Sóng biển rì rào

                                        (Truyện ngắn của Lâm Quỳnh)           

Gió cứ thổi. Bong bóng cứ bay. Cao. Xa. Rồi vỡ. Rồi tan ra. Rồi hóa thân vào những bọt sóng trắng xóa vừa chạm bờ.

Đôi mắt quầng thâm vì bao nhiêu đêm không ngủ được. Những mệt nhòa lướt qua và dừng lại nơi gương mặt ấy. Chiều nay, chị vẫn một mình với trò chơi bong bóng. Cặp mắt không rời những đoàn thuyền ngoài xa. Anh theo thuyền chú Năm ra khơi rồi. Ra khơi từ mấy hôm trước. Chiều nào chị cũng ra biển như để chờ tàu anh cập bến. Một tháng, hai tháng…và cũng có thể là lâu hơn nhiều lần như thế. Những chuyến ra khơi chưa bao giờ hẹn trước với bến đỗ ngày về.

Gió biển lạnh. Mặn. Gió mang cát từ nơi này đi đến một nơi thật lạ hoặc một nơi thật quen nào đó, đặt chúng xuống thành những ụ đất cao hơn bình thường. Cát bồi lên cát. Cát vùi chôn cát. Những xác cát không phân hủy, thành những bãi bờ nhấp nhô. Một ngày đầy gió, có người thổi những bong bóng xà phòng về phía biển. Những bong bóng trong suốt và dễ vỡ như pha lê, như những giọt nước mắt chiều nay lăn trên má chị. Anh vẫn thường bảo thế.

Mười tám tuổi, chị đẹp như trăng ngày rằm. Cái đẹp của con gái làng biển. Nước da ngăm ngăm đen. Đôi mắt xoe tròn, đen láy ẩn dưới hàng mi dài và cong như được uốn. Đôi mắt ấy đẹp nhưng buồn. Hai lúm đồng tiền làm duyên. Hai lúm đồng tiền làm khổ bao trai làng bằng vai phải lứa chị. Nhưng họ không dám đến gần chị. Dưới chân mày chị có một cái nốt ruồi, người ta bảo chị có tướng sát chồng. Chị hay nghĩ về điều đó rồi buồn một mình. Tin rồi không tin. Rồi lại tin. Rồi lại quên.

Cha bảo đẹp như chị, cứ ở nhà đắp chiếu mà nằm đó, rồi sẽ có người đến rước: Đừng có lớn xớn như bọn con Ráng, con Mận xóm dưới, vác cái trống về để lại bôi tro trát trấu vào mặt tao với mẹ mày. Như cái ngữ ấy thì thà không có con cái còn hơn. Mà yêu ai thì yêu, lén phén với thằng con nhà Tám Bí thì đừng có trách tao. Chị cúi đầu thấp hơn, nuốt vội miếng cơm vừa và, rồi nhẹ nhàng đặt bát xuống, đi về phía căn buồng. Mở cửa sổ cho chút ánh sáng dọi vào. Cái cửa sổ quay mặt về phía biển. Mùa này gió biển lạnh lắm. Ngồi đây vẫn nghe được tiếng sóng vỗ như từng nhịp thở giữa lòng biển khơi. Gió cứ rít từng cơn chát mặn, buốt nhói. Chị vẫn ngồi đấy như để nghe rõ tiếng sóng vỗ bờ hơn, như để cho mình bớt cô đơn hơn trong nỗi nhớ một người giờ xa lắm.

Đôi mắt chị lúc nào cũng ướt át nỗi buồn. Rồi đôi mắt ấy càng buồn hơn từ khi cha mẹ cấm chị yêu anh. Mọi chuyện đều tại người lớn. Bán mua ngoài biển, kẻ nói qua, người nói lại, rồi mẹ anh đã cắn vào tay mẹ chị để giành mua vài chục cân cá. Đến bây giờ, trên tay mẹ vẫn còn vết sẹo hằn bốn dấu răng. Như kiểu mẹ làm con chịu, cứ nghĩ đến, nước mắt chị lại ứa ra. Nước mắt mặn hay gió biển mang vị mặn. Chị cũng không biết nữa. Cuộc đời này chỉ có một người thôi, một người chưa bao giờ và chắc cũng sẽ không bao giờ phải khiến chị buồn khóc. Là anh Tý. Chị tin ở mình điều đó.

