Thông báo
Giới thiệu sách
Thống kê truy cập
|
Kiến và đức tin(Truyện ngắn của Đinh
Phương) Tôi
chưa bao giờ có thói quen viết nhật kí. Bởi mỗi ngày trôi qua với tôi là mỗi
ngày tôi thấy mình đang dần dần biến mất khỏi một cái gì đấy. Một cái gì đấy ở
đây không hẳn là một từ, cụm từ cụ thể như: Cuộc sống, sự chờ đợi, đắn đo hay
già nua. Một cái gì đấy khó gọi tên, nó vẫn tồn tại mà tôi không thể kiểm soát. Trong
nhiều cuốn sách khoa học viễn tưởng người ta vẫn nói đến sự xâm lấn của loài
kiến trên trái đất. Tôi thầm định nghĩa trong đầu rằng kiến là loài có rất
nhiều chân. Nhưng tôi chẳng bao giờ tin sự xâm lấn, tấn công của chúng. Tôi
biết đến các sự vật thông qua tính bản năng, cá thể. Cũng giống loài người, tôi
chỉ nhắc đến một con người cụ thể chứ không kể đến vợ anh ta là ai, anh ta sống
ở đâu, làm nghề gì. Chúa trời cũng được biết đến với tính cá thể. Điều
tôi định trình bày trong truyện ngắn này là về một con kiến cô độc thuộc loài
kiến đen 13/ 6 . Một loài kiến thường được biết đến với cái tên Kiến bất hạnh;
Kiến đen đủi hay Kiến xui xẻo. Trên bìa cuốn nhật kí màu xám có ghi lời dẫn: “ Đức tin là danh từ chỉ lòng tin sâu xa. Ai đã tạo ra cái gọi là lòng tin sâu xa cho con người? Để rồi khi đi đến tận cùng của nó thì lòng tin vốn là thứ không đáng tin ” Nhật
kí: Ngày thứ nhất của những suy nghĩ theo thứ tự. Tôi quyết định mang con kiến
mười tám chân đến bệnh viện. Chuyến
xe buýt đông nghịt người, ai ai cũng mang một đôi râu trên đầu. Một lễ hội hóa
trang chăng? Gục đầu vào thành cửa sổ tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Khi
tỉnh dậy xe đã đi quá ba bến, phải sang bên đường bắt xe quay lại. Tất cả là
tại đêm qua tôi thức khá muộn, cuốn Những
thứ họ mang viết về chiến tranh Việt Một
con kiến có cần đến đức tin không? Tôi suy nghĩ về một con kiến đen có mười tám
chân, thuộc một loài kiến nhà, hay xuất hiện tại vùng khí hậu nóng, ẩm. Đất
nước tôi sinh sống họ sợ hãi, xua đuổi nó như xua đuổi bệnh dịch hạch giữa thế
kỉ 14 ở Châu Âu. Trở lại với những cái chân dài lằng ngoằng. Tại sao lại mười
tám chân? Có thể mười hai hay hai mươi chân chứ. Lý do được đưa ra là phải một
con kiến có mười tám chân mới có thể có đức tin. Điều mà không con kiến nào có
ít chân hay nhiều chân hơn có. Một quy định chọn lọc bắt buộc trong trò chơi. Vậy
trong thế giới kiến có nhiều con kiến có đủ mười tám chân, điều kiện quyết định
để một con kiến có đức tin hay không? Tôi không thể trả lời thấu đáo điều này
khi đang mặc áo blu trắng, quan sát vết loét trên phim chụp dạ dày một bệnh
nhân nam. Vết loét rộng, với vết loét dạng này hẳn bệnh nhân khá đau đớn. Tôi
muốn gặp anh ta ngay lúc này để xem sự đau đớn được thể hiện ra thế nào trên
nét mặt. Nhưng, rất tiếc, cái ý nghĩ ấy mãi cũng chỉ là ý nghĩ. Khám, chụp phim
đã có người khác lo. “Cô
rất tệ trong việc giao tiếp, an ủi bệnh nhân, người ta bi quan, hoang mang hơn khi gặp cô, điều ấy là điều tối kị trong
