy xảy ra vào một ngày cuối thu.

Đừng là một bác sĩ giỏi. Ngay từ lúc trẻ, chị đã là thủ khoa đầu vào của hai trường đại học danh tiếng. Thời gian đó, Đừng đã đoạt một suất học bổng sang Pháp. Con đường học vấn của chị được coi là sáng sủa nhất ở vùng này. Khi trở về, chị là một bác sĩ trẻ năng động, được điều về bệnh viện tuyến  trung ương. Vài năm sau, chị đã là phó khoa sản của một bệnh viện, rồi chị mở một cửa hàng tư nhân về sức khỏe sinh sản.

Nhưng rồi, thấy mình có khả năng trong trong việc giúp các thai phụ bảo toàn được danh dự, hay giữ cân bằng dân số vì hạnh phúc gia đình, chị đã chuyển sang một công việc mới, ấy là một bác sĩ phá thai. Với trí tuệ và năng lực của một người có tài, chẳng mấy chốc chị trở thành một người bác sĩ giỏi giang trong công việc hàng ngày của mình.

Quả vậy, một khi đối mặt với những lời xì xào bàn tán không hay về nghề phá thai, chị lại tự nhủ: Ôi dào! Các ông các bà cứ nghĩ thế, chứ tôi không làm có vẫn có người người khác làm đó thôi, ai có giỏi thì làm đi”. Cứ thế, mỗi ngày hàng chục cô gái ra vào phòng chị để được giải quyết những cái thai mà họ cho là ngoài ý muốn kia.

Nhà Đừng giờ đã to nhất con phố này rồi, mà khách hàng thì không thấy có xu hướng giảm. Chị rất bằng lòng với công việc hàng ngày của mình: nhiều tiền, lại chẳng quá vất vả. Có một điều khiến chị hơi băn khoăn là những thai nhi sau khi được chị giải quyết xong kia, thường không phải ai cũng lấy lại, mà cứ tồn để đống trong những túi màu đen ở thùng rác. Thai nhỏ chị còn xả trong bồn cầu được chứ thai to thì chịu. Những ngày mùa hè, mùi tanh của máu, cái lạnh của âm khí xoắn quyện như ngấm cả vào tường nhà. Thật may mắn khi gần đây chị mua được hẳn bốn con chó béc- giê về giữ nhà. Thế là số thai nhi kia cứ mỗi cuối ngày lại được quẳng cho lũ chó xâu xé loạn xạ sau vườn nhà. Đôi lúc chị cũng cảm thấy có chút gì đó hơi nhẫn tâm. Nhưng kệ. Với chị, đống thịt vụn kia thì chôn hay vứt đi, hay quẳng cho chó thì cũng khác gì nhau. Điều quan trọng là sự sống trong đó đã chấm dứt. Bởi thế hàng ngày chị vẫn thản nhiên cho lũ chó ăn mà không mảy may suy nghĩ quá nhiều.

Có một chút xáo trộn nhỏ, khi mà có mấy người phụ nữ nghèo thỉnh thoảng lại ghé qua có nhã ý xin chị những thai nhi bị ruồng bỏ kia để mang về chôn cất và cầu nguyện. Chị bỏ ngoài tai tất cả.

Ôi giời! Cho họ thì lấy gì cho chó nó ăn, thịt bò bây giờ cũng không rẻ. Chị thầm nhủ vậy.

Chị muốn tống cổ họ ngay khi thấy họ rụt rè ở phía cửa nhà mỗi lần.

Chị lại nghĩ: không biết họ đi làm thế có được ai cho tiền không biết, đội nắng đội mưa đạp xe từ đâu đến đây làm gì cho khổ thế không biết.

Chị không mắng chửi họ ra mặt nhưng nhất định không  muốn cho họ chạm mũi bàn chân đến hàng gạch đầu tiên ngoài cổng nhà mình.

Những con người nghèo kiết xác kia không đáng để mình bận tâm. Đừng luôn tự dặn lòng mình như vậy. Chị còn phải trau dồi thêm kinh nghiệm thực tế và từ đồng nghiệp để làm sao cho những bà mẹ kia không bị nhiễm trùng hay bị vô sinh. Công việc phá thai với chị giờ rất đơn giản, chỉ cần bỏ ra thời gian bằng bữa cơm trưa là có tiền triệu bỏ túi ngay. Với sự giỏi giang và tinh thần ham học hỏi của mình, chả mấy chốc địa chỉ nhà Đừng nườm nượp những cô gái trẻ qua lại để giải quyết hậu quả. Có đôi người còn trở lại cảm ơn chị hậu hĩnh vì đã bảo toàn danh dự cho họ hay giúp họ không phải làm mẹ của những đứa con khuyết tật. Chị từ chối, với chị như thế cũng là đủ rồi.

Nhưng lạ thay, có nhiều đêm những vong hồn thai nhi lại hiện lên trong những giấc ngủ của Đừng. Chúng hướng ánh mắt cầu xin, van vỉ chị mà không thể nói được. Chị cũng sợ, nhưng tỉnh dậy rồi, công việc kia lại như một thói quen, chị lại tiếp tục làm như không có gì xảy ra.