Anh Tý hơn chị vài tuổi. Chị- người ấy và anh Tý là những người bạn thân nhau từ ngày còn đi học trường làng. Trong thâm tâm mình, chị xem anh Tý như người anh trai. Ngày bé, mỗi khi chơi trò, anh Tý luôn nhường phần nước xà phòng của mình cho chị. Không cần chuẩn bị gì nhưng lúc nào chị cũng có sẵn mọi thứ cho trò chơi thổi bong bóng. Người ấy cũng nhún nhường chị nhưng bằng một cách khác, không bao giờ cố thổi để bong bóng của mình bay cao hơn của chị. Là đứa nhỏ nhất nên bao giờ cũng được yêu chiều hơn.

Nhà nghèo nên đứa nào cũng phải nghỉ học sớm. Hơn mười tuổi đầu, con trai đã tập ra khơi với sóng gió. Con gái thì tập gánh gồng, bán buôn. Lớn lên, mỗi người một dáng vẻ. Chị thướt tha, dịu dàng con gái bao nhiêu thì hai người ấy cũng vạm vỡ sức vóc bấy nhiêu. Con trai làng biển, bàn tay to và thô, từng ngón tay tròn lẳn vì phải cầm chèo, kéo lưới nhiều. Anh Tý cũng thế, nhưng không giống như người ấy của chị, anh Tý ít nói, nét mặt lúc nào cũng thản nhiên. Mái tóc xoăn, bồng ôm lấy cái trán hơi nhô cao. Dáng người cao to chứ không nhỏ thỏn như cha anh. Người làng vẫn thường nhỏ to nhau, ngày cha anh theo những chuyến hàng ra khơi, mẹ anh sớm tối với một người đàn ông lạ mặt đến làng, rồi sinh ra anh. Người làng bảo thế và cha anh cũng tin thế nên hay đánh đập mẹ anh. Rượu chè suốt ngày rồi lại về hoạnh hoẹ vợ con. Anh chỉ buồn và thương mẹ nhiều hơn chứ không hề căm giận cha. Một người cha không cho anh hình hài ngày hôm nay nhưng đã cưu mang anh từ ngày còn là một hòn máu. Cái ơn đó nó lớn biết bao nhiêu. Phải chăng những điều ấy làm nên trong anh sự nhẫn nhịn và cam chịu. Trên gương mặt anh, nét bình thản chưa bao giờ nhạt đi.

Phần chị, càng lớn lên, chị càng nhận ra sự quan tâm đặc biệt của anh Tý dành cho mình, nhưng chị không lẩn tránh, trong thâm tâm chị luôn xem anh như một người bạn thân, một người anh trai. Ngày chị nhận lời yêu người ấy, anh Tý càng lẳng lặng, ít nói hơn. Thỉnh thoảng anh lại ngồi trên chiếc võng mắc vào hai cây dương liễu ngoài hè thổi bong bóng xà phòng. Trò chơi trẻ con ngày bé như kéo ba người lại gần nhau hơn. Anh Tý không đố kỵ, cũng không ghen ghét. Ngược lại, khi biết cha mẹ chị ngăn cấm tình yêu ấy, anh còn giúp hai người đi lại hẹn hò. Không ít lần ba người cùng chơi lại trò chơi bong bóng xà phòng. Chị vẫn hồn nhiên thổi bong bóng rồi hét lên thật to. Bay cao lên, cao nữa. Cao nữa…. Cứ như tin rằng tiếng hét của mình sẽ nâng những chùm bong bóng bay cao và xa hơn. Những hình tròn bong bóng bay lên, in hình gương mặt của ba người trong đó. Mếu mó và xấu xí. Nhưng điều ấy lại làm chị thích thú vô cùng. Thích thú như chính mình được bay về một nơi rất xa, rất cao rồi tan ra như bong bóng. Sóng cứ xô dạt vào bờ. Biển cứ thở và gió cứ thổi bong bóng của chị bay lên, rồi vỡ rồi lại bay lên. Một bãi cát hằn những dấu chân nguệch ngoạc mà không thể tự mình xóa được, giống như những vết sẹo lõm lồi trên mặt cát. Chỉ còn biết đợi một ngày nhiều gió, cát lại được mang về lấp đầy ắp những dấu chân kia. Trong trò chơi đó, chị bỗng quên mình là một cô gái ngày mười tám tuổi, quên vết sẹo trên tay mẹ mình, quên cả những điều cha mẹ hay nói với chị trong mỗi bữa cơm. Cứ như bầu trời ấy, không gian ấy chỉ là của riêng ba người.