điều trị bệnh. Tôi tin các thầy giáo ở trường đại học đã dạy cho cô điều này và
cô đã tiếp thu nó khá tệ. Vậy nên, kể từ giờ phút này việc của cô là xem phim
chụp, chẩn đoán, đưa ra hướng điều trị. Nếu cô muốn có một chỗ làm, chỗ ở,
lương bổng ổn định thì tốt nhất cứ ngoan ngoãn ở im trong phòng từ lúc làm việc
cho đến hết giờ làm”. Người
ta có lý khi không muốn thấy một kẻ mặc áo blu trắng lang thang ngoài hành lang
nhìn chăm chăm xoáy lấy người bệnh như muốn ăn tươi nuốt sống. Người ta càng
không muốn thấy một bác sĩ hỏi bệnh nhân những điều ngớ ngẩn đâu đâu không liên
quan đến bệnh tật. Dạng
như: “ Lúc đau đớn nhất anh ( chị ) có tin vào điều gì đó không? Chúa trời hay
kiến cánh chẳng hạn”. Hay: “ Trước lúc bị bệnh anh ( chị ) có thấy một điềm gở
nào báo trước không? Gặp một con kiến, giết một con kiến, di bẹp dúm xác một
con kiến 13/ 6 dưới nền nhà chẳng hạn”. Hoặc một điều xa lắc chủ đề: “ Con cái
anh chị có thích trò chơi với những con kiến? Cho con kiến bò vòng quanh chôn
bát là một gợi ý hay đấy ”. Nghề
nghiệp buộc tôi không thể liên tục nghĩ về kiến. Càng không thể suy nghĩ, hành
động theo ý thích. Liên hệ dạ dày với đức tin của kiến là điều không nên. Nó
khập khiễng như khi người ta đi cùng một cô gái đẹp mà lại nghĩ đến chậu bát
đĩa chưa rửa ở nhà vậy. Đức
tin sâu xa được thực tại xác nhận khi tôi cho một miếng bánh kem hương dâu đến
trước mặt con kiến trong giờ nghỉ trưa. Xin nói thêm tôi đã mang sẵn con kiến
mười tám chân trong chiếc lọ đựng thuốc thủy tinh nhỏ, rửa sạch, để khô. Không
ai có thể ngờ rằng tôi đang tiến hành một thử nghiệm hết sức quan trọng. Một
thử nghiệm đến từ loài kiến mà mọi người vẫn tìm cách lảng tránh. Nếu người ta
biết tôi mang con kiến đại diện cho tử thần vào một nơi cần sự tái sinh hẳn
người ta sẽ đá ngay tôi ra khỏi viện. Trong khi, tôi biết, chính con người đã
đặt tên cho loài kiến này chứ không phải ai khác vào đây. Chúa trời không thể nào
đặt tên hết cho muôn loài. Mất
một khoảng tích tắc vừa đủ trong tầm kiểm soát về tính kiên nhẫn của tôi để con
kiến tiến đến chỗ miếng bánh. Từng bước chân nặng nề thiếu sức quyến rũ kinh
khủng. Cái thân hình bé nhỏ khó có thể gọi là cân đối với những chiếc chân cong
queo, kềnh càng. Hương thơm, màu sắc hay hình khối là thứ đã đánh thức được
lòng ham muốn nơi con kiến? Nó sẽ chọn bộ phận nào để tiếp xúc với miếng bánh
đầu tiên? Chân thứ nhất, chân thứ tám hay chân thứ mười tám; cũng có thể là hàm
răng; hay là râu? Mỗi bộ phận trên cơ thể con kiến đại diện cho một niềm tin
nào đấy. Nếu nó ăn miếng bánh bằng hàm có nghĩa nó tin vào sức mạnh, sự hủy
diệt. Chân là sự từ tốn, khiêm nhường. Râu là sự đắn đo, lưỡng lự. Một
bước, hai bước, ba bước,… Chỉ một bước ngắn nữa thôi là con kiến đến chỗ miếng
bánh. Tôi hồi hộp chờ đợi, từng giác quan tĩnh lặng dõi theo bước di chuyển của
