Có nhiều chuyện không ổn
Nhiều người cho rằng các giá trị đạo đức, văn hoá của ta đang bị đảo lộn?
Tôi nghĩ chúng ta phải thừa nhận một thực tế là xã hội đang khủng hoảng về các
giá trị và có rất nhiều hệ giá trị đang bị lộ ra các bất cập. Chưa nói về
"phần cứng", mà ngay những cái có tính chất ứng xử của cá nhân trong
đời thường thôi, nghĩa là đạo đức và văn hoá thể hiện ra trong hành vi của đời
sống hằng ngày, thì cũng phải thừa nhận là đang có nhiều chuyện không ổn.
Ông muốn nói tới tính vị kỷ, cá nhân?
Có những thời gian người ta được (hay phải nói là bị) dopping bằng lý tưởng,
thậm chí bằng những ảo tưởng, sáo ngữ. Nhưng ngày nay, dường như không ai còn
có thể: Vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng, lòng nhẹ khoẻ anh dân quê
sung sướng, ngả mình trên liếp cỏ ngủ ngon lành. Không còn tâm lý đó nữa. Không
phải vì người ta kém cỏi mà là vì cái nhiệm vụ ấy, giai đoạn ấy, tâm thế ấy nó
qua rồi, không lặp lại được nữa. Cái mà người ta quan tâm nhất là: Bao giờ thì
tôi ổn? Bao giờ thì tôi đủ tiền để mua nhà, lập gia đình, nuôi con, nuôi được
bố mẹ già... Trong thời chiến những câu hỏi kiểu đó không đặt ra một cách ráo
riết, nhưng trong thời bình, loại câu hỏi này đặt ra trực diện và ráo riết đấy.
Và chính mỗi cá nhân cũng phải tự trả lời?
Câu hỏi đó phải được trả lời một cách rất thiết thực cụ thể. Vậy hãy cụ thể hoá
nó đi. Nếu những người có trách nhiệm không ý thức đầy đủ về việc đó mà
cứ chờ đợi một sự tuần tự luỹ tiến nào đó thì mỗi người phải tự tìm cho mình
các đáp án, các thủ đoạn, các phương tiện và cách thức để phản ứng lại tình
huống, ngoại cảnh, môi trường. Có như vậy mới đáp ứng được các nhu cầu, đòi hỏi
của cá nhân. Mà để tự phát, thiếu định hướng và giải pháp cụ thể cho hàng triệu
người tức là loạn. Lúc bấy giờ mà lại loay hoay tìm chỗ, tìm nơi quy kết thì
muộn rồi, hỏng rồi.
Cái gọi là hiếu học chỉ là hiếu danh
Ông đã viết, thách thức lớn nhất với giới trẻ là phải lựa chọn đúng các giá trị
văn hóa cho chính mình...?
Đừng nhìn thanh niên và những người trẻ tuổi nói chung một cách quá siêu hình,
thụ động và đánh giá họ một chiều. Nên nhớ rằng, nhân cách cá nhân trong rất
nhiều phương diện lại được kiến tạo và tự kiến tạo từ rất sớm. Vì vậy, phải tôn
trọng tính tự nhiên ở trong họ.
Đáng mừng là gần đây có những người trẻ tuổi từ chối nghiệp làm thuê giá cao để
lựa chọn lấy một số phận làm chủ khó khăn. Cái đáng biểu dương là quyết tâm tự
khẳng định, tự trưởng thành. Chính họ mới là những người có ý chí, có lý tưởng
và mục đích rất cụ thể.
Tiếc là nhiều khi họ lại không được tạo điều kiện bởi xã hội đang cổ vũ cho
những chuyện ngược lại, chẳng hạn những nỗ lực vô vọng nhưng lại rất tốn kém để
bằng cấp hóa một con người, để có một cái danh. Ở nông thôn, cái tâm lý con đỗ
đại học để vênh vang đang rất phổ biến, nhưng có bằng cấp rồi làm gì tiếp nữa
thì lại rất thiếu rõ ràng.
Nhưng đó là truyền thống hiếu học?