 Gió thật hiền và sóng biển cũng thật hiền. Chị chưa nghĩ đến những chuyến ra khơi dài đằng đẵng hàng tháng trời sắp sửa. Tiếng cười giòn tan lạc vào theo gió, chạm đến những miền xa hơn. Chỉ có đôi mắt vẫn tự chở mang trong nó một nỗi buồn con gái, nỗi buồn của sự trầm tĩnh pha chút ủy mỵ.

 

****

Đêm kinh hoàng. Đêm của nước mắt. Lửa. Và máu. Đêm ập xuống đầu anh sự đau khổ lớn nhất cuộc đời. Lửa ngút trời. Lửa sáng rực cả một khoảng đồi. Tiếng thét cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi lạc vào trong gió. Gió thản nhiên thổi ngọn lửa ấy bùng to hơn, cao hơn. Rượu vạch cho cha anh một ý nghĩ táo tợn- đốt nhà. Và người cha ấy đã làm như thế. Ông tự tay châm ngòi cho ngọn lửa của sự căm hờn, oán ghét, của những uất ức trong lòng ông. Cuối cùng rồi mẹ và cha anh cũng đều chôn mình trong những uất hận ấy. Những uất hận mà cha anh không cho phép được hóa giải bằng lời. Chỉ còn lại anh trong một hình hài khác. Những vệt bỏng trên mặt, trên tay làm thành vết sẹo to tướng, khiếp đảm và gớm ghiếc trong mắt người làng. Anh thành một kẻ  không gia đình từ sau cái đêm lửa đó.

Mặc cảm trong anh lớn dần. Anh hay tránh mặt chị và người ấy. nhưng làm sao mà tránh được khi anh vẫn còn chơi thổi bong bóng xà phòng. Cái trò chơi tưởng chừng như có ma thuật ấy càng kéo ba người lại gần nhau hơn. Căn nhà nhỏ bên biển như bớt đi những chuỗi ngày buồn tẻ, hiu quạnh. Bớt đi sự vắng lặng đến rùng mình.

 

