Thông báo
Giới thiệu sách
Thống kê truy cập
|
Cuối con đường thế tục (Tưởng nhớ Dương Kiều Minh)
Hoàng Kim Ngọc Tôi yêu những vần thơ ông nồng nã mùi sung chín Cánh đồng tràn ngập cỏ hoa Những loài hoa nở buồn, trắng toát Những vạt ngải tiên nụ hoa lấm tấm Những mùa rau khúc cuối đông Và yêu lắm sông Đà, sông Nhuệ
Không gian ngập tràn âm nhạc tiếng sáo, tiếng tiêu, cả tiếng thiên cầm “Các tiểu thiên thần vừa bay vừa hát” Ông luôn nghĩ về mẹ và mơ thấy mẹ Cảm thương ông bệnh tật dày vò rất nhiều đêm trắng Tôi nhìn thấy ông hiển hiện trong đêm Để nghĩ suy, sáng tạo Để kéo dài sự hữu hạn kiếp người
Bỗng trưa nay người bạn thân của ông nhìn thấy một luồng khí sáng màu vàng bốc cao trên sông Nhuệ vào giờ Ngọ, ngày Mậu Tý, tháng Thìn năm Nhâm Thìn Bao bạn bè, người thân ông buồn lắm!
Ông được gặp mẹ Mẹ đã đợi chờ từ “mùa xuân gấp gấp” Ông đã nhìn thấy luồng ánh sáng huyền ảo dịu êm.
----- (*)Những chữ in nghiêng là thơ của Dương Kiều Minh H.K.N CÁC TIN TRƯỚCCÁC TIN TIẾP THEO |