Thông báo
Giới thiệu sách
Thống kê truy cập
|
Robbe-Grillet hay sự khủng bố văn chương(Catherine Cusset — Trần Vũ
chuyển ngữ) Khi tòa báo đề nghị tôi tham gia viết về các
nhà văn mà giá trị được cường điệu cao hơn giá trị thật của chính họ, tôi đã
nghĩ sẽ từ chối. Tại sao phải tự mình tạo thêm kẻ thù một cách miễn phí? Rồi
Robbe-Grillet xuất hiện trong đầu. Trước tiên, ông đã chết, như thế tôi không
thể gây tổn thương cho ông. Sau nữa, tôi cần thanh toán mối hận với ông từ thuở
học dự bị Văn khoa. Tôi đã đọc tất cả những tác phẩm của Robbe-Grillet. Tôi
từng viết một truyện ngắn lấy cảm hứng từ lối viết của ông và đã đưa truyện này
cho một người bạn đọc. Kết quả chẩn đoán của cô bạn: chán bắt chết. Tôi đã cảm
thấy thật sự bị xúc phạm. Thật may mắn, sự kiêu hãnh đang học lớp Văn chương
Cao cấp, cho phép tôi kết luận là cô ta không hiểu gì hết. Và rồi tôi đang viết về Alain Robbe-Grillet. Tôi đã đi nghe nhà văn thuyết trình về Roland
Barthes cách đây vài năm, dịp hội thảo tại đại học Tại sao phải ra sức kịch chiến với một nhà văn
mà ngày nay gần như không còn ai đọc nữa? Vì ông ta là giáo hoàng vĩnh cửu của
thể Tân Tiểu Thuyết. Ở con người Robbe-Grillet, sự thực hành văn chương luôn đi
kèm với một lý thuyết, ngay cả khi Robbe-Grillet hạ bút viết vào dòng đầu tiên
của tiểu luận Vì một nền Tân Tiểu Thuyết: "Tôi không phải là
một lý thuyết gia về tiểu thuyết". Robbe-Grillet là một gương mặt rất Tây.
Trên xứ Pháp, người ta vẫn không ngừng tự hỏi tiểu thuyết đang ở đâu, phải làm
gì giúp tiểu thuyết tồn tại, quan tâm về tiểu thuyết nhiều hơn so với ở Tôi đọc lại một số tiểu thuyết của
Robbe-Grillet. Tôi chấp thuận cách lập câu hoàn chỉnh, phẳng, chính xác:
"Hiện giờ bóng của chiếc cột ― cây cột đang nâng đỡ góc tây-nam của mái ―
chia vùng góc đối diện với hiên nhà thành hai phần bằng nhau." Tiểu thuyết
Ghen đã nhập đề như vậy. Thật lý thú khi nhận ra bút pháp. Nhưng bút
pháp ở đây có cái gì đó chán ngắt. Tôi không thể tự ngăn mình đặt câu hỏi: tại
sao những tác phẩm của Alain Robbe-Grillet lại có thể chán đến như thế? Và: sự
tẻ nhạt có thủ tiêu việc bán tác phẩm văn chương? Đôi khi phải băng qua không biết
bao nhiêu trang nhạt nhẽo trước khi được đưa đến một nơi khác. Ai không tự cảm
thấy nhàm chán khi đọc Balzac mô tả lê thê kỹ thuật sản xuất giấy, và ai ngán
trường thiên Ảo vọng đánh mất? Nhưng người đọc nghĩ gì khi đọc
hết nguyên một quyển tiểu thuyết mà hoàn toàn vô cảm? Không có tình cảm nào
cháy bỏng và dễ dàng truyền đạt bằng sự ghen tuông. Trong tiểu thuyết Ghen:
chủ đề vắng mặt, giọng văn đông cứng. Làm như Robbe-Grillet tìm cách tránh né
những chiếc bẫy nhân sinh thay vì biểu cảm tình cảm của nhân vật kể chuyện.
Tương tự trong tiểu thuyết Thần linh, câu văn êm, đầm, không gồ ghề.
