Nga với tay lấy chiếc điện thoại ở
góc bàn, cô bấm số điện thoại đầu tiên trong danh bạ. Trả lời cô là tiếng tút
tút kéo dài… Nga buông mình đổ vật xuống giường. Cô úp mặt xuống gối, tay vẫn cầm
chiếc điện thoại, vai cô run lên.
Nga ngủ thiếp đi cho đến khi chiếc
điện thoại trong tay cô rung lên. Cô bấm phím nghe, áp điện thoại vào tai, đôi
mắt đỏ hoe:
- Sao anh chưa về?- Cô nói rồi đưa
tay lên vén lại những sợi tóc đang dính bết vào thái dương bên trái.
- Anh có việc phải vào Nha Trang
đêm nay… - Tiếng người đàn ông trong điện thoại làm Nga hụt hẫng.
Mặt Nga chùng xuống, đôi mắt ngân
ngấn nước:
- Bao giờ anh sẽ về?
- Có lẽ sang tháng anh mới về được.
Ở đây nhiều việc quá! Thôi, em ngủ đi. Đến giờ anh phải lên máy bay rồi.
Lại những tiếng tút tút kéo dài.
Nga cúi mặt gục đầu vào đôi bàn tay. Những giọt nước mắt chảy dài xuống chiếc đồng
hồ đeo tay mà anh mua tặng cô sinh nhật của hai năm về trước. Chiếc đồng hồ bằng
vàng có gắn đá quý. Nó vẫn còn mới và chưa hề có dấu vết phai mờ của thời gian.
Liệu những giọt nước mắt kia có thể làm cho vàng bị hoen và đá quý bị phai ố dần.
Nga đi đến chiếc bàn gần cửa sổ. Cô
thẫn thờ ngồi xuống ghế, lôi ngăn kéo ra. Trong ngăn kéo có sẵn một hộp quà nhỏ.
Bây giờ, cô đặt bên cạnh - hộp quà có sẵn trong ngăn kéo ấy - một hộp quà thứ
hai. Cả hai hộp quà đều được bọc cùng một loại giấy màu tím sang trọng, chỉ
khác nhau mỗi dải ruy băng buộc quà : Chiếc hộp buộc dải ruy băng màu hồng là
dòng chữ “Chồng yêu! Tặng anh nhân dịp một năm ngày cưới”. Còn hộp quà thứ hai,
nó được buộc bằng dải ruy băng màu trắng, trên hộp quà là dòng chữ : “Kỷ niệm
hai năm ngày cưới, tặng anh!”
Nga đẩy ngăn kéo vào, nhìn khoảng
không trước mặt một cách vô hồn. Đêm vô tận. Không nơi nào trong ngôi nhà này
cho cô cảm giác được ôm ấp hay vỗ về.
Nga ngồi thụp xuống chân giường, hai
tay ôm gối . Bàn tay mải miết chạy trên bàn phím của chiếc điện thoại di động.
“Anh không nhớ hay thực sự đã quên cái ngày này rồi? Bảo sinh con thì anh nói
là chưa cần thiết. Một mình em chờ anh trở về sau những chuyến công tác dài, trống
vắng lắm anh có biết không?”. Nga bấm nút “Send” cho số đầu tiên trong danh bạ
điện thoại như trao gửi bao tâm tình.
Hình như Nga đã ngủ thiếp đi cho đến
khi chiếc điện thoại trong tay cô lại rung thêm một lần nữa. Nga mở máy nhìn
vào màn hình của chiếc điện thoại: “ Báo cáo tin nhắn gửi không thành công”. Tự
dưng Nga bật cười, đôi mắt đỏ hoe. Nga hiểu, anh sẽ không bao giờ đọc được tin
nhắn này, và cô cũng sẽ không bao giờ viết lại. Giờ này, anh đang ngồi trên máy
bay rồi.
Nga ấn nút “ off ” của chiếc đèn bàn. Cả căn phòng chìm trong khoảng
lặng của bóng tối. Ánh trăng lan toả, len lỏi chiếu vào căn phòng qua ô cửa sổ
tạo nên một không gian mờ ảo. Nga đứng dậy, nhẹ nhàng tiến đến mở cửa ban công.
Ánh trăng tan ra. Nga bấm bàn phím viết tin nhắn trên điện thoại : “Em mệt lắm
người ơi. Cô đơn lâu lắm rồi”. Và gửi một số điện thoại không có trong danh bạ
rồi tắt nguồn.
