Người đua diều






Một Afghanistan hoàn toàn khác

(Phạm Quỳnh Như)

(Tiểu thuyết “Người đua diều” của Khaled Hosseini, Nguyễn Bản dịch. Nhà xuất bản Phụ nữ và Công ty văn hóa và truyền thông Nhã Nam quý I năm 2007, tái bản 2013)

Khaled Hosseini sinh năm 1965 tại Kabul, Afghanistan, hiện sống tại Mỹ. Ông là một tiểu thuyết gia và dược sỹ người Hoa Kỳ. Những hồi ức tuổi thơ, kho tàng thơ ca Afghanistan cùng mối liên hệ với những người Afghan thuộc chủng tộc Hazara đã gợi cảm hứng cho ông viết nên cuốn tiểu thuyết đầu tay xuất sắc Người đua diều (2003). “Người đua diều” đã có 110 tuần thống trị trên danh sách best-seller của The New York Times. Theo thông tin của Nielsen Bookscan, “Người đua diều” xếp thứ ba trong số những cuốn sách bán chạy nhất tại Mỹ năm 2005.Năm 2007, cuốn sách được chuyển thể thành bộ phim cùng tên và được đề cử giải thưởng “Quả cầu vàng cho phim nước ngoài hay nhất”.

              Bối cảnh câu chuyện chủ yếu diễn ra ở Afghanistan từ năm 1975 và kéo dài đến nước Mỹ năm 2002. Cậu bé Amir sinh ra và lớn lên trong nhung lụa giàu sang với “baba” quyền uy và được trọng vọng. Người bạn gắn bó suốt khoảng thời gian thơ bé ấy của cậu là Hassan, con của người quản gia Ali.Bất chấp quan hệ chủ tớ, giữa Amir và Hassan dần nảy sinh một tình bạn thực sự xuất phát từ lòng trung thành và tận tụy mà Hassan dành cho cậu.

            Không phải ai cũng có thể chiến thắng được chính bản thân mình, đặc biệt Amir là một đứa trẻ luôn khao khát niềm tự hào, sự âu yếm của người cha và nhen nhóm những ghen tị khi cái tình cảm cha con vốn mỏng manh lại bị chia sẻ với Hassan. Một ngày mùa đông năm 1975, Hassan vì ra sức bảo vệ chiếc diều xanh chiến lợi phẩm của Amir đã bị bọn trẻ xấu hành hung và nhục mạ. Sự nhu nhược và vị kỉ của một đứa trẻ mười hai tuổi đã khiến Amir chẳng thể dũng cảm cứu bạn. Và sau đó là bịa chuyện để khiến cả cha con Hassan bị đuổi ra khỏi nhà.

            36 năm sau đó, khi đã rời Afghanistan và định cư ở Mỹ, cậu bé Amir ngày nào vẫn không thể nguôi ngoai cảm giác tội lỗi vì đã phản bội bạn mình, phản bội lại cả những kỉ niệm tươi đẹp của những ngày xưa. Và đến khi được một người bạn cũ của “baba” cho biết Hassan là người anh em cùng cha khác mẹ với mình, là đứa con mà “baba” có với vợ của người quản gia Ali, Amir quyết tâm quay về Afghanistan để cứu Assef khỏi tay bọn Taliban - con của Hassan và cũng là để cứu chuộc cho “baba” của ông, cứu chuộc cho bản thân mình khỏi bóng đen quá khứ.

Có thể nói, “Người đua diều” của Khaled Hosseini đã thực sự chạm đến trái tim người đọc. Qua cuốn sách, người ta nhìn thấy một Afghanistan hoàn toàn khác, một Afghanistan bên cạnh những khói lửa đạn bom và những thành phố đổ nát hoang tàn, còn là một Afghanistan với những góc nhỏ thanh bình, những truyền thống văn hóa lâu đời, một Afghanistan với những con người cao thượng và kiêu hãnh, một Afghanistan tươi đẹp, đã từng tồn tại và đã bị hủy diệt “Tôi yêu mùa đông ở Kabul. Tôi yêu nó vì những bông tuyết mềm mại vỗ nhẹ vào cửa sổ phòng tôi ban đêm, vì tuyết mới rơi lạo xạo dưới đôi ủng cao su đen của tôi, vì hơi ấm của chiếc lò sưởi gang khi gió rít qua sân, qua đường phố...”(Tr.70, 71)hay tình bạn qua những năm tháng của Hassan và Amir “...chúng tôi là những đứa trẻ đã từng cùng tập bò với nhau, và cũng không có lịch sử nào, vấn đề chủng tộc nào, xã hội nào, tôn giáo nào thay đổi được điều đó. Tôi đã trải qua mười hai năm đầu của đời tôi chơi đùa cùng Hassan...” (Tr.41)

Môtíp của “Người đua diều” không mới, vẫn là “phạm tội – chuộc lỗi” nhưng lại được lồng vào bối cảnh và con người của đất nước Afghanistan xa xôi và ít nhiều bí ẩn. Ở “Người đua diều” vấn đề nội dung trung tâm là bi kịch về một đất nước, về con người vì thế tất cả các sự kiện đều tập trung thể hiện tính bi kịch của tác phẩm (Bi kịch của dân tộc Afghanistan: đất nước tồn tại những phân biệt, kì thị về chủng tộc, tôn giáo. Lồng trong tấn bi kịch của cả một dân tộc là bi kịch của những cá nhân như Baba, Hassan, Ali và Amir). Bên cạnh đó là lối văn xuôi giản dị, không gọt giũa, không ẩn dụ hay khó hiểu, Khaled Hosseini đã dẫn dắt người đọc đi qua những thăng trầm của lịch sử nước mình, giúp người đọc hiểu được những góc sáng tối trong tâm hồn người Afghanistan, và chắc chắn rằng sau khi đọc xong, câu nói “Vì cậu, cả ngàn lần rồi” mà Hassan nói với Amir sẽ còn lay động mãi trong tâm trí độc giả.

 

 

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com