Thông báo
Giới thiệu sách
Thống kê truy cập
|
Tác phẩm đoạt giải: "Còn sống còn làm việc nghĩa"Như tin đã đưa, trong cuộc thi viết phóng sự: "Những tấm gương bình dị mà cao quý" do Báo Nhân Dân, Báo Quân đội nhân dân và Báo Lao động phối hợp tổ chức, Huy Thông và Yên Khương (sinh viên năm thứ 4, lớp K8 - Khoa ST&LL - PBVH) đã đồng đoạt giải khuyến khích với tác phẩm: “Còn sống còn làm việc nghĩa” đăng trên Báo Lao động (số 211 Ngày 13/09/2008). Trong số 899 tác phẩm dự thi, Ban tổ chức đã phân loại, chọn đăng trên các ấn phẩm của Báo Nhân Dân, Quân đội nhân dân, Lao động được 191 tác phẩm, tuyển chọn được 33 tác phẩm vào vòng chung khảo và lựa chọn được 22 tác phẩm để trao giải. Huy Thông và Yên Khương cùng nhau gửi 4 tác phẩm dự thi và 3 trong số 4 tác phẩm đã được đăng trên báo Lao Động. Huy Thông - Yên Khương cũng là một trong số các tác giả không chuyên trẻ tuổi nhất đoạt giải cuộc thi này. Xin được chúc mừng Huy Thông và Yên Khương. Nhân đây, chúng tôi cho đăng tải lại bài viết đoạt giải của hai bạn, giới thiệu đến bạn đọc. (BBT) _______________________________ CÒN SỐNG CÒN LÀM VIỆC NGHĨA (Giải khuyến khích) Anh là Nguyễn Trung Nghĩa, sinh năm 1951, xóm Quyết Thắng 1, xã Xuân Bái, huyện Thọ Xuân, Thanh Hoá. Anh bị bệnh thoái hoá xương, chỉ có thể "lẫy được" như một đứa trẻ trong suốt 43 năm trên một chiếc phản được ghép bằng những tấm cốppha bắc qua hai chiếc ghế băng. Tuy nằm liệt giường, nhưng đã 20 năm nay anh vẫn kèm học cho các cháu nhỏ trong, ngoài xóm. Suốt 20 năm dạy học, anh chỉ nhận "ngũ cốc phí" thay vì nhận tiền học phí từ cha mẹ các em học sinh con nhà nghèo. Chỉ 12 năm được làm người bình thường Nguyễn Trung Nghĩa sinh ra trong một gia đình nghèo làm nghề sơn tràng. Quanh năm cha con, anh em trong nhà dắt díu nhau cắm rừng khai thác nông, lâm sản. Đi hết dốc đồi Toà Đại, chạm mép nước sông Chu, đi sẻ ngược lên lưng chừng đồi bằng một lối nhỏ chỉ vừa con chó chạy thì tới nhà anh. Thuở trước 12 tuổi, mọi ngóc ngách của quả đồi hay thị trấn Bái Thượng sầm uất, cách nhà anh 500m, suốt ngày rầm rập xe lên, xe xuống, chợ búa tấp nập, anh đều thuộc tỏng tòng tong bởi anh hay cùng lũ bạn "diễu" qua mỗi khi đến trường hay tan học. Nhưng giờ đây, tất cả những gì của quá khứ dù đã thay đổi đến chóng mặt với người khác, nhưng với anh thì chẳng thể nào có thể mường tượng được nó ra sao. Thế giới của anh giờ xoay quanh một phản gỗ tạp được ghép bằng những tấm cốppha mẹ anh nhờ người kê giúp trên hai chiếc ghế băng sát góc nhà. Mọi sinh hoạt cá nhân của anh đều phải nhờ vào đôi bàn tay đã run, đôi chân đã mỏi của mẹ, năm nay cũng đã 86 tuổi... ![]() Anh Nghĩa trong một buổi "nằm lớp" Ngày nhỏ, anh là một cậu bé ham học. Ước mơ lớn nhất của anh là được vào đại học và trở thành một cán bộ lâm nghiệp. Thế nhưng, giấc mơ đó đã không thể thực hiện khi năm 12 tuổi, anh đi học về thì bỗng thấy đau nhức hết một bên người, chủ yếu là các khớp xương của hai chân và cánh tay bên phải. Tưởng anh bị chuột rút, mọi người thay nhau nắn bóp, nhưng anh vẫn không ngớt đau. Cuối cùng, anh phải đến trường bằng nạng gỗ cùng với sự dìu đỡ của bạn bè suốt một năm trời. Thấy anh đi lại khó khăn, các thầy cô trong trường đã tạo điều kiện cho anh ở lại cùng các thầy để học hành cho tiện. Nhưng rồi, bước sang năm học tiếp theo, khi anh 14 tuổi thì nạng gỗ cũng bỏ, anh cũng phải bỏ học luôn. Bố mẹ đưa anh đi khắp trong Nam, ngoài Bắc để khám và chữa bệnh bằng mọi phương pháp, đông y có, tây y đủ, nhưng kết quả thì chỉ một: "Thoái hoá hoàn toàn xương". Chỉ nhận ngũ cốc Trong những năm nằm liệt một chỗ, Nguyễn