con kiến. Ngay lúc đó đồng thời cánh cửa bật mở. Ánh sáng ùa vào bất chợt khiến
con kiến khựng lại. Nó nằm im để chờ kẻ kết án. Từ một kẻ chủ động nó trở thành
bị động. Tôi từ vị trí nhân chứng cùng con kiến tiến đến ghế bị cáo. Hung thần
của bệnh viện, người đã lăng mạ, luân chuyển tôi từ vị trí khám bệnh đông đúc
ngoài kia vào vị trí một mình trong phòng kín với những cái dạ dày hỏng hóc
bước vào. “
Cô làm gì mà ăn trưa lâu thế? Có nhanh nên không thì bảo? Bệnh nhân giục giã ầm
ầm lên ngoài cửa rồi kìa ”. May
mà tôi đã kịp cho con kiến mười tám chân vào lọ và dấu vội vào ngăn bàn trước
ánh mắt nghi ngờ, soi mói của bà trưởng khoa. Bà ta không thể để tôi có được
giây phút nghỉ ngơi nào để nghĩ, thực hành về đức tin của kiến. Phải đúng mười
lăm phút nữa mới vào giờ làm cơ mà. Khó chịu, tôi thử nghĩ một đức tin thuộc về
bà ta xem. Liệu nó có giống với đức tin của kiến? Câu trả lời không đến dễ kiểu
cho một miếng bánh rán vào miệng. Chóng mặt, buồn nôn là điều cuối cùng tôi cảm
thấy trước khi chúi mũi vào những tấm phim đen trắng thuộc hai giới tính cho
đến tận chiều muộn. Tất
cả đã đến giai đoạn cuối cùng mà lại bị phá hỏng bởi một điều không đâu vào
đâu. Giá như tôi thả con kiến mười tám chân ra sớm hơn một chút. Mái tóc vàng
uốn xoăn của bà trưởng khoa bay bay trên cái cổ nũng nần bước ra khỏi căn phòng
để lại sự hoảng hốt nơi tôi cùng con kiến. Nó còn bay mãi trong trí óc tôi như
đầu của nữ ác quỷ Medusa. Con
kiến vẫn quẫy đạp không yên trong chiếc lọ đóng kín.
Buổi
tối, khi ở bệnh viện trở về tôi không nghĩ gì khác ngoài đức tin. Treo lơ lửng
ý nghĩ này lên một cây nho khô là điều tôi liên tưởng tới vượt qua những bức
màn gió xanh nhàm chán, nhàu nhĩ, bẩn thỉu, câm lặng nơi cửa sổ. Dùng trí tưởng
tượng làm vật trang trí còn hơn là mở cửa sổ để đủ thứ mùi nấu nướng, giặt giũ,
rác chưa đổ,… ngoài kia bay vào chiếm giữ căn phòng. Cảnh vật sinh hoạt của con
người trong khu tập thể chỉ khiến tôi thèm muốn đời sống tự do của những người
rừng hơn mà thôi. Con
kiến mười tám chân lúc này đã được tôi thả về với đồng loại của nó nơi góc nhà
kèm theo một mẩu bánh mì đủ lớn cho tất cả. Bi kịch xảy ra khi nó trở nên xa lạ
trong mắt đồng loại. Những con kiến thợ cần mẫn xén bánh thành từng khoanh nhỏ
vác về tổ. Con kiến Chúa nằm sâu nơi góc nào đó chờ đợi báo cáo để điều khiển,
hưởng thụ, sinh đẻ. Chúng bò vòng qua, không một con kiến nào chạm râu với con
kiến của tôi dù nó cố gắng tiến đến gần hơn phía miệng tổ. Phía trong nhiều ánh
mắt ghê tởm, lạnh lùng nhìn ra. Hai cái râu dài trơ trọi vung không ngừng giữa
những ánh mắt làm lơ không mệt mỏi. Mười tám chân im lìm trên một mặt phẳng nằm
ngang. Ngơ ngác, bàng hoàng. Mới chỉ từ sáng hôm nay thôi. Tối qua nó còn thuộc
trong cái đại gia đình kia. Những người bạn của nó nhìn nó như kẻ từ trên trời
rơi xuống. Nó đã nghĩ đồng loại phải chào đón, vồ vập, hỏi han đủ điều. Ai ngờ… Tôi
tự hỏi, hay là trong lúc nó biến mất thì đức tin nơi những con kiến kia vào nó