****

Một tháng, rồi hai tháng… chiều nào chị cũng sang nhà anh, ngồi trên võng đưa, mắt vẫn đăm chiêu về phía biển. Chẳng có gì thay đổi cả. Sóng vẫn xô dạt bờ. Gió lang thang phía ngoài phên cửa, thỉnh thoảng lại va vào nhành bạch đàn khô làm xào xạc lá. Thỉnh thoảng lại hú gọi phía đồi xa. Những bãi rau muống hết mùa trổ hoa, không còn mang màu nhưng nhức tím. Lặng thinh trải dài theo cuốn dây trườn lên những đồi cát trắng xóa. Biển vẫn thở những nhịp có khi gấp gáp, hối hả, có khi thản nhiên, lạnh lùng. Chỉ có chuyến tàu người ấy đi là chưa cập bến. Chị biết làm sao để đếm được ngày về. Anh Tý vẫn pha cho chị can nước xà phòng nhưng chị không buồn thổi bong bóng nữa. Những tiếng thở dài của chị như dao cứa vào ruột gan anh. Im lặng ngồi bên nhau, ráng chiều đỏ rực cả một khoảng trời. Mọi thứ đều mênh mông quá, trống vắng quá. Ai cũng muốn tìm một điều gì đó để lấp đầy những khoảng khuyết lặng cho người kia nhưng ý nghĩ đó đã không đưa đến một hành động nào. Ngoài xa, những đoàn tàu lại sắp sửa ra khơi. Chị lại nghĩ vẩn vơ, tại sao đàn ông làng chị lại không cho đàn bà bước nửa bước lên thuyền. Hình như từ bao đời nay đã thế, đã thành cái lệ. Chị lại hỏi anh. Sao người ta có thể đặt ra lệ này lệ nọ mà lại không tự phá giải nó đi. Anh nhìn chị lắc đầu. Trên gương mặt biến dạng ấy giờ không giữ được những nét thản nhiên nữa. Hình như trước bất kỳ một sự chờ đợi nào, người ta cũng luôn nuôi một tâm trạng sốt sắng.

Cha mẹ chị càng mừng khi thấy người ấy của chị có những  chuyến ra khơi dài ngày. Mặc dù không ai nói ra nhưng chị cũng biết được điều đó. Nỗi buồn lại cộng nỗi buồn. Đêm với chị dài hơn. Nước mắt cứ giàn giụa lên gối. Bật dậy lấy vỏ ốc ngày xưa anh tặng chị làm kỉ niệm cho chuyến ra khơi đầu tiên, chị áp tai mình vào vỏ ốc. Tiếng sóng vỗ bờ gần hơn, rõ hơn. Chị cố để tìm nghe tiếng máy thuyền từ xa vọng lại. Chị thiếp đi trong giấc ngủ đầy những mộng mị buồn.

****

Một ngày đầy gió. Gió mang cát từ nơi này đi đến một nơi thật lạ hoặc một nơi thật quen nào đó, đặt chúng xuống thành những ụ đất cao hơn bình thường. Cát bồi lên cát. Cát vùi chôn cát. Những xác cát không phân hủy, thành những bãi bờ nhấp nhô. Một ngày đầy gió, nước mắt chị chẳng còn để  rơi thêm nữa. Người ấy không về. Người ấy của chị đã không về nữa. Con thuyền cũ mang người ấy ra đi nhưng không mang người ấy về lại bên chị. Người ấy đã ở lại cùng mẹ biển. Có thể ở một nơi khác, người ấy theo những ngọn sóng đuổi nhau để được vào bờ để được làm bọt sóng trắng xóa, để được tan ra cùng với bong bóng xà phòng. Mẹ biển sẽ cưu mang người ấy của chị, sẽ không để cho người ấy lạnh và buồn.

***

            Một đêm giông biển, gió to như muốn giở nhà. Chị chạy một mạch tới nhà anh Tý như sợ có ai níu chân mình lại. Mẹ thấy con gái đội mưa đội gió đi trong đêm, sinh nghi nên cũng lần theo. Thấy con gái chạy vào nhà anh Tý, đinh ninh là chúng nó hẹn hò. Yêu ai không yêu, lại đi yêu cái thằng nửa ngợm, nửa người đấy.

Chị khóc. Anh cũng khóc khi biết cái thai trong bụng chị đã hơn ba tháng. Căn nhà dột ướt. Nước mưa, nước mắt chan ướt khuôn mặt. Anh ôm chị vào lòng, những thổn thức không bật lên thành tiếng. Mưa cứ dội độp độp trên mái nhà. Gió rít từng cơn như tiếng những con thú hoang khát mồi. Mẹ chị vẫn đứng bên ngoài phên cửa từ bao giờ.