Trung Nghĩa vẫn không ngừng đèn sách. Vào năm anh 36 tuổi (có nghĩa là sau 22 năm anh thoái hoá tất cả các khớp xương hai chân và cánh tay phải), một hôm anh nghe đứa trẻ hàng xóm kêu la về chuyện không làm được bài tập cô giao về nhà, anh liền nhờ mẹ gọi đứa trẻ ấy đến và "trổ tài" hướng dẫn em giải hết số bài tập. Hôm sau, ngoài em nhỏ đó đến khoe với anh về điểm 10 cô cho, còn có rất nhiều em khác cùng đến thăm anh với sự ngưỡng mộ. "Thế rồi có đứa trẻ hôm đó đến quay lại nhờ tôi kèm, có những em không được đến học do bố mẹ các cháu không tin tưởng vào một người thầy bại liệt như tôi. Dần dà, tôi cũng tạo được ấn tượng với nhiều phụ huynh thông qua những em đã được tôi kèm cặp. Số lượng học trò ban đầu chỉ có 5 - 6 em, sau tăng lên 10 - 15 rồi 20. Lúc nào nhà tôi cũng có 10 - 15 em đến nhờ tôi kèm và học cả hai ca sáng, chiều. Nói chung, nhà tôi lúc nào cũng rộn ràng tiếng trẻ bi bô đọc bài, chăm chú nghe giảng và cả chịu khó... làm việc" - anh Nghĩa nói. ![]() Ngoài giờ lên lớp, anh Nghĩa dành nhiều thời gian cho việc soạn giáo án Giải thích vì sao ngoài chăm chú nghe anh giảng trẻ còn chăm chỉ làm việc, anh Nghĩa cho biết: "Tôi thì cố định một chỗ như con cánh cam bị bẻ cánh. Mẹ tôi năm nay đã 86 tuổi. Bà cũng yếu và mắt nhìn cũng không được rõ, thấy vậy các cháu thương nên phụ giúp mẹ tôi và tôi rất nhiều việc. Thấy nhà cửa, sân vườn bẩn, các cháu lại tự phân công nhau cầm chổi quét. Thấy mẹ tôi đi đâu đó về muộn cơm nước chưa thổi được, các cháu đứa nào biết thì cũng tự giác vào thổi giúp. Tóm lại, từ những cái nhỏ nhất các cháu cảm thấy làm được là làm giúp tôi và mẹ...". Vậy còn khoản học phí của các em đến nhờ anh kèm học thì sao, chúng tôi hỏi. Anh cười hiền hậu: "Tuỳ lòng hảo tâm của mỗi người". Nhưng tôi ít khi nhận tiền mà chỉ nhận... "ngũ cốc". Bởi lẽ những cháu đến nhà tôi học hầu hết là con em những gia đình khó khăn, tôi chỉ mong giúp các cháu biết đọc, biết viết mà lại đỡ cho cha mẹ một khoản tiền học thêm cho các cháu ở trường" - anh Nghĩa ầng ậng nước mắt. Hàng ngày, anh Nghĩa kèm cho trẻ học hai ca, sáng và chiều. Để dạy được các em, anh Nghĩa phải nằm nghiêng sang phải. Khi nằm như vậy, toàn bộ trọng lượng cơ thể anh dồn hết lên cánh tay phải đã liệt cứng. 20 năm trời kèm dạy học sinh trong tư thế đó, giờ đây từ bả vai trở xuống mông bên phải, thịt da anh tạo một vết dài chai sạn, cứng thâm, nom như cột lim cháy sém. Trên đầu anh ngoài sách vở ra còn có một "tấm gương chiếu hậu", cuối giường là một tay tre dài 5 mét có thể với tới bàn cuối của các em. Cái tay tre theo anh nay cũng đã tròn 20 tuổi, nghĩa là từ ngày anh bắt đầu dạy học, mẹ đã chặt cho anh tay tre đó để "khiển học sinh từ xa". Ngoài ra, tay tre ấy còn được anh ví là "cây gậy thần": Ngoài việc "gõ đầu trẻ", tay tre còn giúp tôi mắc màn, lấy áo quần và thậm chí nếu điều khiển TV mẹ tôi để xa, tôi có thể mở TV bằng tay tre này" - anh Nghĩa nói. Tay tre ấy, theo như anh Nghĩa cho biết nó đã "chạm đầu" hơn 300 học sinh trong 20 năm qua. Có nhiều em giờ đây nhờ một phần được tay tre "gõ phép màu" cũng đã học hành, đỗ đạt nên người. Cũng có lẽ chính vì anh làm cái việc mang tên mình (việc nghĩa) trong tình trạng chỉ nằm trên giường, nên nhiều người tôn anh là người thầy đặc biệt. Tuy nhiên, trước mặt mà nói thế thể nào anh cũng chối đây đẩy: "Tôi không phải là một nhà sư phạm được đào tạo nên đừng tôn tôi là thầy. Tôi là người bại liệt nằm một chỗ, nhưng lại làm việc có ý nghĩa. Thế nên, Nghĩa còn (sống) là còn và sẽ còn tiếp tục làm việc nghĩa...".
Huy Thông - Yên Khương CÁC TIN TRƯỚCCÁC TIN TIẾP THEO |