Mấy con chó nhà chị giờ to béo, mắt quắc lên, trán co lại, bộ lông mượt chuốt dài ra. Chúng được như thế cũng nhờ rất nhiều vào số sản phẩm tận dụng được từ nghề nghiệp của Đừng. Mặc cho người ta kêu mình làm như thế thì thất đức, không có hậu, hay bị quả báo đi chăng nữa, chị vẫn không ngừng học hỏi. Học để làm sao cho những sản phụ được an toàn, tiếp tục làm mẹ khi muốn. Nhất là những ca mà ảnh hưởng tới tính mạng người mẹ, chị cẩn thận lắm. Chị hãnh diện vì được khen là bác sĩ giỏi, là không bao giờ lấy tiền trả ơn sau khi họ được giải quyết hậu quả. Nhiều người chê, nhiều người khen, chị chẳng hề nao núng gì.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, chị cũng đã ba mấy rồi còn gì. Chị chợt nghĩ, có lẽ vì quá đam mê nghề nghiệp mà quên đi thiên chức của một người mẹ. Chị cũng đã cưới chồng được mấy năm rồi còn gì. Nhưng mà có cũng như không, chồng chị có bao giờ quan tâm chị đâu. Có mấy ai hiểu cho chị được. Mấy ai yêu nghề hơn chị được. Nhưng dù sao cũng cần phải có con, quyết là làm, chị đã có thai ngay sau đó không lâu.

Những ngày bụng lộ to ra, Đừng tạm nghỉ làm việc. Cứ sáng sáng đi chợ, chị không quên mua thịt bò về cho lũ chó. Mấy con chó không còn mượt đẹp như trước nữa. Chúng nô đùa, gầm gừ, đuổi nhau khắp vườn.

Rồi chị sinh được một bé trai. Cảm giác hạnh phúc dâng tràn. Họ hàng, bạn bè tới chúc mừng nhiều, quà cáp nhiều. Có mỗi một bà già làm cho chị không được thoải mái lắm. Đó là bà dì góa của chị. Bà bảo:

- Được làm mẹ rồi, giờ bỏ cái nghề này đi con nhé.

- Con không làm vẫn có người khác làm dì ơi! Xã hội là vậy.

- Con không ân hận chứ?

- Con không.

- Nhưng cái nghề đó thất đức lắm con ơi

- Nghề nào chả như nghề nào hả dì?

- Làm hay không là quyền tự do của con, nhưng con nghĩ mà xem, giết ở trong bụng và giết ở ngoài khác gì nhau? Mang tội đấy.

- Nếu có tội thì đã bị đi tù.

- Con vẫn quyết không ân hận chứ?

- Nhất định không, chả lẽ những bà mẹ nguy kịch tới tính mạng vì thai, không có người như con, chết cả hai, thì tội của ai?

- Còn đa số các ca còn lại thì sao? Con ác lắm.

Cuộc trò chuyện cứ thế làm cho chị cảm thấy mệt mỏi. Chị cảm thấy bức bối trong người, ngồi thụp xuống cái đệm cứng đờ.

- Con đừng làm thế nữa, có nghiệp báo đấy

- Dì về đi. Dì dạy khôn con đấy à

- Học cho giỏi vào, giờ lại hỗn với cả dì nữa.

Bà dì lóc cóc cầm cái nón đi về. Nước mắt bà ướt nhòe. Thỉnh thoảng con bé nó cho mình đồng ra đồng vào, ai ngờ nó lại làm cái nghề này. Dì ấm ức lắm. Muốn về nhà thật nhanh. Bước chân bà liêu xiêu lê ra phía cổng.

-Dì cứ hiền lành quá mức như thế, nghèo là phải.

Chị cố nói với theo như thế. Thằng bé khóc oe oe. Chị vẫn chưa hết bực bội. Thằng bé khóc ngằn ngặt, lại thêm tiếng chó sủa nhộn nhạo, chị cảm thấy ức chế.

Bế con lên mà Đừng cảm thấy bình an quá. Cậu bé ngoan ngoãn khi tìm thấy bầu sữa quen thuộc. Nhìn con âu yếm. Chị hôn nhẹ nhàng lên trán của con. Tiếng béc-giê lại sủa chói lói, át cả vào căn phòng. Cậu bé giật mình khóc thét lên. Chị bế con dậy ra đóng cửa mà ru con ngủ. Miên man nghĩ ngợi, chị lại bị ám ảnh bởi những mảnh tay chân bé xíu. Nhưng chẳng lẽ do thói quen? Thật là chị không cảm thấy quá sợ sệt. Chai đá? Vô cảm? Mạnh mẽ? Nhẫn tâm? Có lẽ nào lại tới mức ấy không? Chị tự vấn lòng mình trong khững hình ảnh kia vẫn cứ nhập nhoằng trong ý nghĩ. Đầy cữ rồi đấy, chị tự nhẩm.