***

Người cha không tiếc lời mắng nhiếc. Chị đội chiếc nón mẹ mua rồi cắp cái  thúng đựng đôi ba bộ quần áo trong đấy, lầm lũi bước những bước nặng nề. Cha cấm đứa con gái hư thân mất nết trở về trong căn nhà này nữa. Hôm chị đi cũng không thấy cha đâu, chỉ có mẹ cầm chiếc đèn pin đưa chị ra đến cổng. Chị khóc. Mẹ cũng khóc. Lại một đêm dông biển.

Chị về ở với anh trong căn nhà còn tươi mới những kỉ niệm. Anh chài lưới, đan đát… trang trải rồi cũng qua ngày. Đến bữa, anh nhắc chị phải cố ăn nhiều mới có sữa mà cho con bú. Hình như từ ngày đến đây, chị không để nước mắt chảy dài trên má mỗi đêm nữa. Trên chiếc giường đo bằng  từng giây, từng phút của bước đêm giờ đây đã bớt đi những trống trải khi đứa con gái khóc chào đời. Ngày dài và rộng, đã có những điều khác bước vào cuộc sống của mình nhưng mỗi chiều, chị không quên nhìn ra biển, như chờ đợi một điều gì thật xa. Xa lắm.

***

Để lại cho anh một lá thư viết vội. Dặn anh đừng cố đi tìm hai mẹ con làm gì. Chị bế con đi nhưng không phải trong tâm trạng rối bời và hụt hẫng như ngày chị bước chân đến đây. Chị không muốn hai mẹ con trở thành gánh nặng cho cuộc đời anh. Cái ơn của sự cưu mang lại chính là cái khổ mà mẹ con chị đã mang đến cho anh, suốt đời này chị cũng không bù đắp lại được. Những bước chân xa dần ngôi nhà ấy, chị nghe như có gì đó đang dần gặm nhấm ruột gan khi nhớ lại cái đêm đầu tiên với người ấy của mình. Có lẽ người ấy sẽ không biết được rằng đêm đó, khi mình cuộn tròn trong hạnh phúc, thì ở bên kia phên cửa, anh Tý đã thức suốt đêm với trò chơi bong bóng xà phòng. Chị còn nghe rõ bên tai tiếng bung vỡ của từng chùm bong bóng. Tiếng bong bóng nổ lách tách  rất nhẹ lại như tiếng đùng đoàng của một thứ âm thanh kinh khủng lắm, hãi hùng lắm, có lúc nó giống như một vật nặng giáng xuống đầu. Đêm. Chị đã cố dỗ giấc mình bằng chính những phút giây hạnh phúc. Và cũng  từ đó, những tiếng bung vỡ của trò chơi bong bóng xà phòng đã hằn sâu như một vết thương  không bao giờ kéo da non trong cuộc đời chị.

...

Câu chuyện duy nhất mẹ kể có mặt tôi trong đó.

Chiều nay, ở một bãi bờ khác, tôi cũng đang chơi trò bong bóng xà phòng như trong ngày xưa của mẹ. Tôi nhìn những bong bóng bay lên rồi bung vỡ ra, dặn lòng mình cố nghe những âm thanh ấy nhưng tôi chẳng nghe được gì cả. Chỉ có tiếng sóng vỗ ngoài xa, tiếng gió thổi ở phía rừng dương liễu. Tôi nhìn những chiếc thuyền sắp sửa ra khơi và hỏi mẹ. Tại sao người ta lại vẽ hai con mắt cho thuyền. Thuyền phải có mắt để biết đường mà tìm về lại với bến bờ.Thế sao thuyền ba con không về hả mẹ. Hay thuyền ba con không có hai con mắt. Mẹ bảo rằng người ta đã quên vẽ mắt cho con thuyền mà ba tôi ra khơi.

 

Tôi tin ở những điều mẹ nói vì mẹ là người lớn.

---

                   (Nguồn: In trong Tuyển tập truyện ngắn Mắt biển (nhiều tác giả)- NXB Phụ nữ 2014)

______________

 

Lâm Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Cúc -Học viên Lớp viết văn K9. Hiện chị là Phóng viên của Báo Vĩnh Phúc.

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com