đã thay đổi. Sự thay đổi có sẵn trong trí óc, cơ thể chỉ đợi một biểu hiện bất
thường là thể hiện ra ngoài. Con kiến của tôi sống trong cái bất bình thường
giữa cái bình thường của đàn kiến. Đức tin mang tính bầy đàn, mãi đến khi bị
tách biệt kiến mới nhận ra điều này. Nó trở về, buồn rầu nằm lại trong cái chai
thuốc tôi mở nắp, để sẵn bên cạnh. Đêm
ấy, thức dậy lúc hai giờ sáng, bật đèn, giở sổ, tôi cặm cụi ghi: “
Đồng loại là phiền toái lớn nhất trong cuộc đời ngắn ngủi của một con kiến. Nó
không thể dời bỏ, cắt đứt. Nếu không có gì rằng buộc con kiến có thể ở với tôi
mãi đến khi nó chết già hay chết vì một lí do nào đó như rơi vào cốc nước hay
bị đè bẹp bởi nắp của chiếc phin pha cà phê mới mua. Lỗi
ở đây thuộc về kiến Chúa. Một con kiến Chúa cần hiểu rõ ràng các trường hợp về
kiến thợ dưới quyền mình. Nhưng cũng có thể hoàn toàn không phải vậy. Đức tin
không chứa đựng sự thông cảm, chia sẻ, thấu hiểu. Nếu con kiến hét toáng lên nó
thấy sợ hãi, run rẩy, cô độc thì tất cả sẽ tan biến trong chớp mắt. Nếu nó chôn
điều ấy tận sâu, nuôi dưỡng thì lại khác. Bi kịch bao giờ cũng nằm ở những
trường đoạn phông màn sân khấu được khép kín”. Một
ngày nào đó, tôi tin con kiến sẽ đọc được những dòng chữ này và nó sẽ thấy là
tôi nói đúng. Còn hiện tại, nó vẫn nằm im lìm trong cái lọ, không hiểu nó đang
nhớ nhung hay trách cứ ai, điều gì? Nhật
kí: Ngày thứ hai của những điều vốn không bao giờ theo thứ tự. Tôi mang con
kiến đến bệnh viện như một nghi thức. Trên
chuyến xe buýt đông nghịt người tôi thấy ai ai cũng mang một đôi râu trên đầu.
Cái lễ hội hóa trang này diễn ra dài hơn tôi tưởng. Thế mà lạ thật, sống ngay
trong thành phố mà tôi không hề hay biết. Tò mò, hỏi một anh chàng với hai
chiếc răng thỏ đứng cạnh về đôi râu, lễ hội, trò chơi? Anh ta tỏ vẻ khó chịu,
trả lời cộc lốc rằng đó là một nghi thức rồi vội vàng bấm đèn, len ra ngoài,
xuống điểm dừng. Vì quá vội vàng hai chiếc râu của anh ta bị kẹp vào cánh cửa
khi cửa đóng, mọi người ồ lên kinh hãi, chiếc xe chuyển bánh được một quãng
phải dừng lại. Người phụ xe nhảy hẳn xuống đường đưa trả anh chàng răng thỏ đôi
râu. Trước khi đi, tôi tin thế, tôi không mơ, tôi bàng hoàng, họ mỉm cười, cọ
râu vào nhau giống như những con kiến vẫn làm mỗi khi gặp nhau. Trong
suốt chặng hành trình dài hai mươi bốn phút mọi người trên xe nhìn tôi như kẻ
từ hành tinh khác xuống. Hai má nóng bừng bừng, ánh nhìn soi vào nhói buốt, tôi
xuống sớm hai bến. Họ, mọi người, số đông như thoát được một vật kinh tởm. Tôi
đi ra phía cửa, họ dạt ra hai bên, thậm chí có người còn bấm đèn hộ nữa. Tám
giờ sáng, phòng thay đồ bệnh viện. Bác
sĩ, y tá, hộ lý tháo những cái râu trên đầu xuống để lên bàn, vui vẻ mặc áo blu
bước vào phòng làm việc ở các tầng, dãy hành lang. Còn lại riêng tôi với những cái
râu dài. Chúng có đủ các màu sắc sặc sỡ từ đỏ, hồng, đen cho tới trắng bợt.
