Thông báo
Giới thiệu sách
Thống kê truy cập
| Đang truy cập: |
80 |
| Lượt truy cập: |
3347769 |
|
| |
(Tâm Anh)Sáng
nay 26/4 tại hội trường Đại học Văn hóa Hà Nội đã diễn ra buổi tọa đàm về cuốn
phê bình văn học Thơ như là mỹ học của cái khác của PGS.TS, nhà phê bình
văn học Đỗ Lai Thúy.
|
| |
(TS. Lê Thị Thanh Tâm) "Đọc những
tập phê bình của Đỗ Lai Thúy, thấy rằng không có tập sách nào tự lặp lại mình
nhiều quá. Nghĩa là, dù sao, với mỗi phát hiện, suy tư, tác giả đều có
cái cớ để tiếp tục mới hơn. Người tự dừng lại dù đi rất xa thì vẫn bị chậm
so với tốc độ chính mình. Đỗ Lai Thúy tôi nghĩ không dễ dừng lại. Cách khai
thác cái mới là chứng cứ hầu làm sáng tỏ một thứ “bút pháp ham muốn” không ngơi
của người “trót” thấy cái đẹp và không dễ bỏ qua mọi biến tấu, “biến tướng”,
biến thể của nó."
|
| |
(Hoàng Kim Ngọc)
Tóm tắt: Lưỡi trong văn hóa
truyền thống biểu trưng cho lời ăn tiếng nói, cho lối sống, cách đối nhân xử
thế. Trong thơ đương đại Việt Nam, trên cơ sở tiếp nhận quan niệm truyền thống,
biểu tượng lưỡi còn mang những ý
nghĩa mới. Lưỡi biểu trưng cho tình
yêu mãnh liệt với những khát khao nhục cảm. Lưỡi
là hình tượng để qua đó thi sĩ thể hiện khát vọng sáng tạo; những nhận thức,
trăn trở trong hành trình tìm tới chân - thiện – mĩ; những quan điểm, tư tưởng,
tuyên ngôn về nghệ thuật…
|
| |
(Thiên Sơn)
Vũ Quần Phương thuộc lớp nhà thơ chống Mỹ, nhưng
không giống như Phạm Tiến Duật, Hữu Thỉnh, Nguyễn Khoa Điềm… Thành tựu nổi bật
trong thơ ông không phải là những bài thơ về chiến tranh. Cái làm nên tài năng
của Vũ Quần Phương chính là chất suy tưởng và những tình cảm nồng thắm, bình dị
được thể hiện trong những bài thơ trau chuốt về ngôn từ, hài hòa về âm điệu và
hình ảnh được gạn lọc nhiều khi hóa thành biểu tượng. Thơ ông lúc trẻ đã lắng đằm,
heo hút, về sau càng mênh mang, thăm thẳm và giàu triết luận.
|
| |
(Tác giả: Julian Barnes ; Lâm
Vũ Thao dịch)
Tôi đã sống trong sách, vì sách, do
sách và cùng sách; trong những năm gần đây, tôi đủ may mắn để sống nhờ sách. Và
chính là qua sách mà lần đầu tiên tôi nhận ra có những thế giới khác bên ngoài
thế giới của mình; lần đầu tiên tưởng tượng ra là một người khác thì có cảm
giác thế nào; lần đầu tiên chạm trán mối liên kết thân mật sâu xa tạo ra khi giọng
nói của nhà văn đi vào bên trong đầu độc giả. Có lẽ tôi đã may mắn khi trong mười
năm đầu đời không có sự cạnh tranh của ti vi; và rồi khi cuối cùng nhà tôi cũng
có một cái thì nó bị bố mẹ tôi kiểm soát chặt chẽ. Cả hai đều là giáo viên, do
vậy lòng quý trọng sách vở chữ nghĩa là đương nhiên. Chúng tôi không đi nhà thờ,
nhưng chúng tôi lại đến thư viện.
|
|
|