Nhà báo Huỳnh Dũng Nhân: “Là nhà báo thì hãy cứ viết đi!”

(Trần Thúy Hồng)      

Có thể vẽ tranh, ước mơ đầu đời là theo nghề vẽ, lại từng theo học tại trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội, tác phẩm gây chú ý đầu tiên là về nhạc sĩ Đặng Thái Sơn,... nhưng cuối cùng lại chọn nghiệp báo và trở thành cây bút phóng sự nổi tiếng trong thập niên 1990. Đó là vài nét về “đường đời” nhà báo Huỳnh Dũng Nhân, người gốc phương Nam trưởng thành miền Bắc, hiện đang giữ chức Phó chủ tịch Hội nhà báo Tp HCM. Trong dịp ra công tác tại Hà Nội vừa qua, ông đã có buổi gặp gỡ, giao lưu với  thầy và trò Khoa Viết văn – Báo chí (Trường Đại học Văn hóa Hà Nội).
“Với tôi, con đường đi vào nghề báo rất thuận lợi”

Sinh ra trong một gia đình có tổng cộng chín nhà báo, cả cha và mẹ đều công tác tại báo Nhân dân trong giai đoạn 1951 – 1952 nên ngay từ nhỏ Huỳnh Dũng Nhân đã có nhiều cơ hội được tiếp xúc hơi thở của báo chí. Ông chia sẻ, khi đi học đã bắt đầu tập viết báo, tham gia nhiều câu lạc bộ và đã có tác phẩm đầu tiên được in thành sách tại Nhà xuất bản Kim Đồng.

Tuy thế, trước đó ông đã từng có rất nhiều ước mơ khác. Ước mơ được trở thành cầu thủ bóng đá, được trở thành một họa sĩ “truyền thần”, có khi lại khát khao trở thành một anh tài xế. Nhưng cái duyên với nghiệp viết đã lấn át tất cả. Vì thân hình nhỏ con nên không được nhận vào đội bóng, học lái xe thì thắng nhầm phanh!  Cuối cùng nghề đã chọn được người, ông trở thành một nhà báo.

Những trải nghiệm của nghề báo

Khi đang là sinh viên, ông đã kiếm sống bằng nghề báo. Kỉ niệm mà ông nhớ mãi là lần đi phỏng vấn nghệ sĩ piano Đặng Thái Sơn: Một anh chàng “thấp bé nhẹ cân”, đạp chiếc xe cà tàng đến tận nhà riêng Đặng Thái Sơn, người vừa trở về sau khi đạt giải cao nhất tại cuộc thi Chopin danh tiếng, để xin trò chuyện, bổ sung tư liệu. Cả thảy từ lúc đến và phỏng vấn chưa đầy 30 phút, nhưng với sự quan sát tinh tế, lòng yêu con chữ, ông đã viết được hẳn cuốn sách về người nghệ sĩ tài năng. Điều nhà báo muốn gửi gắm qua câu chuyện này là cần phải biết chọn chi tiết, mà chi tiết ở trong chính những đối thoại hàng ngày cần sự tinh tế để chắt lọc.


Nhà báo Huỳnh Dũng Nhân (bên phải) tại buổi giao lưu

 “Không viết để rung động lòng người thì đừng nên viết”

Trước hết, ngòi bút phải có văn, giọng văn phải lôi cuốn được lòng người. Ông chia sẻ, ở bất cứ tình huống nào, người cầm bút phải đặt mình trong hoàn cảnh của người khác, trái tim phải biết cảm nhận thì con chữ viết ra mới có hồn. Ông đã lấy dẫn chứng từ chính câu chuyện mà ông chứng kiến và viết: một bà lão bán búp bê trên phố Bảo Khánh (Hà Nội), trong những ngày mưa gió không xin được những mảnh vải vụn, bà đã phải nhổ những sợi tóc trên đầu mình để làm tóc cho búp bê. Bị con cái tranh đất đai, đuổi ra khỏi nhà nhưng bà kiên quyết không đi, nằm ở gầm cầu thang với bàn thờ tổ tiên. Bà không hề xin ai, cũng không cho ai, hàng ngày bà kiếm sống bằng việc bán những con búp bê, dù xấu xí nhưng với giá khá đắt. Câu chuyện ấy, theo ông, là bài học về sự đánh giá con người. “Chẳng có ai tẻ nhạt trên đời”, điều quan trọng không phải chúng ta là ai, mà cách tiếp xúc của chúng ta như thế nào!

“Được học nhiều là một may mắn”

Nhà báo chia sẻ, hạnh phúc lớn nhất của con người là được đi học. Vì thế, bất cứ khi nào có cơ hội thì hãy cứ học. Điều này được rút ra từ chính cuộc đời của ông. “Trước khi đào tạo ra nhà báo thì hãy đào tạo họ thành độc giả đã”. Có một câu chuyện vui, chính nhờ việc ham mê học vẽ cùng với sự “láu cá” đã giúp ông tránh được các buổi lao động, thay vào đó chỉ việc vẽ báo tường,vừa được làm công việc mình yêu thích, vừa không phải hoạt động chân tay nhiều.

Trao đổi với nhà báo Huỳnh Dũng Nhân, sinh viên khoa Viết văn – Báo chí đã có những câu hỏi thú vị.

“Thưa nhà báo, làm thế nào để khi viết phóng sự không bị tình cảm chi phối?”

“Tôi xin phép được đặt ngược lại câu hỏi cho bạn: Nếu như không có tình cảm liệu bạn có viết được phóng sự không? Hãy nhìn con người một cách nhân văn để khi những gì mình viết ra là nghị lực cho họ tiếp tục sống, hãy viết để những con người sa ngã có thể quay đầu lại với cuộc sống đời thường. Đấy mới là mục đích để viết”.

“Nhà báo có lời khuyên gì cho những người được coi là đang học việc ngồi đây?”

“Tôi có hai niềm vui, niềm vui viết báo và niềm vui được truyền nghề. Truyền nghề tức là truyền sự yêu nghề đến với các bạn. Không có gì quý hơn là niềm đam mê với công việc, chính vì thế ngay từ bây giờ hãy chọn cho mình một lĩnh vực để vào nghề. Điều cuối cùng mà tôi muốn gửi gắm tới các bạn: Là nhà báo thì hãy cứ viết đi!”

--

T.T.H

 

 

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 

CÁC TIN TIẾP THEO

 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com