* * *
Mặt trời chiếu rọi vào căn phòng,
ánh lên màu xanh của Hoa Lan. Nga uể oải xuông giường , bước vào nhà vệ sinh. Một
lúc sau cô quay ra tìm trên kệ một đĩa nhạc, cô bật máy hát. Bài “Ngàn năm vẫn
đợi ” đều đều trầm lắng. Cô lại gần bể
cá. Đôi cá vàng nhàn nhã phe phẩy cái đuôi bơi qua bơi lại trong bể. Căn phòng
nhỏ im ắng và vắng lặng đến lạ kỳ. Nga nhìn lên chiếc ảnh cưới, bản nhạc làm cô
nhớ chồng da diết. Cô thì thầm theo giai điệu của bài hát mà giọng run run “Anh
xa rồi, dù không bên anh, mình em cô đơn nhưng vẫn gắng cười”. Giọng cô thổn thức
“… Vì yêu em xin giữ em trong vòng tay”. Hát đến đây, tự dưng cô im bặt, đôi mắt
nhoà lệ.
Nga cúi xuống giường với tay lấy
chiếc điện thoại và mở nguồn. Một tin nhắn mới xuất hiện ngay trên màn hình, số
điện thoại không có trong danh bạ: “Em ổn chứ?”. “Vâng, em vẫn ổn!”. “Với đôi mắt
đỏ hoe và mái tóc rối bù sao?”. Nga bật cười, ngón tay vẫn di chuyển trên bàn
phím điện thoại : “Ai nói cho anh biết điều đó nhỉ?”. “Em chứ ai?”. “Em???” - Nga đặt ba dấu hỏi sau từ “Em” cảm thán rồi bấm
nút gửi. “Em trong tim anh nói thế!”. Nga im lặng mặc cho cảm xúc dâng trong
lòng như tiếng đồng hồ đang lặng lẽ gõ nhịp thời gian.
Chiếc điện thoại trên tay Nga lại
sáng lên: “ Thôi nào, ngày nghỉ cũng không được lười biếng đâu nhé. Hãy lại gần
chiếc gương và mỉm cười ”. Nga chăm chăm nhìn vào màn hình . “ Hãy chải đầu và
make up cho gương mặt của mình một chút ”. Nga vẫn giữ im lặng, một cảm giác
yêu thương ngày nào ùa về. Cách đây hai năm, chồng cô cũng là một người lãng mạn
và quan tâm tới cảm giác của cô như thế. Tiếng chuông báo tin nhắn đến, kéo Nga
trở về thực tại. “Em hãy nhìn ra ngoài cửa sổ đi. Hôm nay thời tiết đẹp lắm, rất
phù hợp cho những người có tâm trạng như em”. Những tin nhắn bị bẻ gãy, nhưng đủ
ý liên tục xuất hiện trên màn hình điện thoại làm Nga xúc động. Cô lại gần cửa
sổ, gió thổi thật nhẹ mang đến cho cô cảm giác êm dịu.
* * *
Nga mang vẻ ủ dột bước vào một quán
café nhỏ ven đường trú mưa. Quán café không lớn, cũng không có gì đặc biệt lắm.
Trên trần nhà treo những chiếc dây bầu bí bằng nhựa trông y như những chiếc đèn
lồng màu xanh, cố tạo cho khách cảm giác thiên nhiên tươi mát. Nga gọi ly café
cho mình rồi ngồi xuống chiếc bàn góc trong cùng, ngẩn người nhìn ra cửa.
Ly café trên bàn đã nguội lạnh.
Nga cúi nhìn chiếc đồng hồ trên tay: Đã quá mười giờ tối. Màn mưa bên ngoài cửa
sổ vẫn lai rai chưa dứt. Nga đứng dậy trả tiền, khoác chiếc áo mưa lên người.
Cô nhét chiếc cặp và quyển sách giáo trình vào một cái túi nilon rồi dắt xe xuống
lòng đường.
Nga cảm thấy trên con đường rộng lớn này, trừ những ánh đèn nhấp nháy liên tục
ra, dường như chỉ còn lại một mình cô đứng cô đơn trong màn mưa.
* * *
Tú nhấc máy điện thoại , kiên trì bấm
gọi thêm một lần nữa. Đáp lại sự sốt ruột của Tú là giọng nói của hệ thống: “Thuê
bao quý khách vừa gọi không nhấc máy…”. Anh cất chiếc điện thoại vào túi quần,
đi thật nhanh sang bên kia đường. Lúc sau, một chiếc xe taxi đỗ lại đưa anh đi
về phía trung tâm Hà Nội.