Con đã ngủ, chị nhẹ nhàng đặt con lên chiếc nôi xinh xắn. Chị ra chợ một lát để mua thức ăn cho mấy ngày và mua cả thịt bò về cho lũ chó. Chợ cũng gần nhà. Ở đây mọi thứ đều đắt đỏ. Nhìn những bà bán hàng nhếch nhác quá, luộm thuộm quá. Chị chỉ muốn mua nhanh để về thôi. Lòng trí lúc nào cũng nghĩ về con. Từ khi được làm mẹ, chị đã hạnh phúc hơn rất nhiều. Dù có phải đi ăn xin chị cũng không để con phải khổ. Nhưng dạ đàn bà thường hay nghĩ vụn vặt, chị cũng thế, nhưng dù nghĩ gì, làm gì cũng nghĩ hướng về cho con.

Dòng người đi chợ đông đúc, rộn rạo, tiếng mặc cả, những lời ngọt ngào trao đi đổi lại.

-Mua đi chị ơi, mười một bán mười chị ơi

- Mua cho em với, em bán rẻ cho

- Chị ơi! Cá đi chị, em bán lấy vốn

- Cô ơi! Thịt này, bán lỗ cho cô này.

Nghe những lời mà chị thấy họ giả tạo quá. Biết sao được. Cuộc sống mưu sinh mà. Chị chen chân nhanh để về với con. Mới xa con có một lúc mà nhớ quá. Về tới cổng mà không thấy con khóc. Chị yên tâm lắm. Cất hoa quả vào tủ lạnh, mang thức ăn vào bếp, chị quay trở lại bật ti vi xem.

Màn hình vừa bật, đập vào mắt chị là những thống kê về tỉ lệ nạo phá thai lớn hơn cả số trẻ được sinh ra. Chị thản nhiên bật chuyển kênh khác, có gì lạ đâu, mỗi năm ta còn giải quyết gọn hàng ngàn vụ cơ mà. Nghĩ tới đó chị cảm thấy thỏa mãn lắm. Mấy bác sĩ đủ tài làm được như mình? Hay là người ta bị vô sinh cũng không dám quay lại nhỉ? Mặc kệ họ.

Nghĩ luẩn quẩn, là Đừng lại nghĩ về con. Sau này sẽ cho thằng bé đi du học cho nó được mở mang tầm mắt, không cho nó làm bác sĩ nữa, cho nó làm việc gì đó không bị bàn tán nhiều hơn. Mọi ngày căn phòng phảng phất mùi âm khí, không hiểu sao hôm nay cái mùi chết chóc nồng nộc vào tận phổi. Chị cảm thấy nôn nao trong người, bủn rủn tay chân, hình ảnh hàng vạn sinh linh không vẹn hình hài cứ nhập nhoằng trước mắt. Hay là mình bỏ cái nghề này đi nhỉ? Bỏ rồi thì biết làm gì đây? Làm hay không thì xã hội vẫn thế, đạo đức là cái gì cơ chứ?... hàng chục ý nghĩ bủa vây lấy chị, thật khó chịu.

Mấy phút xoẹt qua. Chị lại nghĩ tới con và giật mình, sao thằng bé ngủ lâu thế. Chạy  vội sang phòng, thấy cánh cửa phía sau vườn hé ra, không thấy con đâu, chị sợ hãi. Lẽ nào có ai đó bắt cóc con mình để tống tiền sao, nghĩ thế, chị thót tim. Dáo dác nhìn khắp gầm giường, cánh tủ, chị hốt hoảng xô tung cánh cửa lao ra vườn. Chị thét lên khi nhìn cái cảnh quen thuộc trước đây: Mấy con chó béc- giê đang tranh nhau ăn những mảnh thai nhi. Nhưng lần này không còn là thai nhi nữa, chị tin vào mắt mình dù cho không muốn tin. Chiếc áo bé bỏng của con bị xé nát, một con béc- giê đang ngoạm một cái đầu phía góc vườn. Mấy con kia đang gầm gừ, xâu xé phần còn lại.

-Trời ơi! Con tôi.

Chị nhảy xổ vào đàn chó. Mấy con chó sợ mất miếng mồi, mỗi con giằng một miếng, xé toạc phần cơ thể còn lại. Con giằng chân, con giằng tay với cả tảng thịt dính lủng liểng chạy nhốn nháo. Quả tim bật ra. Chị lấy hết sức chạy tới chộp quả tim rồi đuổi theo đàn chó. Lũ chó gầm gừ nhất loạt phóng thẳng ra ngoài đường lớn, mỗi con ngậm một miếng thịt ngon mà lâu rồi chúng mới được ăn…

Ngày tháng quạnh quẽ buông qua. Đã năm năm bác sĩ Đừng bỏ nghề. Thời gian đầu, chị bị hoang tưởng, cứ mỗi lần đi vệ sinh là có một cánh tay thai nhi to gần bằng mẩu phấn cứ thò lên trên mặt nước của bồn cầu.

Dần dà, cứ tang tảng sáng, chị lại tới nhà thờ cầu nguyện rồi trở về nhà tiếp tục bán thuốc. Đến chập tối, chị lại lững chững đi theo mấy người phụ nữ chị hắt hủi ngày trước để đi gom những hài nhi chưa được sống một ngày ngoài bụng mẹ về chôn./.

 

 

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com