Nhặt một cái màu xanh nước biển lên, cảm giác ghê tởm dâng trào, lan từ các đầu
ngón tay đến cuống họng. Tôi cố chống lại, hai tay bám chặt vào thành bàn để
chiến đấu với một cái gì đấy khó diễn tả bằng từ ngữ. Không có gì để đưa ra
ngoài từ bên trong họng cả. Sự khó chịu vẫn còn nguyên, chúng chỉ tạm thời lặn
sâu xuống mặt nước để chờ một đợt dâng trào mới. Ngoài
hành lang, sân bệnh viện, các phòng bệnh mọi người đều mang một đôi râu. Các
bác sĩ nhìn đôi râu bồn chồn, thèm muốn. Họ cũng có một đôi râu ở trong kia, họ
muốn trở về với nó ngay tức khắc. Vòng ra sau dãy nhà, tôi chạy như bay về
phòng của mình phía cuối hành lang trái, dãy nhà A, khoa
ngoại. Miếng
bánh tôi dành cho con kiến mười tám chân, miếng bánh kem hương dâu tôi ghi ở
ngày nhật kí thứ nhất đã biến mất. Thủ phạm có thể là một con chuột nhắt ngắn
đuôi, dài đuôi hay một loài kiến đen, kiến xám nào đó trong bệnh viện. Miếng
bánh ở đây vốn là điều không quan trọng lắm. Thứ quan trọng hơn là con kiến
mười tám chân của tôi sẽ không bao giờ tìm được một miếng bánh nào giống thế
nữa. Nó đã có đức tin vào điều nó sắp có, sắp chạm vào, giờ điều ấy tan biến
mất không một dấu vết. Đức tin về điều trừu tượng: đồng loại và điều cụ thể:
miếng bánh là nguyên nhân của tất cả bi kịch trong cuộc đời ngắn ngủi mà một
con kiến 13/ 6 có thể trải qua. Sự
diễn biến theo chiều hướng tất yếu khi con kiến mười tám chân, người bạn của
tôi không động vào bất cứ thứ thức ăn nào nữa. Nó nhìn mọi thứ trôi qua trong
tầm mắt với sự thất vọng, ơ hờ lên đến cực điểm. Bởi nó biết rằng miếng bánh,
đồng loại ngày hôm qua trong giờ phút ngày hôm qua sẽ chẳng bao giờ có lại
được. Mười tám cái chân huơ đi, huơ lại trong không khí với sự tẻ nhạt đến chán
ngấy. Nếu tôi nói được ngôn ngữ của loài kiến tôi sẽ bảo nó dừng lại ngay tức
khắc. Nhưng tôi không thể làm vậy, tôi phải tạm thời quên nó đi để đến với
những cái dạ dày yếu ớt và mỏng manh. “
Cô nên xem kĩ những tấm phim để tìm ra chỗ bị bệnh. Tôi thấy cô có vẻ ngờ
nghệch của một con lười sống ở rừng nhiệt đới Bà
trưởng khoa thích thú với ý kiến lười Hiện
tại, tôi sống trong căn phòng tập thể nhỏ đủ kê chiếc giường, đặt cái ti vi,
giá sách lèo tèo vài cuốn dành cho nhân viên độc thân làm ở bệnh viện. Ở đây,
nếu anh lập gia đình anh sẽ được một căn phòng to, rộng hơn với hai phòng là
phòng khách, phòng ngủ chia rõ ràng. Còn bếp, được đặt ngoài hành lang, từ thời
chiến đã thế. Điều đặc biệt làm khu tập thể bệnh viện khác với các khu khác là
bất cứ căn phòng nào trong khu tập thể đều sặc mùi hăng hắc của thuốc sát
trùng. Mùi thuốc mang từ bệnh viện về thấm vào chăn, màn, giường, tủ, quần áo,
ý nghĩ. Căn phòng, mùi thuốc cũng là một dạng đức tin của con người nơi đây. Về
đến phòng là tôi đóng kín cửa chính, cửa sổ, lấy giấy báo vít lại tất cả các kẽ
hở. Mọi người trong thành phố đều đeo trên mình đôi râu. Tôi không biết tại sao
họ lại làm thế. Tôi có thể mua một đôi ở bất cứ hàng nước, hàng tạp hóa, siêu
thị nào ngoài kia đeo vào nhưng tôi không hề muốn thế. Bởi tôi là tôi, tôi
không muốn bị lẫn vào dòng người ngoài kia, bị lẫn vào nghi thức của số đông.