Hoàn toàn không phải vậy. Hiếu học thực là bao giờ anh học thấy vui, thấy thích
và quan trọng nhất là anh không quan tâm đến chuyện bằng cấp. Hiếu học ở đây là
hiếu tri, ưa chuộng sự biết. Tôi có thể nói chắc chắn rằng người Việt Nam không hiếu
học theo tinh thần đó. Nhiều người đỗ, ra làm quan rồi là không
"thèm" học nữa cho nên tỷ lệ những người Việt trở thành bác học cực
kỳ thấp. Cái mà chúng ta gọi là hiếu học chỉ là hiếu danh.
Hiếu danh thì cũng tốt chứ, vì nó sẽ thành mục tiêu để phấn đấu?
Đáng buồn đó lại là cái danh rất sơ đẳng là bằng cấp. Danh thật thì nó có khác.
Người ta thích danh hiệu nhà thơ hơn là tác giả của những bài thơ thật hay.
Trong khi đọc một bài thơ hay thường là người đọc quên tác giả đi, chỉ biết có
bài thơ. Hiếu học thực sự là cái niềm vui bên trong tự nó, vui vì được khám
phá, sáng tạo, tìm kiếm, vật vã trăn trở... Vậy thì điều cần giáo dục cho đứa
trẻ đó là ý thức mãnh liệt về sự tự khẳng định, tự khám phá.
Điểm nóng của giáo dục
Như một số nhà giáo dục vẫn nói, phải tạo cho đứa trẻ tâm lý mỗi ngày đến
trường là một ngày vui?
Học mà không có niềm vui thì sẽ là khổ sở, miễn cưỡng. Cá nhân tôi ngày
xưa cũng vậy, thích học, say mê cái sự học. Bố mẹ là nông dân, gia đình
từ xa xưa cũng có ít nhiều truyền thống về học vấn, nhưng cái mà nhờ đó
tôi trưởng thành lên và trong không khí gia đình còn bảo lưu được, đó là tinh thần
giấy rách phải giữ lấy lề và một cái nếp gì đó rất mơ hồ về lòng tự trọng, tự
tôn, không cho phép mình tự coi thường bản thân và khát vọng hướng tới cái gì
đó là đích thực. Từ nhỏ tôi đã thấy thích đi học và học môn nào cũng thích. Khi
vào đại học, ngoài môn học "của mình" rồi còn tìm kiếm đọc đầy hứng
thú để hiểu về những lĩnh vực khác. Như là thỏa cơn khát vậy.
Đó là do tố chất?
Tố chất thì nhiều người có, nhưng để làm được nhiều việc ra tấm ra món
thì không hoàn toàn chỉ nhờ vào tố chất. Tôi quen biết rất nhiều người có tư
chất trời sinh là vượt xa ngưỡng trung bình, mà rốt cuộc không có thành tựu gì
đáng nói. Có người đáng trách, nhưng có người lại là nạn nhân của hoàn cảnh.
Nhìn một cách tổng quát thì con người "được tạo ra" trước khi là
"tự trở thành".
Tức là vẫn phải quay lại với vấn đề giáo dục?
Phải nói rằng đến thời điểm này việc đi tìm một triết lý giáo dục
đang trở thành vấn đề cực nóng. Tôi chọn bàn một "điểm nóng" cụ thể.
Đó là mỗi năm chúng ta có trên 1 triệu học sinh tốt nghiệp phổ thông, nhưng chỉ
có từ 1/8 - 1/10 số đó vào đại học, cao đẳng, học nghề... Chuẩn bị thế nào cho
số còn lại bước vào đời? Chưa nói tới tiêu chí, lý tưởng, mục tiêu, khát vọng
phấn đấu... chúng ta chưa có câu trả lời tổng thể cho họ mà còn chưa đáp ứng cái
yêu cầu tối thiểu là có việc để làm.
Hàng triệu người mỗi năm tới 18 tuổi mà không có công ăn việc làm là nguy, là
chúng ta đang tạo ra một đội ngũ tội phạm tiềm tàng rất lớn. Bởi vì "Đói
ăn vụng, túng làm càn" bởi vì "Thừa thãi chân tay". Định hướng
giáo dục và đồng thời cả tiêu chí giáo dục phải trên cơ sở ấy. Cái thiếu lớn
nhất của chúng ta là thiếu cụ thể trong các mục tiêu.
Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này!
--
(Nguồn: bee.net)