Arles – Những mắt xanh thời gian


 (Lan Tử Viên)      
Giống như ở Hà Nội, phố cổ Arles là khu du lịch tấp nập người lại qua. San sát quán cafe, cửa hiệu bán đồ lưu niệm, quần áo. Lối đi hẹp, ngắn, là những bậc cầu thang lên xuống uốn lượn. Mái nhà lợp ngói đỏ nhạt màu qua thời gian, những ô cửa sổ bằng gỗ xanh lam hoặc nâu nhẹ cũ kĩ, cảm tưởng chúng có thể sẽ mục ra trong một ngày mưa bất kì. Những chậu hoa xinh xắn nở rộ trên balcon tầng hai các ngôi nhà nhỏ. Khung cảnh đẹp đẽ, hiền hòa đến mức một bạn trong nhóm thốt nhiên buột miệng: Cứ như mình đang đi trong truyện cổ tích.

BBT: Lan Tử Viên là một gương mặt thơ đầy triển vọng của khoa. Hết năm thứ ba, chị nhận được học bổng đi học Cao học ngành truyền thông tại Cộng hoà Pháp (như là sự tiếp nối của bằng Cử nhân ngành Ngoại thương năm 2009 của chị). Từ nơi xa, Lan Tử Viên vẫn không nguôi nhớ về quê hương, nhớ về Hà Nội, trong đó có những năm tháng mến thương ở Ngôi nhà văn chương Khoa Viết văn. Nhân ngày 20.11, chị gửi về bài viết này như món quà tri ân gửi tới các thầy cô trong Khoa. Vietvan.vn trân trọng giới thiệu bài ký của chị..

 ***

Hồi còn ở nhà, tôi thích đọc đi đọc lại « Khát vọng sống » của nhà văn Xtoun kể về cuộc đời Van Gogh - người họa sĩ tôi hằng yêu mến. Trong cuốn sách, Arles được nhắc đến là nơi Van Gogh đã sống những năm tháng cuối đời và vẽ những bức tranh đẹp nhất trong sự nghiệp. Từ đó Arles, với tôi, là bầu trời Địa Trung Hải xanh thẳm rực rỡ, nắng nồng ấm như những đóa hoa hướng dương trong tranh Van Gogh, là những cánh đồng lúa mì tháng Năm vàng rực màu mật ong, những cô gái da nâu với nụ cười sáng và đôi mắt trong đi hồn nhiên trên phố…


Thành phố Arles thuộc vùng Provence- Alpes – Côte d’Azur, nằm giữa Nimes và Marseille. Arles có lịch sử 2500 năm, nổi tiếng với chuỗi công trình cổ: đấu trường, nhà hát, rạp xiếc La Mã.

Chúng tôi đến đây vào một ngày đầu tháng Chín, để đăng ký nhập học cho cô bạn ở trường Espace Van Gogh. Còn riêng tôi, háo hức đến Arles như háo hức gặp một người bạn thân thương đã quen từ lâu nhưng chưa biết mặt.

Thuở còn sống, Van Gogh yêu say mê mảnh đất này. Ông thích ánh nắng chói chang miền Nam, khung cảnh tươi sáng của đồng cỏ, những khu phố hẹp, thanh bình mà vẫn không ngớt người lại qua. Ông đã vẽ quán cafe trong đêm sao, vẽ cây trắc bá trên cánh đồng, những bông hoa Iris tháng Năm. Và Arles cũng đáp lại tình yêu của ông thật dịu dàng. Giờ đây ở Arles luôn có thể bắt gặp điều gì đó liên quan hoặc gợi nhớ về người họa sĩ tài hoa. Tên ông được đặt cho đại lộ, cho trường đại học, trung học. Cây trắc bá trong tranh của ông được lấy làm biểu tượng thành phố, và khắp nơi bán carte postale in lại tác phẩm terrasse cafe, đồng hoa Iris…Người ta thành lập một galerie trưng bày tranh Van Gogh trong khu phố cổ.

Giống như ở Hà Nội, phố cổ Arles là khu du lịch tấp nập người lại qua. San sát quán cafe, cửa hiệu bán đồ lưu niệm, quần áo. Lối đi hẹp, ngắn, là những bậc cầu thang lên xuống uốn lượn. Mái nhà lợp ngói đỏ nhạt màu qua thời gian, những ô cửa sổ bằng gỗ xanh lam hoặc nâu nhẹ cũ kĩ, cảm tưởng chúng có thể sẽ mục ra trong một ngày mưa bất kì. Những chậu hoa xinh xắn nở rộ trên balcon tầng hai các ngôi nhà nhỏ. Khung cảnh đẹp đẽ, hiền hòa đến mức một bạn trong nhóm thốt nhiên buột miệng: Cứ như mình đang đi trong truyện cổ tích.
Phố cổ đông đúc là thế nhưng qua 1h trưa, hầu hết các cửa hiệu đóng cửa. Tôi và cậu bạn đã phải đi bộ một đoạn dài để tìm mua nước uống. Những ngõ nhỏ vắng tênh im lặng, ô cửa sổ khép cánh, bước chân chúng tôi sải dài trên nền đá hàng nghin năm lịch sử, thấy mình nhỏ bé và hạnh phúc như đóa hoa Iris nở giữa ngày nắng thơm.