Người kể chuyện tự xưng tôi và diễn đạt ước muốn của mình. Nhưng ước muốn đó
không ai cảm nhận được. Tiểu thuyết gia của Người phi lý, Robbe-Grillet
tự xem kế thừa Kafka. Nhưng, khác với Kafka, ông không truyền tải được cho
chúng ta nỗi lo sợ trước sự phi lý. Ông không bước vào mà đứng bên ngoài,
đùa vui nhẹ nhàng. Chúng ta muốn đúc kết: nhà văn không tin điều này, nếu không
lập tức trông thấy ở khóe môi của nhà văn thông minh một nụ cười khẽ cho thứ từ
vựng xưa đầy siêu hình mà ông đã vượt qua. Lý thuyết về Tân Tiểu Thuyết giống như câu
chuyện về những bộ y trang của nhà vua. Tương tự những thợ dệt bán cho đức vua
bộ y phục lộng lẫy, nhà văn kiêm lý thuyết gia tuyên ngôn: "Những ai không
nhìn thấy sự mới mẻ căn bản và cần thiết trong bút pháp của trường phái Tân
Tiểu Thuyết là những kẻ thật sự ngu xuẩn." Không ai còn dám thú nhận mình
không thấu hiểu vì không muốn bị xem là những kẻ đần. Cuối câu chuyện, kẻ sắm
vai trẻ con kêu lên: "Nhà vua hoàn toàn trần truồng!", kẻ đó chính là
công chúng, không dể bị lừa vì biết đi tìm sự cảm thú khi đọc tiểu thuyết. Đọc lại những trang phê bình của Nathalie
Sarraute và Alain Robbe-Grillet công bố vào những năm từ 1950 đến 1961, tôi rất
kinh ngạc bởi tính hiện đại trong các bài viết của họ, giống như câu hỏi đặt ra
đối với tiểu thuyết không hề thay đổi trong vòng 50 năm qua. Họ tấn công vào
những khái niệm về nhân vật, về tính chất, về cốt truyện, về tình tiết, và họ
bảo vệ sự tiến triển cần thiết của thể loại tiểu thuyết. Bản ghi nhận của Robbe-Grillet
năm 1957, mà tất cả các nhà văn hôm nay đều muốn nhận là của mình: "Thay
vì mang bản chất chính trị, cách dấn thân, đối với một nhà văn, là ý thức trọn
vẹn về những vấn đề của hiện tại qua ngôn ngữ của hắn, cùng niềm tin vào sự cực
kỳ quan trọng này với ý chí giải quyết những vấn đề từ bên trong." Nhưng với tôi, dường như từ những câu hỏi giống
nhau, các nhà văn của trường phái Tân Tiểu Thuyết đã trả lời hoàn toàn khác
nhau. Sarraute viết trong Thời hoài nghi: "Cuộc đời mà bên trên xây
cất nghệ thuật, sau cùng rồi, cũng chính cuộc đời đào thải những hình thái đầy
hứa hẹn trước đây, để chuyển dịch đi nơi khác." Bút pháp tiểu thuyết,
trước tiên là công cuộc tìm kiếm sự thật phải giành được bằng thao tác khổ
nhọc, một sự thật tìm thấy trong đời sống của con người, từ “những trạng thái tâm
lý mới”, “phức tạp và tinh tế”, “tế nhị và bé nhỏ”, mà tiểu thuyết gia như một
nhà khảo cổ đào bới tâm hồn, tìm cách khám phá. Robbe-Grillet, phần ông, phán đoán bổn phận của
tiểu thuyết gia là phải loại bỏ vũ trụ của những truyền đạt đã kế thừa (tâm lý,
xã hội, chức năng) để thay thế bằng sự thật tinh ròng, vật chất, thế giới hữu
hình và khách quan mà đến hôm nay chưa có ai thật sự nhìn thấy: “Chung quanh
chúng ta, thách thức bầy tĩnh từ tâm linh hay vật chất, toàn cảnh là như vậy.
Bề mặt của chúng rõ ràng và trơn tuột, nguyên vẹn […]. Toàn bộ văn chương của chúng
ta chưa tiêu hao được một góc nhỏ nhất, để làm mềm đi bất kỳ đường cong nào.”
Cách diễn tả quý báu của Robbe-Grillet giúp ông kháng cự lại cảm xúc: “Tĩnh từ
khách quan, tả chân, là thứ tĩnh từ tự thu vào việc đo lường, định vị, giới
hạn, định nghĩa, để cho thấy một cách khái quát con đường khó khăn của thể loại
Tân Nghệ thuật Tiểu thuyết”. Tư thế tiểu thuyết này với cách thức không muốn
vận dụng xúc cảm, chống lại việc đào sâu bằng cách tôn trọng tính bề mặt của
thế giới, không đứng vững. Robbe-Grillet, tự bản thân, vào năm 1961, trong một
bài viết lấy tựa “Tân Tiểu thuyết, Tân Nhân sinh”, đã mâu thuẫn với các diễn
văn trước đây. Ông viết: “Chủ thể trong trong tiểu thuyết của tôi không thể
hiện diện bên ngoài những nhận thức của con người, thật sự hay tưởng tượng. […]
Tùy theo tên gọi mà chúng ta đặt cho sự vật, chúng luôn hiện diện trong tác
phẩm. Hãy nghĩ đến Balzac.” Balzac, mà Robbe-Grillet từng khước từ cách viết
tiểu thuyết vì xem đã lỗi thời, mà bây giờ ông dùng như một tấm khiên. “Tân
Tiểu Thuyết đến với những ai vững lòng tin", Robbe-Grillet xác định, tìm
cách thuyết phục độc giả đây là loại tiểu thuyết dễ đọc, chỉ có phê bình ác cảm
đã lừa dối độc giả là khó khăn. Chúng ta thấy lại hội chứng y phục của hoàng
đế. Tất cả những ai dám nói tiểu thuyết của Robbe-Grillet là chán chường, sẽ
đơn giản bị quy kết là thiếu đức tin. Tôi không tìm cách tấn công lý thuyết Tân Tiểu
Thuyết đã trưng bày các giới hạn. Tôi không tin vào các lý thuyết mà tin vào
những sáng tạo cá nhân. Nếu tôi tố cáo để chấm dứt một sự bịp bợm, chính vì sự
bịp bợm của các diễn văn tập thể về văn chương, thuộc bất kỳ phe phái nào, đã
đề ra các luật lệ, một chân lý hay những giáo điều nhằm khủng bố văn chương./. Nguồn: Catherine Cusset Sinh năm 1963, Catherine Cusset giảng dạy văn chương trong 10 năm tại đại học Yale và là tác giả của tiểu thuyết Tương lai sáng lạng (Un brillant avenir) . -- (vietvan trích đăng lại từ vanchuongviet.org) CÁC TIN TRƯỚCCÁC TIN TIẾP THEO |