“Son” và những bài thơ khác


(Lữ Thị Mai)        

 Son

I.
Nàng trở gót trong mùi hương điên loạn
buổi hè huyết dụ sặc hơi son
vài thiếu nữ đành nói lời trăn trối
nỗi ngây thơ chưa kịp giãi bày

 

nàng bỏ mặc môi khô
giã biệt những nụ cười tô vẽ
bỏ loài người buồn vui chật vật
nàng đi tìm ngôn từ mười lăm

 

thuở ấy tự đỉnh chiều áp thấp
mỏm vực mưa ai đó gieo mình
một màu sắc nhọn như đinh
trổ vào lênh loang nhớ

 

nàng trở gót giữa căn phòng nho nhỏ
con búp bê chưa kịp khóc bao giờ
vẫn nằm đó chờ tô vẽ
hóa kiếp vào hình bóng chủ nhân

 

nàng rót nỗi đời phân vân
son môi bỗng thịnh hành
màu lửa.

--

Quán Lá


Trong tiếng thở dài của anh
ai đó đã lơ ngơ tìm đến
le lói như đốm thuyền

Quán Lá xa mù cát hoa
ta ngụp giữa mùi hương rất lạ
quả phi lao khô trôi trên sóng bạc đầu

cạnh Bến Thốc có quá nhiều gió chướng
lớp lớp cá chuồn khỏa lấp đại dương
bờ cõi thầm thì nỗi đau bạc nước

anh chú bé vạn chài xưa khuất
em kiêu kì viên ngọc trai đen
quặn thắt bởi nghìn năm biển mặn

tự nhủ lòng đôi ta còn lại
một đời hao kiệt mắt xanh
một đời tròng trành u uất

nửa khuya trong quán bảo nhau
nơi này để tiễn đưa nỗi buồn
bằng những cơn say dài rộng...


(Đồ Sơn, tháng 6)

--

Cuối


Em vẫn nằm bên cửa sổ
chờ anh mang về vài quả cherry
bức tường loang có con mèo mũi trắng
nằm thở khan cạnh khóm hoa quỳnh

chắc em cũng quên rồi
nếu anh không nhắc lại
chiếc áo màu mây hay tro nguội cuối trời
em đã đẹp với mỏi mòn dang dở

người đàn bà ngày ngày đi chợ sớm
người đàn ông chăm từng nhánh cây buồn
tách café tàng hình vị đắng
góc phố mình bằng lặng nghĩa trang

một nỗi đau chưa thoát vùng áy náy
một lặng câm không thể giãi bày
một tiếng chim nửa vời tha thiết 
một dáng nằm êm êm 

những người hàng xóm hỏi anh
em đi đâu bỏ lại lời sau cuối
và đêm đêm thêm con mèo trắng mũi
lạ hơi người vờn bóng trăng suông.

 

--

Lễ chùa

 

 

Ngày mưa khập khiễng về thăm

bên kia Tây hồ bên này Trúc Bạch

bên du thuyền thong dong bên mục lòng miếu nhỏ

gió sương đôi hướng thì thầm

 

người đợi chiều lam hóa sóng

tiếng tiêu xưa ám khói đôi bờ

lỡ hẹn từ ngày em dệt lụa

cung nữ bấy giờ vắng xa

 

mưa rồi sao ta vẫn khát

nhịp môi mọng đỏ hoàng hôn

gốc đa có người hỏi chuyện

đẩu đâu dắt díu nhau về

 

mưa rồi sao ta vẫn khát

nhịp chân chầm chậm nơi này

gốc đa có người quét lá

lặn vào mắt biếc muôn cây.

 

--

 

Bài thơ chưa đặt tên

“Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé
Những cành hoa phai quá không đành…” (T.C.S)



Em gửi cho anh bài thơ
một phiến hoa vừa rụng
cụm lá từ bi đã rũ xuống sân nhà
ta bên nhau khoảng thời gian chật quá

có thể mình sẽ bình yên sau đó
trước chân trời mang sắc vóc hoàng hôn
trước vườn tượng khoác màu mây trắng
trước loài hoa phai quá không đành

em gửi cho anh
những con chữ đang bắt đầu hấp hối
đơn giản vì phút cuối
đến nỗi cô đơn cũng muốn được trở về

anh ở nơi nào sao em không thấy rõ
lúm đồng tiền lãng đãng xưa quen
khi những con chữ này rơi khỏi tay em
lá từ bi nào cất lời được nữa

em gửi cho anh bài thơ 
sau đó
rất nhiều vân vi
xa quá 
không đành.

 

--

L.T.M

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com