Năm 1996 khu phố cổ Arles được Unesco đưa vào danh sách các thành phố cần được bảo tồn.

Đấu trường Arles – những mắt xanh thời gian

Nếu ai đó hỏi công trình nào có giá trị nhất ở Arles? Câu trả lời hiển nhiên sẽ là Đấu trường Arles – được Unesco công nhận là di sản thế giới vào năm 1981. Tôi biết đến nơi này khi học sách giáo khoa tiếng Pháp. Hồi cấp 3 xa xửa xưa ấy, đã ước ao biết bao được một lần leo lên đấu trường, đặt tay vào những gờ đá xa xăm trầm tích, ngắm sàn đấu viền đỏ rực lên trong nắng và mỉm cười.

Đấu trường Arles được xây dựng ở phía bắc thành phố từ cuối thế kỉ I sau Công Nguyên, mang đậm dấu ấn La Mã cổ đại với sàn đấu hình ô van, những bậc ghế bằng gỗ, cầu thang và hành lang được thiết kế thông minh để tạo lối thoát nhanh nhất. Đấu trường uốn hai tầng có tổng chiều cao 136m, đủ sức chứa 25000 khán giả. Lối ra gồm rất nhiều hành lang. Sân trung tâm hình elip được bao quanh bởi các dãy ghế, những mái vòm cổ kính bằng đá trổ 60 ô cửa, mỗi cửa dài 21m. Qua thế kỉ V, đấu trường trở thành nơi sinh sống của người dân Arles và được xem như một pháo đài với bốn tháp canh cùng 2 nhà nguyện, nhưng sau đó một tháp canh bị phá hủy. Ngày nay đấu trường Arles vẫn được sử dụng để tổ chức các trận đấu bò tót, đua ngựa, hòa nhạc…
 

Sau khi trả 4,50 euros mua vé vào cửa, bạn có thể từ từ khám phá đấu trường. Dạo vòng quanh tầng một, xuyên qua những lối đi sáng tối như đường hầm nhỏ để vào sân đấu, nơi hàng trăm nghìn trận đấu bò tót đã diễn ra hào hứng say mê. Bước lên tầng hai, dãy hành lang bằng đá mềm mại tuyệt đẹp dẫn bạn băng qua những ô cửa mở vào trời biếc. Bạn có thể nhìn toàn cảnh sân đấu, hoặc ngồi xuống bậc thềm gỗ có đánh số đã mờ dần qua tháng năm. Tầng thượng ngập tràn nắng và gió. Đây thực sự là góc lý tưởng để ngắm nghía thành phố Arles từ trên cao. Phố cổ phía dưới với những mái nhà nhấp nhô lúp xúp, những lối nhỏ đi bộ xinh xinh ngang dọc, những vỉa hè xếp đầy bàn ghế cho du khách ngồi uống cafe, những cửa hàng treo váy bohemienne phơ phất. Phía xa, dòng sông Rhône hiền hòa thơ mộng lặng lờ chảy dưới bầu trời nhiều mây bay. Arles bé nhỏ, thanh bình và êm mát.

Thành phố đã quyến rũ tôi bởi vẻ cổ kính thân tình, bởi cửa sổ bạc màu duyên dáng, balcon xinh đẹp nở đầy hoa, bởi mối liên hệ vô hình nhưng bền chặt với người nghệ sĩ tôi đem lòng yêu mến.

Dưới mái vòm cao rộng của đấu trường Arles, những ô cửa bằng đá thâm nghiêm ánh lên màu vàng nhạt trong nắng trưa Địa Trung Hải, những ô cửa mở vào bầu trời như con mắt của thời gian lúc nào cũng biếc xanh trong sáng. Vincent của tôi đã bao lần nhìn qua con mắt ấy để thấy cuộc đời tươi đẹp biết bao.

Còn tôi, cô gái Việt Nam bé nhỏ lọt thỏm giữa không gian và thời gian Arles, tôi chỉ có thể lặng im ngắm vệt nắng bên thềm, và khẽ mỉm cười nói với ông: Vincent, tôi đã đến!

---

L.T.V

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 


 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com