Thả hồn về LỐI HOA VÀNG của Trần Hoà Bình

Trần Trung

Lối hoa vàng

Thả một câu thơ về phía em mơ mộng
Có lẽ nó đã bay như lá về ngàn

Thả một lời thương về phía em vô vọng
Nó biệt tăm như cánh chim hoang

Anh đã đi qua những bờ bãi hoa vàng
Những đỉnh núi đá xanh và lau bạc
Giấc mơ yêu - trái tim rung lục lạc
Qua một bến bờ lại thấy bến bờ sau

Những giấc mơ nát nhàu
Những con chữ nảy mầm tí tách
Anh mang theo giữa đất trời nguyệt bạch
Chút kiêu hãnh này chứng giám có trời xanh!

Dẫu những câu thơ như phận lá về ngàn
Anh vẫn thả rợp một chiều dại dột
Trái tim yêu - vó ngựa hoang thảng thốt
Lục lạc rung theo những lối hoa vàng...

(Trần Hòa Bình)

+ + +

Lượm lặt để trân trọng cảm hứng qua những vần thơ hay, nhiều lúc như một thứ bất chợt mách bảo. Lâu lâu rồi, tôi ít đọc thơ của người bạn - nhà báo - nhà thơ Trần Hoà Bình .
Ấy thế mà bất chợt ( lại bất chợt !), giở tờ báo Gia đình & Xã hội số Tân xuân, tôi ngỡ ngàng xúc động trước thi phẩm Lối hoa vàng của Bình. Tôi lại ngộ ra: cái nghiệp báo chí - dạy báo và làm báo, chưa thể tắt lụi niềm say trong xúc cảm thi sĩ của Trần Hoà Bình. Ấy là khi người thơ nao lòng hướng về lối đẹp, lối tình rực rỡ: Lối hoa vàng.

1.- Trái tim thi sĩ của Trần Hoà Bình, giữa bao bộn bề lo toan của cuộc mưu sinh thường nhật, bỗng đột nhiên rùng mình giữa miền hoang lạnh nơi nhân thế. Rùng mình chạnh buồn mà nhận ra những lời thương tự hồn thơ mình, có lúc rơi vào phía "vô vọng" - vô vọng từ cõi đời, đã đành . Buồn hơn, vô vọng từ chính nơi mình gửi gấm niềm yêu thương. Nhà thơ dùng hai hình ảnh so sánh từ "lá về ngàn" và "cánh chim hoang" để giãi bầy nỗi buồn tan vỡ của những câu thơ mơ mộng, thoắt trở nên lạc lõng giữa dòng đời:
Thả một câu thơ về phía em mơ mộng
Có lẽ nó đã bay như lá về ngàn
Thả một lời thương về phía em vô vọng
Nó biệt tăm như cánh chim hoang

2- Mượn cái vô vàn rơi rụng của "lá về ngàn"; mượn hình ảnh cánh chim hồn nhiên và khờ khạo, vỗ mãi vào nơi hoang hoải, "biệt tăm", lời thơ mang tình ý của Trần Hoà Bình thật nhẹ và cũng thật êm lắng rơi vào cõi buồn từ tâm hồn nhạy cảm, đa tình muôn đời của thi sĩ cổ kim .
Nhà thơ của hôm nay, giữa cơn lốc hiện đại của cuộc sống mà nhận ra cái giá của đời, cái giá của nghệ thuật - thơ ca. Thì cứ đi trọn "giấc mơ yêu - trái tim rung lục lạc"; Thì cứ "đi qua bờ bãi hoa vàng", đi qua "những giấc mơ nhàu nát" dày vò day dứt tận đáy hồn mình mới có thể nhận ra niềm rạo rực của những hạt mầm sự sống, nhận ra "những con chữ nảy mầm tí tách". Đời đấy và cũng là thơ đấy!
Trần Hoà Bình đã tạo hình, tạo cảm từ những cảm quan trái ngược. Nhà thơ đem vẻ đẹp rực rỡ, sáng ấm của một không gian, một thế giới "những bờ bãi hoa vàng" để rồi buồn lòng mà nhận ra những điều đã mất giữa "giấc mơ nhầu nát"ngay giữa cuộc đời.


3-Xin hãy tiếp bay theo "Lối hoa vàng" của niềm hứng khởi - hứng khởi của khoảng khắc sáng tạo ngôn từ- vũ điệu huyền hoặc của thơ ca; hứng khởi của một đời đi tìm hương sắc- sắc hương của đời giao hoà cùng sắc hương tự lòng thi sĩ.
Xin thi nhân cứ đi tới miền yêu thương của lòng mình bằng trái tim dại dột và đắm say. Để thả hồn về "Lối hoa vàng"
Dẫu những câu thơ như phận lá về ngàn
Anh vẫn thả rợp một chiều dại dột
Trái tim yêu -vó ngựa hoang thảng thốt
Lục lạc rung theo những lối hoa vàng...
Hôm nay, viết thêm mấy dòng này khi sắp tròn năm Trần Hoà Bình ra đi...Bình ơi! Mong em mãi tiếp bay về "Lối hoa vàng"trong niềm đắm say bất tận...

---
Hà Nội, ngày 3- 8- 09
T.T

 
 

Ý kiến phản hồi

Gửi ý kiến phản hồi

Họ và tên
Email
Nội dung
 
 
Copyright © 2009 - 2017 Viết Văn - Khoa VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - Đại học Văn hóa Hà Nội và các tác giả!
® Ghi rõ nguồn "vietvan.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.
KHOA VIẾT VĂN - BÁO CHÍ - TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI
Địa chỉ: 418 La Thành, Đống Đa, Hà Nội - Điện thoại: 04 8511971 ext 132;
email: sangtacvanhoc@gmail.com