Ngồi trong xe, anh lại lôi chiếc điện
thoại trong túi ra bấm nút gọi một lần nữa, vẫn không có tín hiệu trả lời. Anh
cúi xuống màn hình, thói quen viết tin nhắn từ lâu lắm rồi anh đã bỏ, vì nó chiếm
của anh khá nhiều thời gian. Có việc gì anh thường gọi thẳng luôn cho nhanh,
trong khi vợ anh là một người thích cái công việc viết và lưu giữ những tin nhắn.
Anh di chuyển ngón cái trên bàn phím: “Em đâu? Anh được về sớm hơn hai ngày
nhưng trên ngân hàng của anh có việc làm gấp, anh qua đó một chút, xong việc
anh sẽ về. Tối nay em có phải đi học không? Vì khi đi anh quên không mang theo
chìa khoá phòng”.
* * *
Chiếc xe taxi dừng lại trước một
khu chung cư cao tầng. Ngồi trong xe Tú ngước nhìn lên tầng ba của toà nhà:
Phòng không có ánh đèn, Tú thở dài thất vọng. Anh mở cửa xe bước xuống , đi bộ
qua một khoảng sân rộng của khu chung cư tiến đến gần toà nhà. Anh nhìn lên tầng
ba một lần nữa . Bóng một người phụ nữ đi ra ban công làm anh mừng rỡ.
Tú vừa đi vừa ngước lên nhìn Nga
đang đứng trên tầng ba. Còn Nga đang mải ngắm trăng nên không nhìn thấy anh.
Trăng rót ánh vàng lên nơi Nga đang đứng, cô để tóc buông hờ hững trên bờ vai
trần. Trông Nga nhỏ nhắn như một con chiên đang xưng tội với Chúa.
“Vợ của mình trông đáng yêu quá!”. Tú bất
giác thốt lên. Mải suy nghĩ, anh suýt vấp vào một đôi trai gái đang quấn vào
nhau ở dưới chân cầu thang tầng một. Đây là nơi duy nhất ánh trăng không chiếu
vào. Tú tủm tỉm cười, tưởng tượng một điều gì đó rồi đi lên cầu thang bộ. Hình ảnh
đôi trai gái mang đến cho anh một cảm xúc hoàn toàn mới. Nó thôi thúc nhịp chân
của anh tiến nhanh hơn.
Theo thói quen, anh lục vào túi quần tìm chìa
khoá. Anh gõ tay vào đầu vì chợt nhớ ra điều gì đó. Anh đưa tay toan bấm chuông
cửa, nhưng nghĩ thế nào anh lại vặn nút xoay cửa. Cửa không khoá… “Thật đãng
trí, lại quên chốt cửa rồi. Ở nhà một mình thế này thì nguy hiểm quá!”. Anh lắc
đầu: “Hay cô ấy biết mình về nên để cửa chờ nhỉ?”
Tú đẩy cửa bước vào trong, nhẹ nhàng
xoay người đóng cửa lại, không quên bấm nút chốt - một sự an toàn theo thói quen.
Căn phòng tranh tối tranh sáng, bởi
những đường viền ánh sáng được tạo ra qua khung cửa sổ từ bóng trăng, khiến cho
căn phòng mang một mầu sắc lãng mạn và gợi cảm. Tú nhón chân đi thật nhẹ, tiến
lại gần phía hành lang ban công, nơi Nga đang đứng. Từ phía sau, anh đưa hai tay
lên bịt mắt Nga.
- Thôi nào, anh về đi! Sao còn quay lại? Chồng
em sẽ về trong đêm nay hoặc sáng mai rồi.
Không có tiếng trả lời.
Nga đưa tay gỡ đôi bàn tay đang bịt
mắt mình xuống , ngẩng đầu lên nhìn trăng, nói tiếp:
- Anh ấy sẽ về bốn ngày rồi lại bay
vào Nha Trang một tháng. Anh để lại chìa khoá phòng cho em nhé. Khi anh ấy đi
em sẽ đánh thêm một cái khác cho anh. Thôi anh về đi, em không tiễn đâu và nhớ
chốt cửa cho em.
Tú sững sờ , giật mạnh hai tay về.
Nga giật mình, hoảng hốt xoay người lại.
Trăng vẫn soi sáng hai bóng người đứng
tách nhau ra trên ban công tầng ba.
Nhưng…hình như trăng vỡ./.
---
P.H