Tôi có nghi thức của riêng tôi, có đức tin của riêng tôi. Tôi từ chối bị hòa
lẫn, cách tốt nhất khi một cá thể bị xã hội ruồng bỏ là chạy trốn hoặc chấp
nhận sự cô đơn. Con kiến mười tám chân của tôi từ khi từ bỏ cuộc sống bầy đàn để trở về cuộc sống cá thể rất ghét mùi thuốc. Bệnh viện đã để lại trong lòng nó (và tôi ) nhiều ám ảnh cùng những vết thương rộng hoác khó lành. Nó thường nằm nguyện cầu trong chiếc lọ nhỏ mở nắp mà tôi dùng làm nhà. Mười tám cái chân không hề động đậy. Thức ăn từ bánh mì, cơm, hoa quả cho vào đều được bỏ lại, thối rữa. Mỗi ngày tôi đều phải dọn dẹp cái lọ cho nó một lần. Nó nhịn ăn, ánh mắt buông thõng xa xăm chờ siêu thoát với sự hành xác chính thống. Tôi không biết điều ấy có đúng không với một con kiến mười tám chân, thuộc một loài kiến bị ghê tởm, kì thị, mạt sát. Nhật
kí: Ngày thứ ba của những điều cuối cùng. Tôi
quyết định để con kiến ở nhà như một sự từ bỏ nghi thức. Con kiến không phàn
nàn gì nhiều, khẽ nhấc đôi râu lên tạm biệt, mắt he hé mở. Nó quá yếu sau vài
ngày không ăn, uống. Có lẽ đây là lần cuối cùng nó nhìn thấy tôi và tôi nhìn
thấy nó. Cả hai chúng tôi đang trên con đường đi đến tận cùng đức tin. Mọi thứ
trong cuộc đời này chẳng còn có gì đáng tin cậy nữa. Mọi người khoác lên mình
bộ quần áo của ảo ảnh, tan biến, xa cách. Trên
chuyến xe buýt đông nghịt người tôi đứng nơi cuối xe. Khác
hẳn với ngày hôm qua. Hôm nay không có ai nhìn tôi, trên đầu họ vẫn là những
đôi râu nhiều màu. Một mệnh lệnh âm thầm nữa, tôi bị đưa ra rìa thế giới, bị bỏ
qua, lãng quên ngay trong thế giới mình vẫn sống, tồn tại. Điều này xét cho tận
cùng cũng không dễ chịu hơn cảm giác bị nhìn xoáy lấy. Phải
rất vất vả tôi mới len được ra cửa để xuống đúng điểm. Không ai có biểu hiện
nghe thấy. “Xin lỗi, làm ơn cho tôi bước ra ngoài ”, ngôn từ tan biến vào hư
không. Khốn cùng, tôi hét lên, vẫn chỉ là cảm giác trơ trọi trên tất cả khuôn
mặt. Bàng hoàng nhận ra từ nay không còn ai bên tôi nữa. Phòng
thay đồ vắng tanh, không còn những bộ râu để lung tung trên bàn. Thay vội đồ,
đi ra ngoài. Bệnh nhân, bác sĩ cùng đeo một bộ râu đồng phục màu tím. Bà trưởng
khoa bước đến trước mặt tôi, trên đầu là đôi râu màu tím nhạt. “
Tôi nghĩ cô nên đeo một đôi râu vào, ở trong phòng thay đồ, ngăn thứ hai chiếc
tủ cạnh cửa có đấy. Từ nay việc đeo râu trong bệnh viện là quy định bắt buộc
đối với y bác sĩ lẫn bệnh nhân. Tôi sẽ là người trực tiếp kiểm tra, giám sát
việc này. Đồng thời tiện đây xin nói luôn cô bị nhắc nhở lần một vì tội không
đeo râu. Nếu cô thứ thích đi ngược lại mọi người một lần nữa thì hậu quả sẽ khó
lường đấy. ” … Chôn
con kiến nơi mô đất dưới gốc cây cơm nguội trước cửa xong tôi vào nhà gấp quần
áo. Thật sự, tôi không có nhiều đồ đạc để mang theo. Khóa cửa, bỏ lại thành phố
chật chội phía sau lưng tôi đi về phía những dãy núi trước mặt. Bà trưởng khoa
giờ này hẳn đang phát điên lên khi nhận được đơn xin thôi việc, chìa khóa phòng
tập thể cùng bức tranh con lười có đôi râu màu tím tôi vẽ tặng bà. Bà cũng sẽ
không bao giờ tìm được tôi ở bất cứ bệnh viện nào trong thế giới hiện đại này.
Bởi tôi đã quyết định làm một người rừng sống trong hang đá với cái dạ dày chắc
khỏe. --- Đ.P |